Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tối Hậu Nhất Cá Lưu Manh – Chương 76

Tối Hậu Nhất Cá Lưu Manh

Tác giả: Lạt Tiêu Giang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn

Nguồn: *

Lưu Lập Bác, Tào Mộng, Ngô Phái, Chu Tinh đều là nhưng học sinh trung học của Nhị Trung, tại Đông Sơn Nhị Trung cũng là một nhân vật có tiếng, trừ đám cao nhân không đề cập đến thế sự bên ngoài của CLB võ thuật ra, thì bốn người này cơ hồ tung hoành tại Nhị Trung rồi.

Đám học sinh trung học bình thường thấy bọn họ đều phải gật đầu cúi người, như một con chó đi theo phía sau vẫy đuôi vuốt m//ô//n//g họ, ở Nhị Trung ngoài đám X-men của CLB võ thuật ra, không ai dám đụng đến bọn họ, cho nên bình thường ra ngoài cũng không dẫn theo đàn em, nếu không mỗi ngày đều có một hàng người xếp hàng thật dài, cũng giống như một lão đại xã hội đen vậy. Nhưng không ngờ rằng, hôm nay lại đụng đến một tên không sợ chết.

“Sử Hạo, mày tốt nhất nên rõ ràng bản thân đang làm cái gì”Được Lưu Lập Bác, Tào Mộng, Ngô Phái đỡ phía sau, Chu Tinh cũng trở nên gan dạ hẳn lên, bất quá vẫn còn rất lo lắng, bởi vì vốn tưởng rằng Sử Hạo bị Chung Long đánh cho tàn phế, dù có hồi phục lại thì thực lực cũng không còn như trước, như tình huống bây giờ nói rõ ra, thực lực của hắn tựa hồ còn mạnh hơn trước.

“Tao rất rõ ràng, mày có rõ không?”Sử Hạo nhìn ba người sau lưng hắn, rồi cuối cùng dừng mắt lại trên người Chu Tinh.

“Mày...”

“Sử Hạo, đừng quá đáng, nên biết điểm dừng”Lưu Lập Bác để hai tay trong túi quần, thần sắc không chút sợ hãi nói.

“Ba người bọn mày cũng muốn chống đối tao?”Sử Hạo nhìn ba tên đứng trước mặt mình, l//i//ế//m l//i//ế//m môi khô.

“Mọi người cùng một trường, làm việc cũng nên chừa đường lui, ngày sau còn có thể gặp mặt”

“Vừa rồi nó không chừa đường cho anh em của tao, vậy tao cũng không cần phải chừa đường cho nó, mày nói đúng không?”Sử Hạo chỉ vào bốn người Vương Hoa, Long Giang mặt mũi bầm dập, che tay ôm chân đang năm trên mặt đất.

“Con mẹ mày, mày tưởng mày là cái thá gì, nể mặt mày nên mới nói chuyện với mày, đừng có bố láo”Chu Tinh đã không còn sợ hãi, bước lên nói, ba người Lưu Lập Bác xuất hiện làm cho lá gan của hắn to trở lại, nếu bây giờ Sử Hạo dám ra tay, thì chẳng khác nào đối địch với cả trung học của Nhị Trung, nếu như hắn không sợ chết, thì có thể làm.

Sử Hạo không để ý đến Chu Tinh, nhìn Lưu Lập Bác, bĩu môi nói : “Bọn mày xác định là muốn cản tao?”

“Chẳng lẽ mày muốn dọn luôn cả bọn tao?”Tào Mộng đứng bên cạnh châm chọc, từ sơ nhất cho đến cao nhị, hoặc là cả Nhị Trung cũng không ai dám động đến bọn họ.

“Thật đáng tiếc, mày đoán đúng rồi!”Rất hiển nhiên, Sử Hạo là một ngoại lệ, tay phải đánh ra Tào Mộng còn chưa nói xong đã cảm thấy gió tới, nắm tay của Sử Hạo đấm lên cằm hắn, Tào mộng chỉ cảm thấy thân thể của mình như cây bồ công anh bị gió thổi đi, bay lên không trung, rồi rơi xuống đất, đầu choáng mắt hoa.

