Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tối Hậu Nhất Cá Lưu Manh – Chương 43

Tối Hậu Nhất Cá Lưu Manh

Tác giả: Lạt Tiêu Giang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch & Biên: [VIP]

Nguồn: tangthuvie

CLB võ thuật ra đời cùng trường học, với lịch sử lâu đời mấy chục năm, đã thúc đẩy CLB võ thuật trở thành CLB đứng đầu trong trường học hiện nay. Việc chiêu mộ hội viên đều phải trải qua kỳ kiểm tra nghiêm ngặt, đạt được tiêu chuẩn mới có thể gia nhập. Võ thuật Trung Hoa, bác đại tinh thâm, mặc dù yêu cầu nghiêm ngặt hà khắc, nhưng vẫn có vô số học sinh đổ xô tham gia. Có thể thành công mà tiến vào CLB, tố chất thân thể của học sinh và tư chất không dám nói là trong ngàn có một, nhưng cũng coi là trong trăm có một. Kết quả cuối cùng chính là dẫn đến học sinh Nhị Trung tiến vào CLB chỉ vì ánh hào quang, bản thân CLB võ thuật đã tượng trưng cho thực lực.

Sử Hạo được Yến Tịnh dẫn đến CLB võ thuật, nhưng không biết rốt cuộc để làm gì, chỉ là ánh mắt của thằng cha thiếu niên cao cao gầy gầy kia làm hắn rất không thoải mái.

- Chào cậu, ta là anh trai Yến Tịnh, Yến Phi Nam.

Thiếu niên "đ//í//t chai" lễ độ cười nói.

Sử Hạo nghi ngờ nhìn gã một cái, chưa hiểu thằng cha này rốt cuộc tìm hắn làm gì.

- Được, được, ta chính là Sử Hạo trong truyền thuyết.

- Có cả trong truyền thuyết cơ à, ngươi rất nổi tiếng a?

Yến Tịnh khinh thường nhếch cái miệng nhỏ, bộ dáng thập phần đáng yêu.

- Ha ha, sự tình giữa cậu và Tiểu Tịnh ta đã nghe nói rồi, cậu từng học qua võ công?

Yến Phi Nam tò mò đánh giá Sử Hạo, thật sự nhìn không ra cái thằng nhóc với bề ngoài nhỏ con này lại có thể hạ gục hai tay vệ sĩ nhà mình.

- Chờ chút, ta cùng cô ta thực sự không có chuyện gì cả.

Thần sắc Sử Hạo nhấn mạnh một cách kiên quyết, chợt nói luôn:

- Thế tìm ta rốt cuộc có chuyện gì?

Yến Phi Nam cười nói:

- Có hứng thú gia nhập CLB không?

- Mời ta làm huấn luyện viên cho các ngươi á? Kỳ thi sắp đến rồi, ta cũng không rảnh.

Sử Hạo bấm bấm đốt ngón tay, làm như thấy chuyện lạ, hỏi:

- Làm HLV có tiền lương không?

Lời này của Sử Hạo vừa nói ra lập tức "ngàn người chỉ trỏ", bọn người kia của CLB bề ngoài thì ra vẻ nỗ lực tập luyện, kì thực là đang trào dâng thú tính động vật mà liếc trộm Yến Tịnh. Thằng ranh con kia thật là ngông cuồng.

- Này, anh bạn trẻ, câu nói đùa của chú mày hơi bị thâm đấy.

- Thằng ôn vật miệng còn hôi sữa này chui ở đâu ra vậy, nhà trẻ chẳng phải chịu trách nhiệm đưa đón dạy dỗ chúng nó sao, thế quái nào lại lòi ra một đứa nhỉ?

Các thành viên của CLB líu ríu kêu la.

Sử Hạo giả câm giả điếc với những lời châm biếm trào phúng nọ, quét mắt liếc bọn chúng, rồi xoay chuyển dừng lại trên người Yến Phi Nam.

- Thằng ranh, cậu thật là ngông cuồng, hẳn là có chút ít bản lãnh, chúng ta "văn nghệ" hai chiêu nhé?

