Tôi Không Còn Là Vợ Anh – Chương 7
Tôi Không Còn Là Vợ Anh
“An… hợp đồng… cứu… công ty… Tin… em… chỉ… em…”
Những lời thều thào yếu ớt của Hoàng Minh như một luồng điện xẹt qua tôi, khiến tôi sững sờ. Anh muốn tôi cứu công ty? Tại sao? Anh đã giấu tôi cả một căn bệnh hiểm nghèo, giấu tôi cả một người em họ kiêm trợ lý thân cận, giấu tôi mọi thứ trong cuộc sống của anh. Giờ đây, khi cận kề cái chết, anh lại đặt niềm tin vào tôi?
Tôi nhìn anh, nhìn ánh mắt cầu khẩn của anh. Trái tim tôi như bị xé toạc. Tôi quay sang nhìn Hằng, cô ấy cũng đang nhìn tôi với ánh mắt đầy ngạc nhiên và bối rối. Bà Ngọc thì bật khóc nức nở, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Minh, con nói gì vậy?” Bà Ngọc hỏi, giọng nghẹn ngào.
Hoàng Minh không đáp lời mẹ. Anh vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt anh đầy sự tuyệt vọng và hy vọng. Anh lại cố gắng nhấc tay lên, nhưng vô lực. Anh vẫn muốn tôi hiểu.
“Anh… anh muốn em làm gì?” Tôi hỏi, giọng tôi run rẩy. Dù đã rất nhiều tổn thương, nhưng tôi không thể bỏ mặc anh lúc này. Có điều gì đó trong ánh mắt anh, một sự chân thành mà tôi chưa từng thấy trước đây, khiến tôi không thể quay lưng lại.
Hằng bước đến gần hơn. “Anh Minh, anh muốn cô An giải quyết hợp đồng ư?”
Hoàng Minh khẽ gật đầu, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào tôi. Anh lại thều thào, giọng anh yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy:
“Anh… không còn… cách nào… khác…”
Không còn cách nào khác? Điều đó có nghĩa là gì? Tại sao anh lại tin tưởng tôi hơn Hằng, người đã là trợ lý của anh suốt bao năm qua, người hiểu rõ công việc của anh hơn tôi?
Tôi nhìn Hằng, ánh mắt cô ấy đầy sự khó xử. “Cô An, anh Minh… anh ấy thực sự tin tưởng cô. Cháu cũng không hiểu tại sao anh ấy lại không giao phó cho cháu. Nhưng… nếu anh ấy đã nói vậy, có lẽ anh ấy có lý do riêng.”
Mai, nãy giờ vẫn đứng cạnh tôi, khẽ thì thầm vào tai tôi:
“An, cậu đừng dại dột. Anh ta đang lợi dụng cậu đó. Hợp đồng gì chứ, cậu biết gì mà làm?”
Tôi biết Mai nói đúng. Tôi là giáo viên dạy Văn, tôi không hề có kinh nghiệm kinh doanh. Nhưng ánh mắt của Hoàng Minh lúc này… Nó không phải là ánh mắt của một kẻ lợi dụng. Nó là ánh mắt của một người đang tuyệt vọng, đang cố gắng níu kéo điều gì đó cuối cùng.
Tôi nhìn Hoàng Minh, rồi nhìn Hằng. “Hằng, cô có thể cho tôi biết chi tiết về hợp đồng đó không?”
Hằng gật đầu ngay lập tức. “Dạ được. Cháu sẽ đưa tất cả tài liệu cho cô. Cháu sẽ giúp cô hết sức có thể.”
Tôi gật đầu. Quyết định này là một canh bạc. Tôi có thể sẽ bị kéo vào một mớ hỗn độn không lối thoát. Nhưng tôi không thể bỏ mặc anh. Tôi không thể để anh ra đi với sự hối tiếc.
Bác sĩ bước vào phòng, kiểm tra tình trạng của Hoàng Minh. “Bệnh nhân đã tỉnh lại, nhưng cơ thể còn yếu. Xin mọi người cho anh ấy nghỉ ngơi. Cô Hằng, chúng ta cần nói chuyện về tình hình công ty của anh Minh.”
Hằng gật đầu, đi theo bác sĩ ra ngoài. Bà Ngọc vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoàng Minh, không rời.
Tôi đứng đó, nhìn Hoàng Minh. Anh đã nhắm mắt lại, dường như đã ngủ thiếp đi. Khuôn mặt anh xanh xao, nhưng đã bớt căng thẳng hơn một chút. Có lẽ, việc anh nói ra được những lời đó đã giúp anh nhẹ nhõm hơn.
Tôi ngồi xuống ghế cạnh giường anh, nắm lấy bàn tay anh. Bàn tay anh lạnh ngắt. Tôi nhớ lại những lần bàn tay này nắm lấy tay tôi, ấm áp và chở che. Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi.
Tôi tự hỏi, anh đã giấu tôi điều gì nữa? Tại sao anh lại không tin tưởng Hằng hoàn toàn, mà lại tin tưởng tôi, người anh đã chủ động ly hôn? Phải chăng, có một bí mật nào đó còn lớn hơn cả căn bệnh của anh, liên quan đến công ty?
Một lúc sau, Hằng quay lại, vẻ mặt cô ấy đầy sự lo lắng. “Cô An, giám đốc công ty đang rất tức giận. Ông ấy nói nếu trong vòng 24 giờ tới không có người đại diện ký hợp đồng, họ sẽ hủy bỏ. Đó là hợp đồng trị giá hàng trăm tỷ đồng, có thể cứu cả công ty.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
“Trăm tỷ?” Tôi sững sờ. “Lớn đến vậy sao?”
