Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Toàn Thế Giới Đồng Thời Phân Hoá – Chương 23

Toàn Thế Giới Đồng Thời Phân Hoá

Tác giả: Chi Chi Miêu Miêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu Dã Tức kiểm tra xong quay lại, Hùng Sơ Mạt và nam nghiên cứu viên không muốn lộ tên đồng thời nhìn anh bằng ánh mắt quái lạ, khiến bước chân của anh hơi không vững. "Kết quả kiểm tra của em có vấn đề à?"

Hùng Sơ Mạt nở nụ cười, "Không, các chỉ tiêu của em rất bình thường. Khi nãy có một vấn đề muốn hỏi em —— trong khoảng thời gian em bị bạn học Lục đánh dấu, trên tâm lý có thay đổi gì không? Ví dụ như, muốn ỷ lại người khác, muốn được bảo vệ chăm sóc các thứ?"

Triệu Dã Tức nói: "Hoàn toàn không có ạ."

Lục Hoang Chi: "..."

Nam nghiên cứu viên nói: "Vậy mà bạn học Lục nói cậu dính người."

Trên mặt Triệu Dã Tức nóng lên, buột miệng thốt ra: "Cậu ta nói láo!"

Lục Hoang Chi bình tĩnh nói: "Kết luận của học trưởng quá chủ quan, tính tham khảo không lớn, em đề nghị mọi ngươi nên tìm thêm người thực nghiệm."

Triệu Dã Tức lạnh lùng nói: "Tôi có cảm giác bị xúc phạm."

Nam nghiên cứu viên cười nói: "Chúng tôi sẽ tìm."

Lúc rời khỏi phòng thí nghiệm, Lục Hoang Chi cố tình đứng lại phía sau, nói với Hùng Sơ Mạt: "Những gì em nói khi nãy, mọi người tạm thời không cần nói cho Triệu Dã Tức."

Hùng Sơ Mạt hỏi: "Sao vậy?"

"Hình như anh ấy là trai thẳng," Lục Hoang Chi nói, "Em lo làm anh ấy sợ."

Còn một chuyện nữa, đầu tiên cậu muốn biết rõ chuyện cậu đột nhiên động lòng với Triệu Dã Tức, rốt cuộc có phải do pheromone quấy phá hay không.

Về đến nhà, Triệu Dã Tức mở sổ tay ghi thù đã lâu không chạm đến, ghi lại: Lục Hoang Chi nói tôi dính người, còn nói tôi không khách quan.

Anh tự hỏi một lát, lại cảm thấy việc này không có gì ghê gớm, không đáng để anh ghi lại. Nhưng đã lâu rồi anh không mang thù, nếu không ghi vài điều, anh sẽ luôn cảm thấy Lục Hoang Chi là người tốt. Vì thế lại ghi thêm nửa câu sau: Ở trước mặt những người khác.

Gần đây không khí lạnh đột ngột ập đến, phương Nam hạ nhiệt độ mạnh, thời gian rời giường của Triệu Dã Tức càng ngày càng muộn. Đến thời điểm chuông báo vang lên, anh nhắm mắt lại rụt trong ổ chăn, quyết định xin nghỉ bệnh một ngày.

Nhưng mùa đông trôi qua lâu như vậy, hôm nay xin nghỉ thì ngày mai làm sao bây giờ? Vẫn nên xin nghỉ dài hạn thì sướng hơn.

Quên đi, nếu không thì từ chức luôn.

Mười phút sau, Triệu Dã Tức bò dậy đi làm như bao chàng trai khác.

Đến nhà ăn ăn sáng chắc chắn không kịp, Triệu Dã Tức lấy một hộp xôi gà và một chai sữa bò ở cửa hàng tiện lợi, lúc xếp hàng tính tiền thì nhận được tin nhắn * của Lục Hoang Chi.

【 Hoang: Chào buổi sáng học trưởng, hôm nay tôi dậy trễ, bị muộn rồi. 】

【 Là mãnh nam nhá: Ha ha ha ha ha ha 】

【 Hoang:...】

Một ngày tâm trạng thật tốt bắt đầu từ Lục Hoang Chi xui xẻo. Triệu Dã Tức rời khỏi hàng, lấy thêm một chai cà phê và cục cơm nắm Nhật trên kệ hàng.

