Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tối Cường Triệu Hoán Sư – Chương 112

Tối Cường Triệu Hoán Sư

Tác giả: Hà Lam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đột nhiên, nam nhân nâng tay lên, một luồng lôi quang màu tím từ lòng bàn tay hắn bay ra cực nhanh, mạnh sát qua hai má Trương Thừa Lạc, sau đó chuẩn xác không sai bắn vào Sa Mãng cấp tám bị thương đang muốn chạy trốn ở phía sau Tuyết Nhận, thân thể Sa Mãng cấp tám bị lôi điện đánh trúng, nhất thời tê liệt, thân ảnh khổng lồ dừng ở giữa không trung, nhìn lôi quang màu tím trong lòng bàn tay nam nhân giống như khống chế sinh tử, làm người tim người ta đập nhanh, toàn thân Trương Thừa Lạc chấn động, hắn nhìn chằm chằm ánh mắt nam nhân, nhớ tới rất nhiều năm trước, đoạn ký ức ngắn đã bị bản thân phủi đầy bụi trong trí nhớ.

Trương gia kế tiếp Mạc gia, trở thành thế gia hồn sư mới đi lên, là một gia tộc mà tên chưa ai biết đến đi ra từ thành thị nhỏ, xoay người trở thành thế gia hồn sư chạm tay có thể bỏng nhất trong toàn bộ đại lục, cánh cửa Trương gia cũng sắp bị các loại nhân vật đến từ bốn phương tám hướng san bằng.

Trương Thừa Lạc nhỏ tuổi tò mò nhìn gia chủ ứng phó xong tất cả khách nhân mà mỏi mệt đến cực điểm, nhìn hắn phiền não đứng ngồi không yên, nửa ngày sau, gia chủ lấy ra một thanh đao nhỏ, kiên nhẫn cẩn thận lau chùi, trong cả quá trình này, vẻ mặt gia chủ dần dần bình tĩnh lại, sau đó hắn chậm rãi mang theo thanh đao nhỏ đã được lau chùi sáng loáng ở bên người, đến lúc này, gia chủ đã hoàn toàn khôi phục thái độ bình thường.

Ngẩng đầu thấy Trương Thừa Lạc ghé vào bên ngoài nhìn hắn, gia chủ vẫy vẫy tay, gọi Trương Thừa Lạc vào.

Trương Thừa Lạc tò mò nhìn thanh đao nhỏ kia: “Gia chủ, đây là cái gì?”

“Này?” Trương Hạo Vân mỉm cười, thần tình trong mắt đặc biệt nhu hòa, “Chiến lợi phẩm.”

“Chiến lợi phẩm?”

“Khi còn năm nhất, trường học tổ chức chúng ta đi Rừng rậm Ma thú rèn luyện, ta cùng Lôi Tu ở trong một đội ngũ, lúc ấy thực lực trung bình của chúng ta chỉ có khoảng cấp hai, chúng ta gặp một con ma thú cấp năm, tất cả mọi người đã nghĩ chúng ta hẳn phải chết không thể nghi ngờ.”

Trương Thừa Lạc nhỏ tuổi còn chưa thể trở thành hồn sư, nhưng không ngại nhóc từ nhỏ đã nghe truyền kỳ về hồn sư, tự nhiên, truyền kỳ của cao thủ đệ nhất đại lục Lôi Tu, cũng là nhóc cực kỳ tò mò cùng hướng tới. Nhóc mở to mắt, hết sức chăm chú nhìn gia chủ nghe gia chủ kể lại chuyện cũ trong quá khứ.

Trương Hạo Vân nâng tay sờ sờ đầu Trương Thừa Lạc: “Lúc này Lôi Tu đứng ra, khích lệ mọi người cùng nhau chống lại con ma thú này, ngay lúc đó ta cho rằng liều mạng đánh một trận là hy sinh không cần thiết, chạy trốn mới là thượng sách, ta cùng Lôi Tu sinh ra tranh cãi, cuối cùng, Lôi Tu cùng ta đánh cược một trận.”

“Cược? Kết quả thì sao ạ?”

“Lôi Tu tặng ta cái này.” Trương Hạo Vân thưởng thức chủy thủ, nói.

“Oa, cao thủ đứng đầu đại lục thua sao?!” Trương Thừa Lạc sợ hãi than, ánh mắt nhìn gia chủ lóe ra tia sáng sùng bái.

Trương Hạo Vân xấu hổ sờ sờ mũi, vẫn là thẳng thắn thành khẩn nói: “Không, là ta thua. Không chỉ thua tâm phục khẩu phục, còn dâng lên trunh thành của mình. Mà thanh chủy thủ này, chứng kiến quá trình ấy.”

