Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Không Còn Là Vợ Anh – Chương 9

Tôi Không Còn Là Vợ Anh

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Thư… đó… trong… đó…”

Lời thều thào của Hoàng Minh khiến tim tôi đập loạn xạ. Lá thư? Bí mật lớn nhất của anh, và cả lý do anh phải giấu tôi mọi thứ, đều nằm trong lá thư đó sao?

Tôi vội vàng mở ngăn kéo tủ đầu giường. Bên trong có một cuốn sổ nhỏ và một phong bì đã ố màu. Tôi run rẩy cầm lấy phong bì, trên đó không có tên người gửi hay người nhận, chỉ là một dòng chữ viết tay nhỏ:

“Cho An.”

Tôi giật mình. Cho tôi? Hoàng Minh đã chuẩn bị lá thư này cho tôi từ bao giờ? Anh đã biết trước ngày này sẽ đến sao?

Tôi nhìn Hoàng Minh. Anh đang nhìn tôi, ánh mắt anh đầy sự mệt mỏi, nhưng cũng đầy sự nhẹ nhõm. Anh khẽ gật đầu, ra hiệu cho tôi mở lá thư ra.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở phong bì. Bên trong là một lá thư viết tay, chữ viết của Hoàng Minh, nhưng nét chữ run rẩy hơn bình thường. Tôi bắt đầu đọc, từng câu chữ như một nhát d.a.o cứa vào tim tôi.

“An, nếu em đang đọc những dòng này, có lẽ anh đang nằm giữa ranh giới sống chết, hoặc đã không còn trên cõi đời này nữa. Anh biết, em đang rất giận anh, rất hận anh. Anh xứng đáng với điều đó.”

Nước mắt tôi bắt đầu lăn dài trên má. Anh đã biết tôi sẽ giận anh, hận anh. Vậy tại sao anh vẫn làm vậy?

“Anh xin lỗi vì đã giấu em mọi thứ. Anh xin lỗi vì đã khiến em đau khổ suốt bao năm qua. Anh biết, sự im lặng của anh đã g.i.ế.c c.h.ế.t tình yêu của chúng ta. Nhưng anh… anh không còn lựa chọn nào khác.”

Không còn lựa chọn nào khác? Tôi nắm chặt lá thư, đọc tiếp, tim tôi đau nhói.

“Căn bệnh của anh… em đã biết rồi phải không? Nó là một căn bệnh di truyền. Mẹ anh, bà nội anh, và cả ông cố anh, đều đã ra đi vì nó. Nó sẽ bùng phát bất cứ lúc nào, và mỗi lần bùng phát lại nặng hơn. Anh đã biết điều đó từ khi còn rất trẻ.”

Tôi sững sờ. Bệnh di truyền? Vậy ra, không chỉ là bệnh bạch cầu mãn tính, mà nó còn là một lời nguyền, truyền từ đời này sang đời khác trong gia đình anh. Anh đã mang gánh nặng này từ khi sinh ra.

“Khi anh yêu em, anh biết em xứng đáng có một cuộc sống bình thường, một gia đình hạnh phúc, một tương lai không phải sống trong lo sợ. Anh không muốn em phải gánh chịu số phận nghiệt ngã này cùng anh.”

“Anh đã cố gắng đẩy em ra xa, để em không phải vướng bận vào anh. Anh cố tình thờ ơ, lạnh nhạt, để em nghĩ rằng anh không còn yêu em nữa. Anh muốn em hận anh, để em có đủ dũng khí rời bỏ anh, để em tìm thấy hạnh phúc mới.”

Những lời này như hàng ngàn mũi kim đ.â.m vào tim tôi. Anh cố tình đẩy tôi ra xa? Cố tình để tôi hận anh? Vậy ra, mọi sự lạnh nhạt, mọi sự thờ ơ của anh bấy lâu nay, đều là một vở kịch do anh tự biên tự diễn, chỉ để tôi được tự do?

“Anh đã cầu xin Hằng, em gái họ của anh, giúp anh che giấu tất cả. Cô ấy là người duy nhất biết về căn bệnh của anh, và cũng là người duy nhất anh tin tưởng. Anh đã nhờ cô ấy làm trợ lý, để cô ấy có thể hỗ trợ anh trong công việc, và cũng để cô ấy có thể thay anh chăm sóc em, nếu có chuyện gì xảy ra.”

Tôi quay sang nhìn Hằng. Cô ấy đang đứng đó, nước mắt cũng lăn dài trên má. Vậy ra, Hằng không phải là tình địch, mà là người được anh giao phó để chăm sóc tôi? Một cảm giác tội lỗi dâng trào trong tôi. Tôi đã hiểu lầm cô ấy quá nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Về hợp đồng công ty, anh biết em sẽ tìm ra điều khoản đó. Anh đã cố tình để nó ở đó. Bởi vì anh biết, em là người duy nhất có trực giác nhạy bén, và có thể nhìn ra được những cạm bẫy mà người khác không thấy.”