Triệu Dã Tức xách theo hai phần bữa sáng, giẫm lên cảm ứng thang máy. Chợt bị Bộ Thuần Trai ngăn lại ngoài cửa cảm ứng, chào hỏi với anh: "Chào buổi sáng Tiểu Triệu."

"Chào." Nửa khuôn mặt Triệu Dã Tức vùi trong áo lông vũ, "Hôm nay tôi không lạnh tí nào, chỉ cảm thấy lỗ tai sắp bị đông đá thôi."

Bộ Thuần Trai hỏi: "Vậy tối cậu ngủ có lạnh không?"

"Vẫn ổn, nhưng chân của tôi không duỗi thẳng được."

Bộ Thuần Trai cười hi hi: "Tôi không lạnh, bởi vì tôi có vợ ôm."

Triệu Dã Tức lập tức không có cảm xúc, "Ồ." Hôm nay còn có thể nói chuyện không đây?

Nơi làm việc của Lục Hoang Chi quả nhiên trống không, Triệu Dã Tức mang bữa sáng mua thêm để bên cạnh máy tính cậu ta, quay đầu lại thì phát hiện Cung Câu Nhân đang nhìn mình.

"Có chuyện gì à?"

Cung Câu Nhân hơi mỉm cười: "Trời lạnh, chú ý giữ ấm."

Triệu Dã Tức nhìn thấy khung tìm kiếm trên máy tính Cung Câu Nhân, từ tìm kiếm mấu chốt là 【 Nhất trung Đàm Thành 】, đó là trường cấp ba Lục Hoang Chi sắp thí nghiệm phương án.

Đàm Thành ở phương Bắc, hiện tại nhiệt độ không khí có thể tới âm mười mấy độ, loại người tay chân lạnh lẽo như Triệu Dã Tức là thích hợp nhất để trải qua.

Cung Câu Nhân chú ý thấy tầm mắt Triệu Dã Tức: "Tôi tìm hiểu trước một chút thôi, không có ý gì khác."

Triệu Dã Tức nhún nhún vai, "Tôi vẫn chưa nói gì mà, anh giải thích làm gì."

Ý cười trong mắt Cung Câu Nhân phai nhạt một ít.

Lục Hoang Chi đến muộn mười phút. Nhìn thấy bữa sáng trên chỗ làm việc, cậu bèn nhìn qua phía Triệu Dã Tức.

Triệu Dã Tức bình tĩnh gõ bàn phím, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Rõ ràng pheromone Alpha trong cơ thể học trưởng nhỏ đã bị thay thế, còn lại ít hơn cả hôm qua, nhưng không hiểu sao dường như anh ấy đáng yêu hơn hôm qua nhiều.

Áp suất thấp sau khi rời giường của Lục Hoang Chi chợt tan biến. Cậu mở nắp cà phê, mới vừa uống một ngụm đã bị Quan Thừa Tế gọi vào văn phòng.

Triệu Dã Tức khá kinh ngạc. Nói như thế, lẽ nào Quan Thừa Tế tìm một mình Lục Hoang Chi nhỉ. Chẳng lẽ là bởi vì đến trễ nên muốn mắng cậu ta một trận? Còn có chuyện tốt vậy luôn?

Vài phút sau, Lục Hoang Chi ra khỏi phòng Quan Thừa Tế. Triệu Dã Tức vẫn chưa kịp thăm dò tin tức từ cậu ta thì thời gian họp hằng tháng đã đến.

Ở hội nghị hằng tháng, sau khi Lương Thanh Hoàn sắp xếp công tác tháng sau xong, cuối cùng cũng nhắc tới danh sách nhân viên được phái đến Đàm Thành.

"Lần này đồng nghiệp đến Đàm Thành tổng cộng có ba người."

Triệu Dã Tức bắt đầu khẩn trương. Cách cậu vài người đồng nghiệp cũng có Cung Câu Nhân chợt thẳng lưng lên.

"Lục Hoang Chi, Bộ Thuần Trai, cùng với... Triệu Dã Tức."

Triệu Dã Tức "nice" một tiếng nho nhỏ chỉ có mình anh nghe thấy.