Hằng gật đầu. “Dạ. Hợp đồng này là hợp đồng chiến lược, quyết định sự sống còn của công ty. Anh Minh đã dồn hết tâm huyết vào nó.”
“Vậy tại sao anh ấy không giao cho cô ký?” Tôi hỏi, giọng đầy thắc mắc. Hằng là trợ lý, cô ấy có quyền hạn, có kinh nghiệm hơn tôi.
“Cháu cũng không biết nữa. Có lẽ… có lẽ có điều gì đó mà cháu không biết. Hợp đồng này có một số điều khoản rất phức tạp, cần người có quyền quyết định cao nhất. Anh Minh là giám đốc, và anh ấy… anh ấy chỉ tin tưởng cô.” Hằng nói, ánh mắt cô ấy đầy sự bối rối. “Anh ấy nói, cô là người duy nhất có thể nhìn ra những rủi ro tiềm ẩn.”
Tôi nhíu mày. Nhìn ra rủi ro tiềm ẩn? Tôi? Một giáo viên dạy Văn?
“Hằng, cô cho tôi xem tài liệu đi.” Tôi nói, giọng tôi đầy quyết tâm. Dù không hiểu gì về kinh doanh, nhưng tôi sẽ cố gắng. Vì Hoàng Minh đã tin tôi.
Hằng nhanh chóng lấy ra một chiếc cặp tài liệu từ túi xách của cô ấy, đưa cho tôi. Tập tài liệu dày cộm, đầy những con số, biểu đồ, và những thuật ngữ kinh tế mà tôi chưa bao giờ nghe đến.
Tôi mở tập tài liệu ra, cố gắng đọc. Nhưng mọi thứ đều mơ hồ. Tôi không hiểu gì cả. Tôi cảm thấy mình đang bị đẩy vào một tình huống quá sức.
“Cháu sẽ giải thích cho cô từng chút một.” Hằng nói, giọng cô ấy đầy sự nhiệt tình. “Cháu sẽ giúp cô phân tích. Anh Minh đã nói, cô có một trực giác rất tốt.”
Trực giác? Tôi nhìn vào tập tài liệu, rồi nhìn sang Hoàng Minh đang nằm trên giường. Trực giác của tôi mách bảo rằng, có điều gì đó không ổn. Có điều gì đó sâu xa hơn cả căn bệnh và hợp đồng này.
Tôi hít một hơi thật sâu. “Được rồi, Hằng. Cô giải thích cho tôi đi.”
Hằng bắt đầu giải thích, từng con số, từng điều khoản, từng rủi ro. Tôi cố gắng tập trung, ghi nhớ từng chi tiết. Càng nghe, tôi càng cảm thấy sự phức tạp của hợp đồng này. Nó không chỉ là một hợp đồng kinh doanh bình thường, mà nó còn ẩn chứa những điều khoản bất lợi, những cạm bẫy mà nếu không cẩn thận, công ty có thể bị hủy hoại.
“Hằng, tại sao lại có những điều khoản bất lợi như thế này?” Tôi hỏi, giọng tôi đầy lo lắng.
“Dạ… cháu cũng không rõ. Hợp đồng này là do bên đối tác đưa ra. Anh Minh đã cố gắng đàm phán, nhưng họ rất cứng rắn. Anh ấy nói, dù có bất lợi, thì đây cũng là cơ hội duy nhất để công ty thoát khỏi khủng hoảng.” Hằng nói.
Khủng hoảng? Công ty của Hoàng Minh đang khủng hoảng sao? Anh chưa từng nói với tôi điều này. Anh luôn tỏ ra mạnh mẽ, thành công.
Tôi nhìn Hằng, thấy ánh mắt cô ấy đầy sự lo lắng. “Hằng, cô nói thật đi. Công ty của Hoàng Minh đang gặp chuyện gì?”
Hằng ngập ngừng một lúc, rồi khẽ thở dài. “Dạ… công ty đang gặp khó khăn tài chính rất lớn. Một số dự án lớn bị thua lỗ, và một khoản vay ngân hàng sắp đến hạn. Nếu không có hợp đồng này, công ty có thể bị phá sản.”
Phá sản? Tôi sững sờ. Hoàng Minh luôn giữ vẻ ngoài thành công, rực rỡ. Vậy mà anh lại phải đối mặt với nguy cơ phá sản, cùng với căn bệnh hiểm nghèo của mình. Anh đã một mình gánh vác tất cả mọi thứ.
Tôi nhìn Hoàng Minh, thấy anh đang mở mắt, nhìn tôi. Ánh mắt anh đầy sự mệt mỏi, nhưng cũng đầy sự tin tưởng. Anh khẽ nhếch môi, cố gắng nói gì đó.
“An… tin… anh…”
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y anh. “Em tin anh, Minh. Em sẽ làm tất cả những gì có thể.”
Tôi quay sang Hằng. “Được rồi, Hằng. Tôi sẽ ký hợp đồng này. Nhưng tôi cần cô giải thích thật kỹ từng điều khoản. Tôi không muốn anh ấy phải chịu thêm bất cứ rủi ro nào nữa.”
Hằng gật đầu. “Dạ vâng. Cháu sẽ chuẩn bị đầy đủ tài liệu và người làm chứng.”
Tôi biết, đây là một quyết định mạo hiểm. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Hoàng Minh đã đặt niềm tin vào tôi. Tôi không thể phụ lòng anh. Nhưng liệu tôi có đủ năng lực để làm điều này? Và liệu có một bí mật nào đó sâu xa hơn đằng sau hợp đồng này mà tôi chưa thể nhận ra? Tim tôi đập loạn xạ, linh cảm một điều chẳng lành.
--------------------------------------------------