Trương Thừa Lạc nhìn tươi cười nhu hòa trong mắt gia chủ, lại nhìn chủy thủy sắc bén sáng loáng dưới ánh đèn kia, trong lòng cảm xúc tràn đầy, nói không nên lời là ý tứ hàm xúc gì: “Lôi Tu… Hắn là một người như thế nào?”

Gia chủ từ nhỏ thiên phú xuất chúng, tuy sinh ra bình dân, nội tâm lại cực kỳ kiêu ngạo, thân là người Trương gia, thẳng lưng, không khuất phục người, đây là niềm tin mà Trương Thừa Lạc được gia tộc dạy dỗ từ nhỏ. Nhưng mà, là một nam nhân như thế nào mà làm cho gia chủ mạnh mẽ nhất của Trương gia tâm duyệt thần phục, cam tâm phụ tá ở bên cạnh hắn, cúi đầu xưng thần chứ.

Trương Hạo Vân nghe vậy, nhìn hướng tới trên mặt Trương Thừa Lạc, vẻ mặt hắn hơi động, sau đó ha ha nở nụ cười: “Nếu hiện tại ngươi nhìn thấy hắn mà nói, nhất định sẽ không thích hắn.”

Trương Thừa Lạc sửng sốt.

“Sẽ chỉ cảm thấy người này lạnh lùng vô tình, đắm chìm trong thế giới của chính mình không để ý tới người bên ngoài, càng lười nghe theo ý kiến của người khác, khư khư cố chấp tự cao tự đại… Tóm lại, toàn thân, trừ bỏ ngoại hình đẹp thực lực mạnh mẽ ra, không có một ưu điểm gì!”

Trương Thừa Lạc sợ ngây người, người kia và cường giả đứng đầu trong tưởng tượng của hắn, chênh lệch quá lớn đi!

“Bởi vì đối với người bên ngoài hắn chưa bao giờ giả biểu cảm gì…” Trương Hạo Vân nhẹ nhàng cười, trong mắt hiện ra vẻ bỡn cợt, “Đây là một nam nhân vì chiến đấu mà sinh, chỉ có cùng hắn trải qua chiến đấu mới có thể nhìn thấy chỗ mị lực làm người ta truy đuổi sùng bái cuồng nhiệt trên người hắn, mà sau khi đi theo hắn, ngươi mới có thể hiểu, rõ ràng trên thân nam nhân này nhiều khuyết điểm như vậy, nhưng vì sao lại cố tình có nhiều người cam tâm tình nguyện đi theo bên cạnh hắn, nghe hiệu lệnh hắn chỉ huy như vậy.

Trương Hạo Vân nói xong, lại sờ sờ đầu Trương Thừa Lạc: “Hiện giờ mấy thế gia lớn của Hồn điện cũ mới thay phiên nhau, quyền lực chính trị bên trong thay đổi bất ngờ, một chút không cẩn thận đó là cả xương cũng không còn, Lôi Tu thành cường giả đệ nhất đại lục, gần đây bận sứt đầu mẻ trán, còn ngươi, có lẽ không có cơ hội nhìn thấy một mặt làm người ta bị thuyết phục kia của hắn…”

Lời Trương Hạo Vân nói là rất tiếc hận không sai, nhưng trong mắt lại kiêu ngạo tự đắc —— một bộ chủ thượng ta đi theo thì chỉ có ta mới nhìn thấy được hắn có mị lực cỡ nào, người khác sợ là không có cơ hội suy nghĩ cái gì khác, lại vẫn không lừa được Trương Thừa Lạc nhỏ tuổi mà nhạy bén!

Trương Thừa Lạc có chút tức giận bất bình, nhưng càng nhiều là hướng tới cùng hâm mộ.

Trương Thừa Lạc nhìn nam nhân trước mặt, nhìn hắn thu hồn lực về, sau khi đánh trúng Sa Mãng cấp ám, tầm mắt hắn không hề dừng lại trên bất luận kẻ nào trong Tuyết Nhận, hắn quay đầu nhìn về phía đội săn ma, Trương Thừa Lạc nhịn không được nhìn lại theo tầm mắt hắn, nhìn thấy mấy hồn sư cấp cao đang vọt lại đây, trong đó còn có một hồn sư cấp sáu, chạy tới trước mặt nam nhân, sau khi nam nhân nhìn đến hồn sư cấp sáu kia, vẻ mặt vốn lạnh lùng lập tức nhu hòa xuống, cho dù cặp mắt đỏ sậm kia thị huyết lạnh lùng cũng nhanh chóng hóa thành hải dương thâm trầm mà ôn nhu.

Trương Thừa Lạc nhìn bóng dáng cao ngất toàn thân đẫm máu của nam nhân, chậm rãi cụp mi mắt.