Một gã cơ bắp bước ra, từ phía trên cao nhìn xuống Sử Hạo, lộ ra cơ thể gã từng tảng lớn, nào là bắp, nào là thịt, cơ ngực của gã giật giật liên hồi, đây là cơ hội tốt để biểu hiện trước mắt người đẹp, nói không chừng cơ bắp cuồn cuộn, thân thể cường tráng sẽ dụ dỗ được người đẹp chứ chả chơi.

- Được rồi, được rồi, Sử Hạo, các ngươi so tài một trận đi.

Yến Tịnh hưng phấn khua chân múa tay, phía trước ngực có thể nói "sóng lớn dạt dào", làm cho bầy đàn sắc lang chung quanh dớt dãi cứ chảy ròng ròng, con ngươi đều dõi thẳng vô, mấy thằng vai u thịt bắp lại càng hưng phấn, giật giật thớ cơ.

- Thật ra ta đâu có biết đánh lộn, các ngươi xem thân thể ta thì rõ.

Sử Hạo "khiêm tốn" nói.

- Đến đây nào, nhường chú mày oánh trước.

"Cơ bắp" khom người xuống tấn, khua múa, ngạo nghễ nhìn Sử Hạo.

Sử Hạo ngây người một lúc, rồi chậm rãi đi tới bên cạnh "Cơ bắp", không nói không rằng, chân phải nhanh chóng đá ra. Mọi người trợn mắt há hốc mồm ngó nghiêng, chân phải Sử Hạo vẽ ra đường quỹ đạo vô cùng uyển chuyển sút trúng mục tiêu "sinh thực khí" của "Cơ bắp" (sinh thực khí: chim +_+), trong nháy mắt, sắc mặt "Cơ bắp" trở nên tái mét, con mắt lồi ra, che vội "súng ống" ngã vật xuống đất, nằm co quắp.

Yến Tịnh mới vừa mở nắp chai nước đang chuẩn bị uống một ngụm nước rồi thưởng thức cảnh so tài của cuộc đại chiến, lập tức rơi vào trạng thái bất động, chai nước trong tay đổ đánh phịch xuống đất, nhưng cái miệng nhỏ nhắn phớt hồng vẫn giữ nguyên hình dáng chữ O.

Nét mặt những người khác và Yến Tịnh giống nhau như đúc, mọi người miệng há to, mắt trợn trừng, giống như kiểu sắp chụp ảnh.

Sử Hạo nhìn chàng "Cơ bắp" đang co quắp nằm trên đất, bất đắc dĩ lắc đầu. Hai chân bành ra như vậy, mẹ kiếp, đấy không phải là dọn sẵn tư thế cho người ta sút sao, mới vừa rồi Sử Hạo cũng không sử dụng toàn lực, nếu không hắn có thể đảm bảo chắc chắn rằng đời làm trai của thằng ôn này sẽ mãi mãi đừng bao giờ nghĩ đến chuyện "LÊN".

- Không được, không được, ngươi ăn gian, làm gì có kiểu đấu võ mà......đá vào "chỗ đó" chớ?

Khuôn mặt nhỏ của Yến Tịnh đỏ bừng, tinh thần vừa mới phục hồi lại đã bất mãn la lên, ca ca "Cơ bắp" chẳng phải sẽ rất đau đớn sao?

- Nguyên tắc của ta đó là dùng tốc độ nhanh nhất để áp đảo đối thủ, võ công không phải để múa may cho đẹp, khi đang tranh đấu trên chiến trường, sinh tử trong nháy mắt, đợi cô múa may quay cuồng xong thì bên kia máu cũng chảy thành sông rồi.

Sử Hạo bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái, quả nhiên là loại "ngực to óc bằng quả nho". Chẳng lẽ còn muốn ta đây và "cụ ông" kia múa thái cực quyền mà táng nhau hay sao, dọn sẵn tư thế, đẩy lại qua đây, há ta lại chê?

Thực lực của gã "Cơ bắp" ở CLB cũng có thể coi là hạng có số có má, gã bò dậy từ trên mặt đất một cách khó khăn, sắc mặt có vẻ khá hơn một chút, gã nhìn về phía Sử Hạo, ánh mắt mang theo nỗi oán hận đến vô tận.