Người đeo vòng tai bên lỗ tai trái, Ngô Phái, là người có phản ứng kịp lại, vung tay đánh lên mặt của Sử Hạo. bình thường Sử Hạo đã rất quý trọng khuôn mặt của mình, mày dám đánh mặt hắn, hắn sẽ hủy dung của mày ( âu cũng là do cái tính của mấy thằng xấu trai nó vậy đó). Bất kể là người nào dám đánh lên mặt hắn đều bị ăn đòn lại, ngay cả đệ nhất cao thủ như Chung Long cũng không ngoại lệ, dám phát động công kích mang tính chất hủy dung với Sử Hạo thì đó là một quyết định sai lầm, Cho nên khi Ngô Phái đã chọn một quyết định sai lầm, thì phải trả giá bằng một sự trừng phạt. Sử Hạo đột nhiên giơ ra một quyền, đúng ngay nắm tay mà Ngô Phái đang đánh tới.

“Kịch!”

Một tiếng vang nhỏ, hai quyền chạm vào nhau, Sử Hạo và Ngô Phái đều lui về sau, nhìn có vẻ ngang tài, nhưng thật ra không biết rằng khi nãy Sử Hạo chỉ dùng ba phần sức lực để chơi đùa với hắn mà thôi.

Ngô Phái đắc ý, thầm nghĩ, cũng chẳng có gì nổi bật, hắn giơ chân phải lên đá về phía trước, tay phải lại đấm tới, và cũng là vị trí trên mặt của Sử Hạo.

Ý cười châm chọc trên mặt Sử Hạo biến mất, chợt nhíu mày, rồi cũng dùng phương thức tương tự khi nãy tiếp lấy nắm đấm của Ngô Phái, khi quyền đến, đột nhiên cánh tay tăng tốc. Biến cố đột ngột này làm cho Ngô Phái không kịp trở tay, một cảm giác đau khó tả truyền đến ngực.

“Bốp!”

Hai quyền lại chạm vào nhau, nhưng lần này Ngô Phái không được tốt cho lắm, từ cánh tay truyền đến một cảm giác đau nhức toàn thân, đầu khớp xương tựa hồ như muốn gãy, một sức mạnh kinh người từ nắm tay không ngừng truyền lên người hắn.

Khóe miệng Sử Hạo chợt nhếch lên, trong nháy mắt liền đấm ra một cái, khi Ngô Phái vừa định văng đi thì đã chụp lấy cổ tay hắn, kéo mạnh về, Ngô Phái chịu lực, thân thể không nhịn được lảo đảo về phía trước, Sử Hạo nắm lấy cơ hội này, tay phải nhanh chóng giơ lên, cùi chỏ trấn thẳng vào mặt của Ngô Phái, khi thân thể hắn vừa định văng đi tập hai, thì Sử Hạo đột nhiên nhảy lên, đá một cái thật mạnh vào bụng của Ngô Phái, tốc độ nhanh đến mức làm cho người ta líu lưỡi, đám học sinh vây quanh đều há mồm to đủ nhét một cái đầu vào.

Từ đầu đến cuối, chỉ có động tác công kích liên hoàn, không hề có chút dư thừa, cơ hồ không nháy mắt đã hoàn thành, Ngô Phải chỉ cảm thấy bản thân giống như một con búp bê đang bị Sử Hạo chơi đùa.

“Dám đánh mặt Hạo ca”Sử Hạo khinh thường nhìn Ngô Phái đang nằm trên mặt đất r//ê//n rĩ như một con chó, cậy mạnh với Hạo ca, không khác gì lấy trứng chọi đá, không thể không bội phục dũng khí của thằng nhãi này.

