Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tối Chân Tâm – Chương 51

Tối Chân Tâm

Tác giả: Đông Ly Cúc Ẩn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lần này vào

cung, nàng đến chỗ Đức phi ngồi một lát, sau khi thoái triều liền có tiểu thái

giám tới lệnh cho nàng đến thư phòng phía Nam kiến giá. Nhan Tử La run run rẩy

rẩy đi theo. Trên đường càng tới gần thư phòng phía Nam không khí lại càng yên

tĩnh, Nhan Tử La gần như nghe thấy tiếng tim mình đập. Có điều, có thể thấy

Hoàng thượng “làm việc” thế nào, vẫn là một chuyện đáng để trông đợi.

Khang Hy

đang ngồi trước bàn phê chuẩn tấu thư, nàng vào bên trong thỉnh an, chỉ nói “Ngồi

đi” rồi cúi đầu đọc tối thư tiếp. Nhan Tử La liền ngồi xuống đó quan sát Khang

Hy, đúng là được chăm chút kĩ lưỡng vô cùng, làm hoàng đế hao tâm tốn sức bao

nhiêu năm như thế nhìn ông vẫn rất trẻ, xem ra mấy loại thực phẩm bổ dưỡng cao

cấp thật sự không phải thừa. Chẳng trách con trai, con gái người nào người nấy

đều giỏi giang, thậm chí đều thuộc hàng thượng đẳng. Càng chẳng trách đến một

người phụ nữ như Lương phi cũng tình nguyện lún sâu, thậm chí còn không oán giận.

“Gan cũng

to đấy, dám nhìn trẫm như thế.” Câu nói đột ngột của Khang Hy khiến Nhan Tử La

lập tức nhảy dựng lên.

“Nô tỳ đáng

chết!”, lại cụp mắt cúi mặt.

“Ừm.” Khang

Hy buông bút, “Nhìn khí sắc tốt rồi?”.

“Vâng, thưa

Hoàng thượng. Đa tạ Hoàng thượng quan tâm.” Nói như vậy là muốn tính sổ với

mình sao? Nhan Tử La cuối đầu nghĩ.

“Có một

chuyện mà trẫm nghĩ mãi vẫn không hiểu, ngươi bảo trẫm phải làm thế nào?” Khang

Hy ngắn gọn.

“Xin Hoàng

thượng cứ nói, nô tỳ biết thì quyết không dám giấu”, Nhan Tử La vội hạ quyết

tâm.

“Sao ngươi

lại đ//â//m cái kim đó vào người mình?” Khang Hy hỏi xong, Nhan Tử La cảm thán trong

lòng, không hổ là người một nhà, cách suy nghĩ giống nhau, câu hỏi cũng giống hệt

nhau. Xem ra trong hoàng cung Thanh triều vẫn chưa tiến hành giáo dục đúng đối

tượng.

“Bởi vì nô

tỳ sợ chết.” Nàng lén liếc một cái.

“Sợ chết

còn đ//â//m kim vào người mình?” Khang Hy thấy nghi hoặc thế này không phải là mâu

thuẫn sao?

“Hoàng thượng,

nếu Mẫn Mẫn không được chữa khỏi, người nhất định sẽ chặt đầu nô tỳ. Nô tỳ

nghĩ, bị chặt đầu thì thà chết vì trúng độc còn hơn, ít nhất cũng không phải

dùng đao, chém xuống chắc đau lắm. Ngỗ nhỡ nhát đao đó… không chặt đứt được đầu,

thêm đao nữa thì cũng chẳng phải càng đau sao? Nhưng Mẫn Mẫn được chữa khỏi thì

đương nhiên nô tỳ cũng không sao nữa, mà Hoàng thượng vì sự dũng cảm của nô tỳ

không tính toán việc nô tỳ tự ý đưa Mẫn Mẫn ra ngoài cung”, Nhan Tử La nói liền

một hơi.

“Không ngờ

ngươi còn tính toán đến mức này, có điều Mẫn Mẫn nha đầu lại nói chính nó đã

nài nỉ ngươi đưa nó ra ngoài chơi.” Nha đầu này cũng thật thà đấy.

