Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Là Đạo Sĩ – Chương 102

Tôi Là Đạo Sĩ

Tác giả: Nguyễn Điệp
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Anh cả không nói đùa đấy chứ? Sao lại để cho một tên mới học việc canh giữ đền cô bốn được?

Thầy Hoạt vội vàng lên tiếng, thầy Vi cũng gật đầu như tán thành đồng quan điểm:

- Chú ba nói đúng đấy anh! Nơi đấy âm khí dày đặc vô cùng đáng sợ! Chỉ có những thầy pháp cao tay mới có thể canh giữ nơi đó! Cậu thanh niên trẻ này dù là kì tài chăng nữa thì cũng là quá non nớt để trông đêm ở cấm địa đó!

Thầy Toàn nhấm nháp tách trà rồi khẽ mỉm cười nhìn về phía tôi:

- Nếu là một người bình thường thì có lẽ là không làm được! Nhưng nếu là một đạo sĩ Mao Sơn thì chắc cũng không khó khăn gì đâu...!

- Đạo sĩ Mao Sơn...?

Thầy Hoạt và thầy Vi ngạc nhiên lên tiếng rồi nhìn về phía tôi, tôi im lặng không biết phải nói gì... mà tốt nhất nên im lặng trong lúc này thì hơn. Nhưng tôi vẫn thắc mắc sao thầy Toàn đoán được tôi là đạo sĩ Mao Sơn cơ chứ?

- Ta nói đúng chứ chàng trai trẻ? Ta không biết lý do vì sao cậu lại muốn học đạo chỗ ta... nhưng nếu muốn ở lại thì phải làm theo điều kiện do ta đặt ra!

Tôi nhanh chân quỳ rạp xuống nhận sư, rồi thắp hương xin các vị tổ sư đời trước. Kết thúc việc lễ nhận sư, thầy Toàn đưa cho tôi một cái lệnh bài bằng gỗ rồi lạnh lùng lên tiếng:

- Từ bây giờ ngươi chính thức là đệ tử ngoại tộc đầu tiên của gia tộc họ Trần! Ta không biết ở ngoài ngươi cao siêu, tài giỏi ra sao nhưng đệ tử mới vào bao giờ cũng ở cấp thấp nhất: Mộc đoàn!

Sau ngày hôm đấy, tôi chính thức trở thành đệ tử của họ Trần. Việc học đạo cũng không có gì khác so với lúc học ở chỗ ông bác già, vẫn sáng sớm tập thể lực, chiều làm đồ hàng mã và tối đến đền cô bốn vừa tự ôn luyện kiến thức đạo thuật họ Trần vừa trông coi nơi này.

Về kiến thức đạo thuật họ Trần thì tôi cũng chỉ có thể kể sơ quá một chút cho các bạn! Gia tộc họ Trần thờ cúng Đức Thánh Trần lấy ngài là nguồn cội, chuyện trừ ma diệt tà bảo vệ sông núi nước nam còn bùa phép ra sao thì có cái kể được cũng có thứ là điều cấm kị nên việc này xin được phép được miễn trả lời.

Lại nói về việc trông đền cô bốn thì công việc của tôi cũng chỉ là ngủ lại ở gian phòng ngay cạnh đền thờ, cũng không đến mức gọi là khó khăn, vất vả gì cho cam. Nhưng thực sự có điều gì đó rất bí ẩn mà tôi khó có thể giải thích được, nhất là việc đền thờ này tỏa ra tà khí ngút trời đó là sự thật mà tôi tận mắt chứng kiến.

Ngay đêm đầu tiên đến đây, thấy có điều không ổn là tôi đã đi dò xét một vòng nhưng tuyệt nhiên không thấy hồn ma bóng quế nào cả. Vậy rốt cuộc tà khí từ đâu mà có?

Mải suy nghĩ điều lạ lùng đó, tôi thiếp đi từ lúc nào không biết. Đâu đó trong giấc mơ tôi bỗng nghe thấy giọng hát đầy ai oán của một nữ nhân nào đó:

" Người theo hương hoa mây mù giăng lối

Làn sương khói phôi phai đưa bước ai xa rồi

Đơn côi mình ta vấn vương hồi ức trong men say chiều mưa buồn

Ngăn giọt lệ ngừng khiến khoé mi sầu bi..í..i..ì..i

Đường xưa nơi cố nhân từ giã biệt li

Cánh hoa rụng rời

Phận duyên mong manh rẽ lối trong mơ ngày tương phùng... "

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Là Đạo Sĩ
Chương 102

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...