- Nói rất đúng, ha ha, căn bản của cậu rất tốt, có hứng thú gia nhập CLB không?

Yến Phi Nam thêm lần nữa tha thiết mời mọc Sử Hạo, gã đã thấy một cước hiểm, ảo mới vừa rồi kia của Sử Hạo, tốc độ cực nhanh, lực đạo cực chuẩn, cho dù là mặt đối mặt, thằng "Cơ bắp" cũng không phải là đối thủ của hắn.

Các thành viên CLB kinh ngạc nhìn Yến Phi Nam, đây là lần đầu tiên đội trưởng của bọn họ chủ động mời mọc người ngoài tham gia CLB, bọn chúng không khỏi rối rít suy đoán xem thằng ranh con này rốt cuộc có cái khả năng gì đáng giá để đội trưởng phải tha thiết mời mọc như vậy?

Một khi gia nhập CLB võ thuật, mặc dù không dám nói ở Nhị Trung nhất định có thể ngang ngược lộng hành, nhưng có thể khẳng định rằng tuyệt đối không ai dám đắc tội với người của tổ võ thuật. Bất quá gã Sử Hạo lại chẳng mấy hứng thú với chuyện này, gã lơ đễnh nhún vai, nói:

- Ta chẳng qua chỉ là một sơ trung sinh còn chưa hoàn toàn dậy thì, cũng không rảnh tham gia cái gì mà hoạt động xã đoàn xã đ//í//t..... Đ* thèm...

Câu nói còn chưa dứt, chỉ thấy Yến Phi Nam lăng không tung ra một cước, nhắm đầu Sử Hạo quét tới từ trái sang phải, một cước này vừa mau vừa mãnh, hoàn toàn không giống như một thanh niên cao gầy, yếu nhược có thể đá ra.

Sử Hạo hơi hơi ngây người rồi kịp thời phản ứng, hắn mắng to một tiếng, trong cái khó ló cái khôn, phần eo uốn về phía sau, tạo ra tư thế "thiết bản kiều", phải khó khăn lắm mới tránh được, cái chân phải của Yến Phi Nam quét qua lồng ngực của hắn, thậm chí Sử Hạo còn ngửi rõ mùi chân thối ngập tràn trong không khí.

Yến Phi Nam tung cước không trúng, khóe miệng lộ ra một tia hình cung rất rõ, tuy nhiên không chờ cho Yến Phi Nam tiếp đất, Sử Hạo vẫn duy trì tư thế "thiết bản kiều" không hề thay đổi, chân trái vẫn giữ nguyên, chân phải hất lên sút mạnh nhắm về Yến Phi Nam, trải qua 10 năm khổ luyện, sức lực và tốc độ của đôi chân của hắn đều hơn hẳn người thường, một cước này đủ để sút Yến Phi Nam bay xa.

Yến Phi Nam trông thấy cú sút của hắn thế tới uy mãnh, thậm chí còn nhanh hơn cả một cước hồi nãy của mình, trong lòng hơi chút kinh ngạc, thế nhưng, thân là đội trưởng CLB, cũng đâu phải hạng đầu đường xó chợ, lâm nguy bất loạn, mười ngón tay đan chéo vào nhau, tựa như một tấm ván gỗ giơ ra áp chế lại mũi chân đá tới của Sử Hạo, phải rất vất vả mới chặn được một cước uy lực đó của Sử Hạo, chấn động của cú sút khiến Yến Phi Nam bị thổi bay về phía sau, rớt cách đó một mét trên mặt sàn, tuy nhiên không đợi Sử Hạo đứng thẳng người lên, bước chân gã đã vọt nhanh, một quyền hung hăng nện về hướng Sử Hạo.

Lúc này thân mình Sử Hạo vẫn đang ngửa ra sau, cơ thể cùng mặt đất tạo thành hình mái vòm, trông thấy một quyền của Yến Phi Nam trong nháy mắt ập đến, chính tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, Sử Hạo lắc eo mạnh một cái, xoay mình trên không trung, lật ngửa ra phía sau biến thành tư thế mặt-đối-đất, giống như con trâu động đực, tung ra một cú đá hậu.