“Hoàng thượng,

xin người minh xét, lý do đó sao người có thể tin được. Mẫn Mẫn là người không

thích chốn ồn ào náo nhiệt, sao có thể đòi đi chơi. Huống hồ, trước ngày đại

hôn cô ấy cũng không thể đòi ra ngoài đi chơi được.” Biết ngay là ông không tin

nên tôi mới dùng chiêu chủ động này, ít nhất còn được coi là có thái độ nhận tội

thành khẩn.

“Đầu óc rất

tỉnh táo, nhưng trẫm không nói là sẽ tha cho ngươi”, Khang Hy nén cười cố ý

nói, thấy Nhan Tử La so vai liền cười thầm trong lòng.

“Xin Hoàng

thượng trách tội.” Dù sao cũng sẽ không chặt đầu nàng đâu nhỉ? Vậy nàng còn sợ

gì. Nhan Tử La nghĩ.

“Trông coi

Mẫn Chỉ, trước ngày đại hôn không được gây họa nữa”, Khang Hy hạ lệnh. Nhan Tử

La sững lại, bảo nàng trông coi? Thế có khác nào để kẻ lưu manh dạy dỗ con gái

mình?

“Hoàng thượng,

hay là người đổi hình phạt khác đi ạ? Nô tỳ sợ lần này sẽ bị chặt đầu thật mất.”

Nàng không dám đảm bảo ngày mình sẽ không ra ngoài nữa. Mỗi tế bào trên người

nàng đều không chịu nghe theo sự chỉ huy của bộ não.

“Biết lời

trẫm nói là gì không?” Khang Hy cố ý sầm mặt xuống.

“Khuôn vàng

thước ngọc”, Nhan Tử La đáp nhanh.

“Biết thì

hãy chấp nhận hình phạt rồi đi đi”. Khang Hy hạ lệnh tiễn khách. Nhan Tử La

đành cúi đầu lui ra ngoài.

“Thảo mộc hữu

bản tâm, hà cầu mỹ nhân chiết” [1], câu này là ngươi dạy Lương phi?”, Khang Hy

đột nhiên hỏi.

[1] Cây cỏ

vốn có lòng, không cần người đẹp ngỏ (Trần Trọng Kim dịch), là hai câu trong

bài Cảm Ngộ của tác giả Trương Cửu Linh.

“Dạ?” Nhan

Tử La quay người lại mở to hai mắt nhìn Khang Hy, xem đấy người ta nói thật nho

nhã, còn dẫn thơ cổ nữa. Đúng là nàng có ý đó, nhưng, “Nô tỳ chỉ là có chút kiến

thức nông cạn, thưa Hoàng thượng”.

Mình chỉ

thuận miệng nói bừa, vì mình sợ mỹ nhân nương nương mệt mà thôi.

“Ừm. Đi ra

đi.” Khang Hy không thèm nhìn nàng nữa, Nhan Tử La tâm trạng bất an theo tiểu

thái giám ra ngoài. Đi tới ngoài hành lang rồi vẫn còn cắm cúi gằm đầu suy nghĩ

xem câu nói vừa rồi của Khang Hy là có ý gì. Có điều nàng suy nghĩ nát cả óc vẫn

không thể nghĩ ra. Đến chỗ rẽ, nàng gặp Dận Tự, Dận Ngã đang trên đường tới thư

phòng phía Nam kiến giá. Dận Ngã nhìn thấy nàng thì vui mừng hỏi: “Tứ tẩu, nghe

nói tẩu rất dũng cảm phải không?”. Nghe Cửu ca nói nàng ta không chỉ túm cổ áo

thái y quát mắng, mà còn cầm kim độc tự đ//â//m vào người mình.

“Thập gia

quá khen.” Coi như hắn đang khen mình vậy, Nhan Tử La tự an ủi, sau đó nhìn Dận

Tự, nói: “Cảm ơn sự giúp đỡ của Bát gia, ở lại trong phủ mấy ngày thật phiền

Bát gia quá”. Cuối cùng cũng có cơ hội gặp mặt để cám ơn rồi, mà món cháo nhà hắn

ta ngon thật đấy.