Cung Câu Nhân vẫn luôn đoan chính và hào phóng ấy vậy mà mặt mày cứng ngắc, nhưng nhanh sau đó lại tươi cười. "Ba người được chọn thực sự rất thích hợp. Chẳng qua bạn học Triệu là Omega, tuần trước cậu ấy còn xin nghỉ một ngày vì kỳ dịch cảm. Đi công tác ngắn hạn thì không thành vấn đề, nhưng đi công tác dài hạn sẽ rất bất tiện?"

"Hình như bạn học Triệu đã tìm được cách để giải quyết kỳ dịch cảm của em ấy rồi," Lương Thanh Hoàn nhìn về phía Triệu Dã Tức, "Đúng không?"

Triệu Dã Tức đắm chìm trong ánh sáng chiến thắng, nói: "Đúng vậy, cho nên bạn học Cung không cần lo lắng cho tôi."

Cung Câu Nhân vẫn giữ phong độ như trước, cười nói: "Vậy là tốt rồi."

Sau khi tan họp, Triệu Dã Tức đi đến bên cạnh Lục Hoang Chi, dùng tay che miệng lại, lén lút hỏi: "Vừa nãy cậu nói gì với giáo sư Quan vậy?"

"Không có gì," hai người đứng khá gần, Lục Hoang Chi thuận tay vói vào phía dưới nón áo lông vũ của Triệu Dã Tức, "Chỉ bảo tôi phải chăm sóc anh."

Triệu Dã Tức cảm động: "Thầy tôi..."

"Nghĩ lại xem phải mang theo gì đi, ba tháng, thời gian khá dài." Lục Hoang Chi thờ ơ nói, "Đàm Thành rất lạnh, có phải nên mặc thêm hay không."

"Nhìn cậu đi, cậu không mặc bao nhiêu cả."

Lục Hoang Chi nói: "Mặc quá nhiều sẽ không đẹp trai."

"Không cần cậu phải lo lắng, ông đây mặc cái gì cũng đẹp trai."

"Tôi là đang nói chính mình." Đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn, Lục Hoang Chi lo lắng bản thân không đủ đẹp trai.

Triệu Dã Tức: ???

Đùa gì vậy, Lục Hoang Chi đang tự sướng hả?

Nhận thấy ánh mắt kỳ lạ của Triệu Dã Tức, Lục Hoang Chi hỏi: "Sao vậy?"

Triệu Dã Tức mang nón áo khoác lông vũ lên đầu, "Ghét cậu, không cho cậu ấm."

Hay tin ba tháng sau Triệu Dã Tức phải đi công tác, Đào Kiều Sanh chạy đến chung cư anh, tiến hành nghiêm khắc phê bình Triệu Dã Tức. Gần đến lễ tình nhân rồi, lễ tình nhân trước kia đều là hai người họ trải qua chung với nhau, thế mà năm nay Triệu Dã Tức lại muốn vứt bỏ hắn, cùng Lục Hoang Chi đi đến phương Bắc hưởng thụ tuyết rơi.

Triệu Dã Tức nỗ lực đem áo lông cao cổ nhét vào chiếc vali đã đầy ắp. "Thứ nhất, chúng ta trước kia không được gọi là trải qua lễ tình nhân, gọi là thời gian tụ họp với nhau; thứ hai, tớ đi công tác ba người, còn một Bộ Thuần Trai nữa."

"Anh ta có độ tồn tại đâu, không có thì tương đương là hai người các cậu."

Triệu Dã Tức suy nghĩ, nói: "Nghĩ lại cũng phải." Dù sao bình thường họ cũng không thấy Bộ Thuần Trai.

Đào Kiều Sanh phát sầu: "Suốt ba tháng đó, không có cậu tớ phải làm sao đây."

Triệu Dã Tức ngồi đè trên vali. "Nếu cậu sợ mình quá rảnh rỗi, có thể đi làm một chuyện vô cùng có ý nghĩa."

"Giúp cậu đè vali hả?"

"Thế mà đm cậu còn chưa lại giúp?!"

Hai người hợp lực kéo khóa vali lại. Triệu Dã Tức ngửi thấy một chút mùi quả mắc ca, nói: "Thu pheromone lại một chút."