Gia chủ, ta thấy được một cường giả… nam nhân vì chiến đấu mà sinh, chỉ cần hắn đứng ở trước mặt, liền nhịn không được làm người ta tâm sinh khuất phục, cho dù cấp bậc hắn thấp hơn ta, cũng vẫn là như thế.

Trang Dịch thở hồng hộc chạy đến trước mặt Lôi Tu, rất nhanh kiểm tra toàn thân Lôi Tu một lần, khi phát hiện Lôi Tu chỉ có một vết thương ở sau lưng, Trang Dịch thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng rất nhanh lại phản ứng lại, nhìn Lôi Tu, muốn hắn nói cái gì, lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Khi phát hiện Lôi Tu vậy mà trực tiếp lắc mình đến trước mặt Trương Thừa Lạc, một mình ngăn cản tấn công tiếp theo của toàn bộ tiểu đội bọn họ, Trang Dịch cảm thấy tim mình cũng suýt ngừng đập!

Ở trước mặt Sa Mãng cấp tám, Lôi Tu cũng chẳng khác một con sâu là mấy, cố tình con sâu này còn to gan lớn mật dám ra tay với hồn sư cấp tám, châu chấu đá xe! Trong nháy mắt đó, Trang Dịch quên thông qua khế ước cảm ứng tâm tình của Lôi Tu, hắn thậm chí nghĩ đến Lôi Tu sẽ chết ở nơi này!

Loại tâm tình này Trang Dịch cả đời cũng không muốn cảm nhận lại lần nữa, hắn trừng Lôi Tu một lát, cuối cùng cắn răng cúi đầu, im lặng không tiếng động đưa hồn lực vào trong cơ thể Lôi Tu, giúp Lôi Tu tiến hành dời đi vết thương.

Hiện giờ Trang Dịch đã là cấp sáu đỉnh phong, theo kỹ năng chuyển dời càng thêm thuần thục, ngày thường Trang Dịch càng nhiều là vận dụng kỹ năng này ở thay đổi hồn lực cùng tập trung, chuyển dời vết thương không thực dụng, bởi vậy đã không thường dùng nữa.

Nhưng mà lúc này Lôi Tu bị thương ở sau lưng, không tiện hành động, Trang Dịch lập tức khống chế hồn lực, chuyển dời một bộ phận vết thương của Lôi Tu tới trên cánh tay hắn, một bộ phận khác thì chia đều lên chính người Trang Dịch.

Trải qua phân chia cùng hai người chia sẻ, vết thương dữ tợn đáng sợ biến mất không thấy, Lôi Tu nhìn vết thương nhỏ dần dần ẩn hiện trên cánh tay mình, còn có vết thương trên cánh tay Trang Dịch, trong đầu chợt xuất hiện một loại tâm tình kỳ quái, vết thương trên người hắn, do hắn cùng Trang Dịch cùng nhau chia sẻ.

Lôi Tu nhìn chằm chằm cánh tay nhỏ trắng nõn của Trang Dịch, cổ họng khẽ động, thấy Trang Dịch cúi đầu hậm hực, Lôi Tu không dấu vết cong môi một cái, sau đó mạnh cúi đầu, đụng lên trán Trang Dịch một chút.

Trang Dịch chớp mắt ngẩng đầu trừng Lôi Tu: trước mặt mọi người!

Trong mắt Lôi Tu thoáng hiện ra nụ cười, cúi đầu, hôn lên vết thương trên tay Trang Dịch: “Ta không sao.”

Trang Dịch: hừ hừ, hiện tại ta đương nhiên biết ngươi không sao.

Thanh âm Lôi Tu càng thêm mềm nhẹ: “Không cần lo lắng ta.”

Trang Dịch: hừ hừ, quỷ mới lo lắng ngươi!

Nguồn:

Thẩy biểu tình trên mặt Lôi Tu quả thực sắp tràn ra nước, lúc này Trang Dịch mới ý thức được, tâm lý của hắn chuyển động thì Lôi Tu có thể cảm ứng được một phần, Trang Dịch nghiến răng trừng mắt nhìn Lôi Tu một cái, nhìn ý cười đáng giận trên mặt Lôi Tu, cuối cùng nhịn không được nhân lúc không có ai chú ý đến bọn họ, ngẩng đầu hung hăng cắn lên khóe miệng Lôi Tu một cái!

Mạc Vi An thực thức thời không đi quấy rầy đội trưởng cùng đội trưởng phu nhân đang liếc mắt đưa tình cách đó không xa, hắn đi đến trước mặt Trương Thừa Lạc, thấy Trương Thừa Lạc nhìn hắn, Mạc Vi An mỉm cười, vươn tay về phía Trương Thừa Lạc: “Xin chào, Trương học trưởng.”