“Tứ tẩu, tẩu

nói không sai, cháo nhà Bát gia đúng là cực phẩm trong các loại cháo”, Dận Ngã

trêu nàng. Lần này hắn, Cửu ca, Thập tứ đệ chẳng có việc gì nên giờ cũng đến phủ

Bát gia ăn cháo đây.

“Hả? Thập

gia cũng cho là như thế, vậy tôi không nói sai rồi” Nhan Tử La cười khan hai tiếng,

nàng lại bị đem ra làm trò cười rồi. Còn không mau đi đi, không chừng lát nữa hắn

lại cười nhạo nàng thêm những gì nữa. “Hai vị hãy vào bái kiến Hoàng thượng đi,

không làm phiền hai vị nữa, Tử La xin lui bước.” Nhan Tử La nhún nhún rồi đi

vòng qua hai người họ.

“Ta thấy Tứ

tẩu cũng nên đi sớm đi, không chừng Tứ ca đang lo lắng đấy”, Dận Ngã cười nói,

kết quả là bị ánh mắt lạnh lùng của Bát ca lướt qua khiến hắn phải thu lại nụ

cười. Sao? Bát ca sao lại có phản ứng dữ như thế, hắn ta đâu có cười nhạo Bát tẩu?

Nhan Tử La

dừng bước, quay đầu nhìn Dận Ngã, tiểu tử thối, lắm mồm, môi mỏng, tức tối quên

béng mất người ta là một A ca, còn dám trừng mắt lườm một cái, sau đó quay đầu

sải bước bỏ đi.

“Bát ca, vừa

rồi huynh có nhìn thấy nàng ta lườm đệ không?”, Dận Ngã không dám tin vào mắt

mình nữa hỏi. Nhan Tử La dám lườm hắn? Hắn là A ca mà. Nhưng, ánh mắt đó của

Bát ca… sao cũng lại lườm hắn thế?

Quay lại

cung Đức phi, huynh đệ Dận Chân, Dận Trinh cũng đang ở đó, thấy nàng vào, Dận

Chân không có biểu hiện gì, ngược lại Dận Trinh cười tươi như hoa nở nhìn nàng

từ đầu tới chân một lượt, sau đó nói: “Xem ra Tứ tẩu không sao cả, chúc mừng,

chúc mừng”. Nhan Tử La đang muốn đánh người, liền nhạt giọng nói: “Nhờ phúc của

Thập tứ gia, đa tạ đa tạ”. Đức phi hỏi Hoàng thượng gặp nàng vì chuyện gì, Nhan

Tử La liền kể lại một lượt cuộc gặp với Khang Hy. Vẻ mặt Đức phi có chút không

tự nhiên, Dận Chân lạnh lùng liếc nhìn nàng mấy lần, bị nàng tự động phớt lờ. Vẫn

là Dận Trinh nhanh miệng nói: “Hoàng a ma vẫn còn dám cho tẩu tháp tùng Mẫn tỷ

tỷ sao? Ha ha, xem ra Tứ ca và Sách Lăng phải tiếp tục lo lắng rồi”. Nhan Tử La

im lặng. Đức phi cuối cùng cũng cười, không biết là cười cái gì. Ngồi lại thêm

một lúc, Đức phi than mệt bảo bọn họ đi làm việc của mình.

Ba người họ

cùng lui ra, Dận Trinh suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Tứ tẩu, khi tẩu đ//â//m cây kim

đó vào người có suy nghĩ gì?”. Rõ ràng là không thể tưởng tượng nổi, lại có người

tình nguyện đ//â//m kim vào mình, có bao nhiêu nô tài như thế mà.

