Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Là Đạo Sĩ – Chương 8

Tôi Là Đạo Sĩ

Tác giả: Nguyễn Điệp
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi lập xong kì môn độn giáp, Chờ gần đến 10h đêm bà tôi ra hiệu cho hai đệ tử lấp vào 2 bên đường rồi bàn cắt máu gà lập đàn làm phép, dùng máu để nhử cương thi đến. Khoảng nửa tiếng sau có cơn gió mạnh bắt đầu thổi, tiếng quạ réo khắp nơi báo hiệu sự chết chóc tanh tưởi đang kéo đến gần.

Rồi từ đằng xa một bóng người mặc áo quan lại thời nhà thanh trung quốc nhảy từng bước nặng nề đang tiến đến gần, bà tôi ra hiệu cho hai đệ tử nín thở, rồi rải gạo nếp ra trước pháp đàn. Con cương thi dẫm lên gạo nếp, nó gào rú lên đau đớn như bị bỏng vậy và không nhảy lên được.

Bà tôi ra hiệu cho hai đệ tử, sư phụ và bố tôi nhảy ra dùng chỉ đỏ đã được làm phép chạy xung quanh con cương thi và trói chặt nó, nó giãy dụa nhưng chỉ đỏ càng trói chặt nó hơn. Bà tôi không bỏ lỡ cơ hội phi thân đến dùng bùa dán lên đầu con cương thi.

Tấm bùa cực kì linh nghiệm khi áp chế được con quái vật khi nó đứng bất động, bà và hai đệ tử thở phào nhẹ nhõm vậy là đã bắt được mối họa tiềm ẩn.

Nhưng họ đã nhầm, con cương thi giật lên điên hồi, tấm bùa cháy ngay thành than, nó gồng mình lên rồi nhả ra khói xanh ra khắp xung quanh rồi như có áp lực cực lớn, cả 3 người bị bắn ra khá xa.

Làn khói xanh từ từ mờ đi, con quái vật với khuôn mặt gớm ghiếc nhảy từng bước cực nhanh tiến về phía bà nội tôi, Hai đệ tử rất nhanh chạy đến, mỗi người giữ chặt một cánh tay của con cương thi, bà nội tôi lại phi thân đến lần nữa nắm chặt thanh kiếm gỗ đ//â//m thật mạnh vào ngực con cương thi.

Thanh kiếm gỗ chạm vào ngực con cương thi vỡ tan thành từng mảnh, các mảnh vỡ bắn thẳng vào người nó tóe ra ánh sáng như điện giật. Nó gào rú lên đau đớn, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh hai tay khiến sư phụ và bố tôi bị bắn ra khá xa. Rồi nó quay mặt lại nhảy liên hồi chảy ngay về phía hẻm núi.

Lúc này bà nội tôi đã bị thương khá nặng nhưng vẫn ra hiệu cùng hai đệ tử theo vết chân con cương thi để lại đi diệt cỏ tận gốc, vết chân dẫn tới một hang động tỏa ra nồng nặc mùi yêu khí. Lúc này cảm giác của bà nội tôi thật sự rất do dự vì biết có vào chơi tận khả năng tiêu diệt cương thi là không cao, nên bà ra hiệu cho hai đệ tử dùng nhiều tảng đá to lấp hang động lại rồi dùng chỉ đỏ và bùa chú buộc xung quanh hang động.

Tuy không thể tiêu diệt được cương thi nhưng cũng nhốt nó lại để nó không còn hại người được nữa…!

Nói đến đây ông bác già lại nhấp thêm miếng trà nữa, nếu quả thật con cương thi này ngay cả bà tôi và sư phụ còn không trị lại thì làm sao ở hiện tại có thể đấu lại nó đây! Tôi thật sự hoang mang và bối rối về vụ làm ăn lần này của sư phụ. Rồi tôi lại hỏi tiếp:

– Vậy nếu không đủ sức giết nó, sao chúng ta không nhốt nó ở trong hang động đó ngàn năm ngàn kiếp có phải tốt hơn không ạ?

Ông bác già lại trầm ngâm nói:

– Nếu đơn giản như lời con nói thì tốt, nhưng theo thông tin mà già làng bản thông báo lại thì chỉ đỏ hồi xưa đã hóa màu vàng…

nếu ta không nhầm giờ con quái vật ấy đã là cương thi vương rồi… chỉ đỏ và bùa chú sắp trở nên vô dụng với nó, không giữ được lâu nữa.

ÔI thôi, thế lần này đi không phải lành ít dữ nhiều nữa mà là cầm chắc cái chết rồi. Nhưng chắc ông bác già phải có cách giết nó nên mới không lo lắng lắm như thế nên tôi lại cười xòa lầy lội dò hỏi tiếp:

– Sư phụ ơi, với trình độ sư phụ hiện tại chắc tiêu diệt nó cũng đơn giản thôi nhỉ?

Ông sư phụ già nhìn tôi cười nhạt và nói:

– Với trình độ của ta, cũng vừa đủ để nộp mang cho cương thi vương!

Đệch, hiện tại mà ông bác già còn đùa được nữa, đang ngàn cân treo sợi tóc mà không lo lắng là sao

. Nhưng chưa kịp buồn lâu thì ông bác già lại mang đến hi vọng thoát khỏi cửa tử:

– Nhưng vẫn có người diệt được con quái vật đó!

Tôi như đang từ cá chết khô vớ được nước, vì còn sống là còn cơ hội làm con rể ông bác già, là còn cơ hội làm giàu bởi nghề đạo sĩ. Hai mắt long lanh tôi nhẹ nhàng vừa bóp vai ổng vừa hỏi:

– Là ai mà thần thông quảng đại vậy sư phụ!

Ổng mỉm cười nhấp ngụm trà rồi từ từ nói ra 6 chữ vàng:

– Là tiểu tử nhà người đấy! ( Đệch phần 2 -_-)

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Là Đạo Sĩ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...