Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Là Đạo Sĩ – Chương 49

Tôi Là Đạo Sĩ

Tác giả: Nguyễn Điệp
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắc vô thường lao về phía tôi vút ngang hắc kiếm của y như một cơn gió, đang trong cơn hoảng loạn tôi vẫn bình tĩnh nắm chặt "phá hồn kiếm" dắt sau lưng.

Keeng! tiếng vũ khí chạm vào nhau làm tai tôi cảm thấy hơi buốt, khuôn mặt đầy tử khí của y sát gần mặt tôi làm sự tự tin trong tôi biến mất hẳn, dồn hết sự bĩnh tĩnh cuối cùng tôi nói lớn:

- Hắc gia gia! Có gì từ từ nói! Đâu cần phải chơi tận như vậy?

Tôi lùi lại ra đằng sau nắm chặt kiếm thủ thế, khuôn mặt vẫn tái nhợt vì run sợ trước gương mặt thật của Hắc vô thường, y nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói vẫn đều đều một cách lạnh tanh:

- Bắt cóc quận chúa diêm phủ, tự tiện mở cầu Nại Hà...! Ngươi còn gì để giải thích?

Tôi lấy tay xua trước mặt, khuôn mặt cố lộ vẻ oan uổng:

- Tiện dân nào đâu biết ma nữ đó... à không cô gái đó là quận chúa diêm phủ đâu? Tiện dân làm nghề đạo sĩ lấy việc trừ ma bắt yêu làm bổn phận, quận chúa hoành hành bá đạo thì nhiệm vụ đạo sĩ cũng là phải nhốt cô ấy lại thôi!

- Với cả việc mở cầu Nại Hà, tiện dân cũng đã đốt sớ và tiền vàng cho quan sai ở dưới trước chứ tiện dân không dám làm bừa, mở đường cho chúng sinh đầu thai trước giờ nhiều đạo sĩ khác cũng làm như vậy mà?

Hắc vô thường nhắm mắt trầm ngâm, có vẻ y như đang suy nghĩ điều tôi nói, rồi y lại lên tiếng bắt lỗi:

- Vậy việc chống người thi hành công vụ thì sao?

Tôi nhanh tay hiểu ý cho kiếm vào sau lưng rồi nhẹ nhàng cười xòa:

- Chuyện gì cũng có thể thương lượng mà Hắc gia gia...! Chứ giờ đoạt mạng một kẻ thấp kém như tiện dân thì ngài cũng có lợi gì đâu?

Hắc vô thường biến đổi trở lại với hình dạng soái ca, y cười mỉa nhìn tôi nói:

- Thương lượng thế nào đây? Ngươi làm ta không nuốt trôi được cơn giận hôm nay! Vậy ngươi lấy gì để ta thỏa mãn?

Tôi cảm nhận được sự đáng sợ từ Hắc vô thường, y quả thật là kẻ không đơn giản rõ ràng hắn đang muốn lợi dụng tôi với mưu đồ gì đó. Với sức mạnh của pandaka thì việc cho y ăn no hành là điều quá đơn giản trong lúc này nhưng nếu làm thế chưa hẳn đã là việc tốt có khi còn tự chuốc lấy họa cho bản thân. Tôi nén nhịn nhục mỉm cười nói:

- Thương lượng ra sao tùy vào quyết định của ngài!

Hắc vô thường nở nụ cười mỉm đáng sợ, y quay mặt bước vào màn đêm tĩnh mịch rồi biến mất. Xung quanh màn đêm vẫn còn văng vẳng tiếng nói của y:

- Vậy ta sẽ còn quay lại tìm ngươi...! Vào lúc thích hợp...!

*

Tiếng ô tô dừng bánh... cuối cùng tôi cũng đã đến nơi cần đến. Bước xuống xe, gã nhóc 12 hồ hởi nắm chặt tay tôi, miệng gã lắp bắp không nói nên lời:

- Cám ơn thầy rất nhiều...! Không có thầy tôi không biết đời tôi như thế nào nữa...! Tiện đây có một chút... gọi là... tấm lòng của tôi... mong thầy nhận cho...!

Vừa nói gã vừa dúi phong bì dày cộp vào túi tôi, nhưng tôi kiên quyết trả lại. Tôi ôn tồn mỉm cười nói:

- Em giúp anh không phải vì tiền! Em giúp anh là vì chúng ta có duyên...! Mai này có khi cần, em còn phải nhờ anh giúp lại em không biết chừng!

Gã cố nài ép nhưng tôi đã quyết không lấy là không lấy, cuối cùng gã bắt tay tôi rồi nói:

- Thầy đã quyết như vậy thì sau này nếu có cần giúp đỡ gì chỉ cần trong địa phận Đồ Sơn, có liều cả mạng tôi cũng không từ...!

Sau khi tiễn biệt gã nhóc 12, tôi liên lạc với hai sư tỷ muội để họ ra đón. Sau mấy ngày nhiều chuyện xảy ra tôi cuối cùng cũng có thể ăn no ngủ say được rồi... nhưng có lẽ đời không như mơ...!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Là Đạo Sĩ
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...