Trương Thừa Lạc hơi hơi nhướn mày, nhìn Mạc Vi An.

Mạc Vi An cười nói: “Ta là Mạc Vi An, cùng học trưởng tốt nghiệp từ học viện Bardon, nhỏ hơn học trưởng ba lớp.”

“Mạc Vi An…” Vẻ mặt Trương Thừa Lạc khẽ động, đúng lúc Mạc Vi An nghĩ Trương Thừa Lạc nhận ra hắn là người Mạc gia, Trương Thừa Lạc nói, “Ah, chính là học đệ giảo hoạt năm nhất lúc trước vừa đến học viện chưa được một tháng đã đổi người quản lý thư viện thành người Mạc gia kia?”

Mạc Vi An: “…” Đây là ấn tượng đầu tiên của ngươi với ta hay sao học trưởng, loại chuyện này ngươi nhớ rõ như vậy để làm cái gì!

Khi Mạc Vi An đang liên lạc tình cảm với Trương Thừa Lạc, tất cả tv Tuyết Nhận đều đứng ở phía sau Trương Thừa Lạc, không ít người bởi vì hồn lực tiêu hao quá lớn mà thân thể đã lung lay sắp đổ, đồng thời thở nặng nhọc như cái bễ vậy, nhưng cho dù chiến đấu đã chấm dứt, khi không có mệnh lệnh của đội trưởng, bọn họ vẫn nỗ lực không nhúc nhích, duy trì kỷ luật cùng đội hình của toàn đội ngũ!

Người đội săn ma chạy tới đối diện Tuyết Nhận, bọn họ vốn định đi lên hỏi có cần giúp đỡ cái gì không, kết quả lại thấy Tuyết Nhận tự hạn chế như vậy, ở sâu trong nội tâm, bọn họ bị rung động thật sâu, cùng là đội ngũ hồn sư, đội săn ma lại một lần nữa nhận thức được thực lực của mình không đủ! Dưới ảnh hưởng đầu tàu của Tuyết Nhận, lúc này người đội săn ma cho dù có vất vả nữa, cũng đứng thẳng, giống như Tuyết Nhận, chờ đợi đội trưởng lên tiếng!

Không khí quỷ dị giữa hai đội nhất thời khiến cho đội trưởng hai đội chú ý, sau khi Lôi Tu cùng Trương Thừa Lạc hạ mệnh lệnh, hồn sư hai đội lúc này mới tê liệt ngồi dưới đất, bắt đầu nghỉ ngơi tại chỗ.

Tình huống đội săn ma tốt hơn Tuyết Nhận một chút, nhìn Tuyết Nhận bị thương vô cùng nghiêm trọng, người đội săn ma có tâm muốn đi lên giúp đỡ, nhưng phần lớn người không nhiệt tình cùng thân thiện được như Mạc Vi An, hơn nữa cấp bậc bọn họ tương đối thấp, thực lực tổng thể không bằng người ta, cho dù trở thành ân nhân cứu mạng Tuyết Nhận, vô hình trung lại vẫn có chút so sánh hơn kém.

Lương An nhìn tình huống mỗi người của hai đội ở trong mắt, thân là đội hậu cần toàn đội săn ma, Lương An nghĩ nghĩ, cuối cùng cùng Hải Minh rót mấy chén nước, đồng loạt đi về phía Tuyết Nhận.

Mấy đại hán cao to của Tuyết Nhận đang ngồi dưới đất thở phì phò, toàn thân bọn họ đều là máu, làn da cũng bị nọc độc Sa Mãng ăn mòn một chút, hơn nữa liên tục chiến đấu vài ngày, thời tiết sa mạc khô ráo, lúc này cả người cũng sắp bị gió sấy khô.

Đúng lúc này, một người trẻ tuổi đi đến trước mặt bọn họ.

Đội phó Tuyết Nhận ngẩng đầu, liếc mắt một cái liền nhìn thấy khuôn mặt nhu hòa của thanh niên này, đối phương mỉm cười với hắn, dưới thời tiết khô cạn nóng rực này, tuy bộ dạng người trẻ tuổi bình thường, nhưng tươi cười của hắn giống như gió xuân lướt qua mặt, tươi mát thổi cả người hắn từ trong đến ngoài, ngay sau đó, hắn liền nghe người trẻ tuổi nói với mình: “Uống nước đi.”

Nhìn ly nước sạch sẽ trong suốt mà đối phương đưa qua, còn có ngón tay sạch sẽ trắng nõn cầm ly nước, tháo hán tử đội phó Tuyết Nhận vạn năm không đỏ mặt, trong nháy mắt này, cả người đều đỏ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tối Cường Triệu Hoán Sư
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...