Trong lòng Yến Phi Nam phải kêu to một câu tuyệt diệu, đã thật lâu lắm rồi chưa có đụng phải đối thủ ngang tài ngang sức, kẻ bên ngoài nhìn vào càng xem càng mê, con m* nó quả thực so sánh với phim ảnh còn hay hơn.

Cú đấm của Yến Phi Nam rất mạnh, lực đạo đầy uy mãnh, nhưng đánh trượt mục tiêu thì cũng thành công toi, cánh tay gã dù có dài cũng chẳng thể với được đùi Sử Hạo, nếu như tư thế của gã không thay đổi, chắc chắn ăn trúng cước này của Sử Hạo, gã sẽ bị sút sang Siberi. Bỗng dưng, phương vị công kích quả đấm của Yến Phi Nam đột ngột biến đối, bàn chân của gã nhắm phía Sử Hạo đá tới.

"Bốp"

Một quyền một cước giao nhau, lập tức gây ra chấn động, Yến Phi Nam hứng phản lực, lảo đảo thối lui một bước về phía sau, Sử Hạo thì không chịu nổi, bởi vì nóng nảy biến chiêu cản phá, thân thể như hình con trâu đực đang bò trên đất, chịu một quyền mạnh của Yến Phi Nam, chỉ roẹt một cái chúi đầu về phía trước, cả m//ô//n//g giơ cao chổng ngược về phía sau, đúng chuẩn "bình sa lạc nhạn" thức.

- Hihi, Oh yeah! Ca ca thật là lợi hại.

Thấy Sử Hạo "lộ hàng", Yến Tịnh tung tăng hét ầm lên, cặp v//ú trước ngực cũng mập mờ nhảy nhót mãnh liệt chọc cho nhiều kẻ miệng lưỡi khát khô.

- Mẹ kiếp, ngươi dám đánh lén ta, lão tử liều mạng với ngươi.

Sử Hạo tung mình nhảy lên, nhổ toẹt xuống đất vài ngụm nước bọt, rồi hùng hùng hổ hổ quơ hai nắm đấm nhắm phía Yến Phi Nam, thế công như mưa điên cuồng đập tới. Mới vừa rồi nếu không phải thằng cha "Đ//í//t chai" này đánh lén mình, mình cũng đâu phải rơi vào tình cảnh quái đản như vậy. Nhưng có điều Sử Hạo không thể không thừa nhận, thực lực thằng "Đ//í//t chai" này không hề thua kém hắn, thậm chí, còn có thể mạnh hơn. Đây là lần thứ hai, hắn gặp phải đối thủ không thể nào dễ dàng chiến thắng, hơn nữa lại còn ngay trong trường, CLB này rất thú vị a.