Mọi người lại bắt đầu xôn xao trở nên, đám nam sinh thì hưng phấn gào thét như trâu bò động đực, còn đám nữ sinh thì thấy cảnh Ngô Phái bị đập đến ộc máu thì sợ đến trắng mặt.

“Tên này thật mạnh, mười mấy người cùng đánh mà không rơi xuống thế hạ phong, thuần túy ngược đãi đối phương”

“Thật mạnh, ơ, không biết phía dưới có mạnh như vậy không, thật muốn được cùng hắn ghê, oh no... ngược đãi em nữa đi!”

“Ê, mày là nam mà!”

“Thông ass mà, đáng ghét!”

Chứng kiến Sử Hạo đối mặt với mười mấy người mà không bị gì, hơn nữa còn đơn phương ngược đãi người khác, làm cho Yến Tĩnh đứng xem mà tâm tình vui như hoa, nhảy lên hoan hô : “Tiểu lưu manh, đánh hay lắm, đánh cho bọn chúng thành đầu heo hết đi, nhanh lên một chút, người ta không chờ được đâu”

Yến Tĩnh vốn đã là tiêu điểm của mọi người, khuôn mặt xinh đẹp, điện nước lại đầy đủ, nhất là khi nhảy lên, bưởi nó cứ tưng lên tưng xuống vậy, hơn nữa còn nghe thấy giọng nói đầy hấp dẫn đầy kiều mỵ của nàng như vậy, nói chung chỉ cần là đàn ông thì chổ cái cổ không khỏi xuất hiện việc nuốt nước miếng... Lực sát thương của cô nàng này quả thật rất lớn.

Sắc mặt Chu Tinh trắng bệch, không còn vẻ kiêu ngạo như vừa rồi, trên mặt đã xuất hiện sự sợ hãi, rụt rè lui về phía sau Lưu Lập Bá, nhìn vẻ cười cười của Sử Hạo, trong lòng chợt hiện một sự sợ hãi không hiểu.

Đám người Vương Hoa, Long Giang, Trương Thiên Cường, Tiền Nhâm Hào dìu nhau đứng dậy, chịu đựng đau đớn đi đến bên cạnh Sử Hạo, Sử Hạo nhìn bọn họ một cái, Vương Hoa là người bị thương nặng nhất, khuôn mặt tuấn tú bị đánh đến nổi cả mẹ hắn cũng không nhìn ra, máu tươi cùng máu bầm và sưng đỏ khắp mặt, làm người ta nhìn thoáng qua mà kinh hãi.

Mặt Sử Hạo lạnh xuống, nhìn Lưu Lập Bác, nói : “Nếu chỉ số thông minh của mày trên 60, tao nghĩ lựa chọn tốt nhất của mày là tránh ra”