“Và yếu tố khách quan… đó là hồ sơ bệnh án của anh. Anh biết, nếu anh không thể tỉnh lại để ký hợp đồng, thì chỉ có hồ sơ bệnh án của anh mới có thể chứng minh được lý do anh không thể thực hiện công việc. Và đó chính là bằng chứng để hóa giải điều khoản bất lợi kia.”

Tôi sững sờ. Hồ sơ bệnh án của anh? Anh đã dùng chính căn bệnh của mình để làm bằng chứng cứu công ty? Anh đã tính toán tất cả mọi thứ, từ việc anh sẽ gặp tai nạn, đến việc tôi sẽ đến bệnh viện, đến việc tôi sẽ tìm ra lá thư này, và tôi sẽ cứu công ty của anh.

Hoàng Minh… anh đã hy sinh quá nhiều. Anh đã chịu đựng quá nhiều.

“Anh biết, em sẽ rất khó tha thứ cho anh. Nhưng anh chỉ mong em hiểu rằng, anh làm tất cả là vì em. Anh yêu em, An. Yêu em nhiều hơn bất cứ điều gì trên thế giới này. Và anh không muốn em phải chịu đựng bất cứ điều gì vì anh.”

Lá thư kết thúc ở đó. Tôi đứng lặng, nước mắt tuôn như mưa. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu giận hờn bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự xót xa, sự thấu hiểu, và một tình yêu vẫn còn âm ỉ cháy.

Tôi nhìn Hoàng Minh, anh đang nhìn tôi, ánh mắt anh đầy sự yếu ớt, nhưng cũng đầy sự hy vọng và tình yêu. Anh đã làm tất cả vì tôi. Anh đã tự biến mình thành kẻ xấu xa, chỉ để tôi được hạnh phúc.

Bà Ngọc bước đến, ôm chầm lấy tôi. “An ơi… mẹ xin lỗi. Mẹ không biết gì cả. Thằng Minh nó giấu mẹ kỹ quá.”

Tôi ôm lấy bà Ngọc, khóc nức nở. Hằng cũng bước đến, đặt tay lên vai tôi, ánh mắt cô ấy đầy sự cảm thông.

“Cô An, cháu xin lỗi. Cháu đã không thể nói ra. Anh Minh đã dặn cháu phải giữ bí mật. Anh ấy nói, nếu cháu nói ra, cô sẽ không bao giờ rời bỏ anh ấy, và cô sẽ phải chịu khổ cùng anh ấy.” Hằng nói, giọng cô ấy nghẹn ngào.

Tôi lắc đầu. “Không sao đâu Hằng. Tớ hiểu rồi.”

Tôi quay sang nhìn Hoàng Minh. Anh đang nhìn tôi, ánh mắt anh đầy sự van nài. Anh muốn tôi tha thứ cho anh, muốn tôi hiểu anh.

Tôi bước đến bên giường anh, nắm lấy tay anh. “Minh, em… em hiểu rồi. Em không giận anh nữa. Em… em thương anh.”

Hoàng Minh khẽ nhếch môi, một giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt anh. Anh cố gắng xiết c.h.ặ.t t.a.y tôi, một cử chỉ yếu ớt nhưng đầy tình cảm.

“Giờ thì… chúng ta phải làm gì để cứu công ty của anh Minh?” Hằng hỏi, giọng cô ấy đầy sự quyết tâm. “Chúng ta có thể dùng hồ sơ bệnh án của anh ấy để hóa giải hợp đồng.”

Tôi gật đầu. “Đúng vậy. Chúng ta có bằng chứng rồi. Chúng ta sẽ làm điều đó.”

Tôi quay sang nhìn Hoàng Minh. Anh đang nhìn tôi, ánh mắt anh đầy sự biết ơn. Có lẽ, đây là lần đầu tiên tôi thực sự nhìn thấy anh, nhìn thấy con người thật của anh, đằng sau lớp vỏ bọc lạnh lùng và xa cách.

Nhưng liệu sự thật này có đủ để hàn gắn lại những vết rạn nứt trong tình yêu của chúng tôi? Hay mọi thứ đã quá muộn? Tôi nhìn anh, rồi nhìn lá thư trong tay. Mọi thứ đã rõ ràng, nhưng con đường phía trước vẫn còn mịt mờ. Tôi không biết mình nên làm gì tiếp theo. Quay lại với anh, hay tiếp tục con đường của riêng mình? Một câu hỏi lớn đang treo lơ lửng trong đầu tôi, và tôi biết, quyết định này sẽ thay đổi cả cuộc đời tôi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Không Còn Là Vợ Anh
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...