Nhan Tử Lan

len lén trợn mắt nhìn trời, tên tiểu tử này mắc bệnh gì thế không biết, chưa từng

thấy người ta tự sát bao giờ hay sao? “Thập tứ gia, người rất muốn biết phải

không?”, nàng chớp chớp mắt. Thấy Dận Trinh gật gật đầu, Nhan Tử La nói tiếp:

“Muốn biết thì người hãy đi tìm nha đầu đó mượn cây kim rồi tự mình thử xem”. Mặc

dù nói như thế có chút bất kính, nhưng, hừ hừ, có Tứ ca hắn ở đây mình còn sợ

gì chứ, nghe đồn, mọi người đều tưởng Dận Chân coi nàng như bảo bối rồi. Hài

lòng khi nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của Dận Trinh, Nhan Tử La đột nhiên thấy

vui vẻ hẳn lên, liền cất bước nhanh nhẹn hơn.

Lên xe ngựa

rồi, Dận Chân bỗng hỏi: “Tâm trạng có vẻ rất tốt?”. Nhan Tử La suy nghĩ một

lát, rồi cười: “Ngày nào tâm trạng của thiếp cũng rất tốt. Người đối xử với thiếp

ân cần chu đáo thế cơ mà, người xem, giờ đến Thập tứ gia thiếp cũng dám bắt nạt

đấy”. Dận Chân nhìn nàng rồi lặng thinh. Suốt dọc đường hai người không nói gì

cả, Nhan Tử La thỉnh thoảng vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ. Đến nơi, Nhan Tử La tự

mình nhảy xuống, thấy vẻ mặt sững lại mất mấy giây của thị vệ chờ ngoài cổng,

nàng nhướn nhướn mày, lẽ nào vợ bé của nhà khác không tự mình nhảy xuống hay

sao? Bộ dạng kinh ngạc thế kia, hẳn là chưa từng thấy chuyện này bao giờ.

Tối hôm

nay, Nhan Tử La vừa đi vừa nghỉ, thì người của Niên thị lại tới, Dận Chân không

động tĩnh gì, Nhan Tử La đẩy chàng, “Tứ gia, Niên muội muội lại không khỏe, người

vẫn nên qua đó xem sao”. Trong lòng rõ ràng rất muốn đi, còn ở lại chỗ nàng làm

gì? Thấy Dận Chân đứng dậy, Nhan Tử La chẳng buồn nghĩ ngợi thêm, lật người nằm

xoay lưng về phía chàng. Dận Chân ngẩn người, cuối cùng vẫn mặc áo rồi đi. Đợi

chàng đi rồi, Nhan Tử La mới cuốn chăn ngồi dậy, cho tới tận canh tư mới mơ

màng ngủ được một lúc.

Vì đồ đạc

mang vào cung từ lần trước vẫn chưa mang về, nên lần này vào cung Nhan Tử La đỡ

được rất nhiều điều phiền hà. Vào cung phải đến bái kiến Đức phi trước, Đức phi

lại dặn dò một lượt những điều đã dặn trước đây. Nhan Tử La chỉ ngồi im vâng dạ.

Khó khăn lắm mới xong màn giáo huấn, Nhan Tử La lấy cớ nói rằng rất thuộc đường

đến Đồng Thuận trai nên không cần người dẫn, rồi trên đường nàng tự ý rẽ vào

thăm Lương phi. Còn chưa tới nơi, đã nghe thấy giọng cười khanh khách của

Khuynh Thành. Nha đầu này cũng đến đây rồi, chẳng trách vừa rồi không gặp ở

cung Đức Phi.

Nhan Tử La

vừa nghĩ vừa đi đến cửa. Khuynh Thành vừa thấy nàng liền hét gọi: “Ngạch

nương”, sau đó nói với Lương phi, “Bà ngoại Lương phi, ngạch nương con đến rồi”.

Lương phi ngẩng đầu nhìn nàng cười dịu dàng.

“Khuynh

Thành, lại đến đây làm phiền bà ngoại Lương phi phải không?”, Nhan Tử La cười hỏi.

“Không đâu,

có con bé ta cũng đỡ buồn.” Lương phi hiền từ xoa xoa đầu Khuynh Thành nói, “Lo

cho ngươi ấy, sức khỏe thế nào rồi?”.