“Cách làm của mày bây giờ thật ngu xuẩn, cho nên mày nhất định sẽ hối hận”Lưu Lập bác cười lạnh một tiếng, trên mặt không chút sợ hãi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Tiết Tử
Chương 2
Chương 2: hắn dùng nước tiểu phun ta
Chương 3
Chương 3: Lưu Manh Sơ Trung Sinh
Chương 4
Chương 4: Sân trường
Chương 5
Chương 5: Lời tỏ tình chân thật của lưu manh
Chương 6
Chương 6: Lưu manh tiến hóa
Chương 7
Chương 7: Vẻ thần bí của lưu manh
Chương 8
Chương 8: Ca dạy ngươi hôn môi
Chương 9
Chương 9: Bão táp phòng ăn (Thượng)
Chương 10
Chương 10: Bão táp phòng ăn (Hạ)
Chương 11
Chương 11: Lưu manh biến thái
Chương 12
Chương 12: Đừng chọc lưu manh
Chương 13
Chương 13: Hạo ca, người thật đẹp trai
Chương 14
Chương 14: Nỗi khổ tâm của người đẹp
Chương 15
Chương 15: Lưu manh phát điên rồi
Chương 16
Chương 16: Khí lực thật lớn
Chương 17
Chương 17: Chớ đánh lộn, kẻo bị thương
Chương 18
Chương 18: Có việc gì, tìm Hạo ca
Chương 19
Chương 19: Phế vật VS Thiên tài
Chương 20
Chương 20: Rình mò rồi bị tóm ?
Chương 21
Chương 21: Anh hùng cứu mỹ nhân trong truyền thuyết
Chương 22
Chương 22: Hạo ca có số đào hoa?
Chương 23
Chương 23: Đánh mất nụ hôn đầu
Chương 24
Chương 24: Lưu manh Lão Sư VS Lưu manh Học Sinh
Chương 25
Chương 25: Sự phẫn nộ của Lưu manh
Chương 26
Chương 26: Người yêu của anh, hãy bảo trọng
Chương 27
Chương 27: Lão hiệu trưởng đầu trọc
Chương 28
Chương 28: Cảm ơn người anh em
Chương 29
Chương 29: Ngực bự a
Chương 30
Chương 30: Lưu manh cũng động tâm trước mỹ nữ
Chương 31
Chương 31: Côn đồ kiếm chuyện
Chương 32
Chương 32: "Thông nòng" nó cho tao
Chương 33
Chương 33: Sút ra bãi rác
Chương 34
Chương 34: Ả kỹ nữ phóng đãng
Chương 35
Chương 35: Kẻ bị giết và Kẻ giết người
Chương 36
Chương 36: Cảnh sát kiểm tra phòng
Chương 37
Chương 37: Thằng ranh con đáng sợ
Chương 38
Chương 38: Chúc cả nhà thầy hạnh phúc
Chương 39
Chương 39: Quỳ trước cổng trường hát quốc ca
Chương 40
Chương 40: Đừng gọi Hạo ca là thằng lùn
Chương 41
Chương 41: Cô bé phổng phao như búp bê
Chương 42
Chương 42: Lại là “ngực bự”
Chương 43
Chương 43: Nhất định là rất đau
Chương 44
Chương 44: Người đẹp mời cơm
Chương 45
Chương 45: Dũng sĩ diệt mồi
Chương 46
Chương 46: Cô phải có trách nhiệm với ta
Chương 47
Chương 47: Quân sư quạt mo
Chương 48
Chương 48: Được mỹ nữ ưu ái
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54: Cậu bé, tôi cổ vũ cho cậu.
Chương 55
Chương 55: Anh dẫn em đi xem cá vàng
Chương 56
Chương 56: Trọng độ thương tàn.
Chương 57
Chương 57: Sẽ có kỳ tích.
Chương 58
Chương 58: Batman thần bí.
Chương 59
Chương 59: Biến phát.
Chương 60
Chương 60: Bước tiến xa.
Chương 61
Chương 61: Vương tử gặp nạn
Chương 62
Chương 62: Chặt một cánh tay.
Chương 63
Chương 63: Xuyên qua thời đại vũ khí lạnh.
Chương 64
Chương 64: Đôi vớ đen.
Chương 65
Chương 65: Lái xe lăn đi dạo trong trường học.
Chương 66
Chương 66: Hình Nam.
Chương 67
Chương 67: Có tiền chính là ngưu xoa a!
Chương 68
Chương 68: 150 đồng một lần "yêu".
Chương 69
Chương 69: Mày bị đuổi học rồi.
Chương 70
Chương 70: Có thuốc không cho xin điếu.
Chương 71
Chương 71: Giao dịch với giáo đổng.
Chương 72
Chương 72: Giúp tao tìm một con nhỏ.
Chương 73
Chương 73: Đó là cô gái tốt.
Chương 74
Chương 74: Hạo ca ày xin lỗi.
Chương 75
Chương 75: Mày đánh mặt tao, tao hủy dung mày.
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77: Một nhóm người khác đến.
Chương 78
Chương 78: Ác ma tóc đỏ.
Chương 79
Chương 79: Có thực lực là có mị lực.
Chương 80
Chương 80: Người bình thường, người của Hạo ca.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tối Hậu Nhất Cá Lưu Manh
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...