Góp ý báo lỗi : tangthuvie/forum/showthread.php?p=6803780#post6803780

Bàn luận chém gió tangthuvie/forum/showthread.php?t=49546

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Tiết Tử
Chương 2
Chương 2: hắn dùng nước tiểu phun ta
Chương 3
Chương 3: Lưu Manh Sơ Trung Sinh
Chương 4
Chương 4: Sân trường
Chương 5
Chương 5: Lời tỏ tình chân thật của lưu manh
Chương 6
Chương 6: Lưu manh tiến hóa
Chương 7
Chương 7: Vẻ thần bí của lưu manh
Chương 8
Chương 8: Ca dạy ngươi hôn môi
Chương 9
Chương 9: Bão táp phòng ăn (Thượng)
Chương 10
Chương 10: Bão táp phòng ăn (Hạ)
Chương 11
Chương 11: Lưu manh biến thái
Chương 12
Chương 12: Đừng chọc lưu manh
Chương 13
Chương 13: Hạo ca, người thật đẹp trai
Chương 14
Chương 14: Nỗi khổ tâm của người đẹp
Chương 15
Chương 15: Lưu manh phát điên rồi
Chương 16
Chương 16: Khí lực thật lớn
Chương 17
Chương 17: Chớ đánh lộn, kẻo bị thương
Chương 18
Chương 18: Có việc gì, tìm Hạo ca
Chương 19
Chương 19: Phế vật VS Thiên tài
Chương 20
Chương 20: Rình mò rồi bị tóm ?
Chương 21
Chương 21: Anh hùng cứu mỹ nhân trong truyền thuyết
Chương 22
Chương 22: Hạo ca có số đào hoa?
Chương 23
Chương 23: Đánh mất nụ hôn đầu
Chương 24
Chương 24: Lưu manh Lão Sư VS Lưu manh Học Sinh
Chương 25
Chương 25: Sự phẫn nộ của Lưu manh
Chương 26
Chương 26: Người yêu của anh, hãy bảo trọng
Chương 27
Chương 27: Lão hiệu trưởng đầu trọc
Chương 28
Chương 28: Cảm ơn người anh em
Chương 29
Chương 29: Ngực bự a
Chương 30
Chương 30: Lưu manh cũng động tâm trước mỹ nữ
Chương 31
Chương 31: Côn đồ kiếm chuyện
Chương 32
Chương 32: "Thông nòng" nó cho tao
Chương 33
Chương 33: Sút ra bãi rác
Chương 34
Chương 34: Ả kỹ nữ phóng đãng
Chương 35
Chương 35: Kẻ bị giết và Kẻ giết người
Chương 36
Chương 36: Cảnh sát kiểm tra phòng
Chương 37
Chương 37: Thằng ranh con đáng sợ
Chương 38
Chương 38: Chúc cả nhà thầy hạnh phúc
Chương 39
Chương 39: Quỳ trước cổng trường hát quốc ca
Chương 40
Chương 40: Đừng gọi Hạo ca là thằng lùn
Chương 41
Chương 41: Cô bé phổng phao như búp bê
Chương 42
Chương 42: Lại là “ngực bự”
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44: Người đẹp mời cơm
Chương 45
Chương 45: Dũng sĩ diệt mồi
Chương 46
Chương 46: Cô phải có trách nhiệm với ta
Chương 47
Chương 47: Quân sư quạt mo
Chương 48
Chương 48: Được mỹ nữ ưu ái
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54: Cậu bé, tôi cổ vũ cho cậu.
Chương 55
Chương 55: Anh dẫn em đi xem cá vàng
Chương 56
Chương 56: Trọng độ thương tàn.
Chương 57
Chương 57: Sẽ có kỳ tích.
Chương 58
Chương 58: Batman thần bí.
Chương 59
Chương 59: Biến phát.
Chương 60
Chương 60: Bước tiến xa.
Chương 61
Chương 61: Vương tử gặp nạn
Chương 62
Chương 62: Chặt một cánh tay.
Chương 63
Chương 63: Xuyên qua thời đại vũ khí lạnh.
Chương 64
Chương 64: Đôi vớ đen.
Chương 65
Chương 65: Lái xe lăn đi dạo trong trường học.
Chương 66
Chương 66: Hình Nam.
Chương 67
Chương 67: Có tiền chính là ngưu xoa a!
Chương 68
Chương 68: 150 đồng một lần "yêu".
Chương 69
Chương 69: Mày bị đuổi học rồi.
Chương 70
Chương 70: Có thuốc không cho xin điếu.
Chương 71
Chương 71: Giao dịch với giáo đổng.
Chương 72
Chương 72: Giúp tao tìm một con nhỏ.
Chương 73
Chương 73: Đó là cô gái tốt.
Chương 74
Chương 74: Hạo ca ày xin lỗi.
Chương 75
Chương 75: Mày đánh mặt tao, tao hủy dung mày.
Chương 76
Chương 76: Dám đánh mặt Hạo ca.
Chương 77
Chương 77: Một nhóm người khác đến.
Chương 78
Chương 78: Ác ma tóc đỏ.
Chương 79
Chương 79: Có thực lực là có mị lực.
Chương 80
Chương 80: Người bình thường, người của Hạo ca.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tối Hậu Nhất Cá Lưu Manh
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...