“Đa tạ

nương nương đã quan tâm, người xem, giờ chẳng phải nô tỳ đang rất khỏe mạnh hay

sao?” Nàng còn cố ý quay đi quay lại vài vòng. Nhìn hai chậu hoa một to một nhỏ

trước mặt, Nhan Tử La cười nói: “Nương nương, hoa này của nương nương nở đẹp

quá!”, tạo hình khác lạ, dài ngoẵng như đám cỏ dại.

“Mấy ngày rồi

không cắt. Lần này vào cung đừng gây chuyện nữa, mấy hôm tới là đến ngày đại

hôn rồi”, Lương phi điềm đạm nói.

“Nương

nương, Tử La lần này nhớ kĩ rồi. Người xem, cái đầu này của nô tỳ mặc dù rất ngốc,

nhưng nô tỳ cũng không nỡ rời xa nó.” Nói rồi nàng khom người nhìn mấy bông

hoa, “Nương nương, người tặng cho nô tỳ chỗ hoa này được không ạ?”. Đến lúc phải

nhờ phúc của nữ nhân rồi.

“Được,

ngươi thích gì, đợi khi ngươi xuất cung ta sẽ cho người chuyển đến cho.” Lương

phi cười nói, “Vào nhà uống trà đi, đi đường xa xôi như thế”.

Nhan Tử La

kéo tay Khuynh Thành theo Lương phi vào trong, thấy trên bàn bày một ít quả

thông, liền nói: “Nương nương, sau này khi uống trà người hãy cho vào nước vài

quả thông tươi, sẽ có hương thông nhè nhẹ, rất thơm ngon”.

“Vậy à? Ta

chưa từng nếm thử bao giờ.” Rồi bà quay sang dặn Từ Trúc đi hái thêm vài quả

thông chưa héo bỏ vào ấm trà, quả nhiên hương thông thơm thoang thoảng. Nhan Tử

La chỉ ngồi một lúc rồi đi gặp Mẫn Chỉ. Khuynh Thành, mấy ngày liền không gặp mẹ

nên cũng bám riết chẳng rời, đi theo nàng.

Dận Tự đến

thỉnh an, Lương phi cho hắn uống thứ trà thông đó, Dận Tự cũng phải khen là rất

đặc biệt. Lương phi liền cười nói: “Con bé quả thật là rất thích ăn uống, mấy

hôm trước khen cháo chỗ con ngon, hôm nay lại vào dạy ta cách pha loại trà

này”. Dận Tự không nói gì, Lương phi lại nói tiếp: “Hôm nào đó ta cũng muốn nếm

thử món cháo đó ở phủ của con”. Dận Tự liền cười, cuối cùng Mẫu phi cũng muốn

ăn rồi.

Lần vào

cung này, Nhan Tử La không ngờ mình lại trở thành người nổi tiếng như thế. Nếu

không, sao giờ này Hạm Chi, Quân Chỉ và mấy Tiểu cách cách lại đang tập trung ở

Đồng Thuận trai, một là đến chơi với Mẫn Chỉ, hai là vì nghe nói nàng vào. Đặc

biệt là Quân Chỉ rõ ràng rất sùng bái nàng. Có điều các vị công chúa Cách cách

này đều thống nhất kết luận rằng: Nhan Tử La mặc dù rất dũng cảm, nhưng quá ngốc.

Nhan Tử La cũng không giải thích, Mẫn Chỉ chỉ nhìn nàng chớp chớp mắt. Quân Chỉ

vốn là đứa trẻ hoạt bát, rất nhanh đã thân quen với Nhan Tử La, nàng ta và

Khuynh Thành nhanh chóng trở thành cái đuôi của nàng. Hạm Chi lại dịu dàng hơn,

những lúc bọn họ cười đùa, nàng ta chỉ ngồi yên lặng lắng nghe. Nhan Tử La lại

dạy bọn họ chơi trò ném bao cát, nhảy dây, ném khăn tay.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tối Chân Tâm
Chương 51

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 51
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...