"Này... bé con, cậu cảm thấy pheromone của tớ dễ ngửi không?"

Triệu Dã Tức nói: "Không cảm thấy."

"Sao lại không cảm thấy! Không phải nói Omega rất mẫn cảm với pheromone của Alpha sao?"

"Xin lỗi, tớ không mẫn cảm nổi với cậu." Nghe Đào Kiều Sanh nói như thế, Triệu Dã Tức mới ý thức được, từ khi bị Lục Hoang Chi đánh dấu, những pheromone của Alpha khác dường như không có tác dụng với anh.

"Không đúng." Đào Kiều Sanh dựa sát vào Triệu Dã Tức hít hít, "Lạ thật, pheromone của cậu sao không giống lần trước tớ ngửi vậy? Giống như có thêm chút mùi bưởi."

Triệu Dã Tức đẩy đầu Đào Kiều Sanh ra: "Có thể là bởi vì Alpha hương bưởi nào đó đã đánh dấu tớ."

" 'Đánh dấu' ?"

Trước khi trở thành người tình nguyện, Triệu Dã Tức đã ký hiệp nghị bí mật, không thể tiết lộ tình hình thực nghiệm với người không liên quan. Anh chỉ nói với Đào Kiều Sanh rằng mình phối hợp với viện nghiên cứu để làm thí nghiệm lâm sàng, "Nếu như cậu thấy hứng thú thì cũng có thể đến đăng kí, phòng thí nghiệm đang ở nhận người đó, Alpha và Omega tham gia thực nghiệm còn được một khoản tiền lớn."

Đào Kiều Sanh hứng thú: "Lớn bao nhiêu?"

"Tớ không biết. Tớ tương đối cao thượng, không đòi tiền."

"Bọn họ sẽ cho cậu uống mấy thứ thuốc và tiêm những thứ kỳ lạ vào người à?"

"Không có, bọn họ chỉ cho tớ một Alpha."

Đào Kiều Sanh hưng phấn nói: "Tớ muốn đi!"

Triệu Dã Tức cho rằng Đào Kiều Sanh chỉ thuận miệng nói thôi, ai ngờ tên ngốc này thật sự đi đăng kí. Anh nhìn thấy tên Đào Kiều Sanh trên danh sách người tình nguyện của Hùng Sơ Mạt, hoảng sợ; rồi nhìn qua tên bên cạnh Đào Kiều Sanh, hoảng sợ tập hai.

Anh chỉ vào tên bên cạnh, hỏi Hùng Sơ Mạt: "Đây là ai?"

"Omega cùng tổ thực nghiệm với Đào Kiều Sanh."

"Sao tên của cậu ta lại là số?"

Hùng Sơ Mạt nói: "Bởi vì cậu ấy không muốn tiết lộ tên."

Triệu Dã Tức và Lục Hoang Chi đồng thời nhìn về phía nam nghiên cứu viên.

Nam nghiên cứu viên dở khóc dở cười, giải thích: "Không phải tôi, tôi không phân hoá."

Hùng Sơ Mạt nói: "Là vị Omega xinh đẹp mùi hoa anh đào, bạn của cậu sẽ thích."

Triệu Dã Tức lắc đầu: "Khó nói. Bạn của tôi đã đủ xinh đẹp, cậu ấy thích những người cao lớn mạnh mẽ, ví dụ như tôi."

"Học trưởng," Lục Hoang Chi chậm rãi nói, "Tôi khuyên anh nên cẩn trọng từ lời nói đến việc làm."

Trước khi Triệu Dã Tức đi công tác một ngày, Đào Kiều Sanh vừa vặn muốn tới viện nghiên cứu thảo luận hiệp nghị với Hùng Sơ Mạt. Triệu Dã Tức mang Đào Kiều Sanh lên lầu, đấm cho hắn một cú, "Thật không ngờ cậu là loại người này!"

Đào Kiều Sanh mặc một chiếc áo khoác thiết kế rất đẹp, đôi mắt hoa đào cực kỳ mê người, từ đầu tới đuôi đều mang vẻ đẹp tinh xảo, nhưng lời nói lại khá ngu ngốc: "Quốc gia phát cho tớ một Alpha để trải qua lễ tình nhân, còn cung cấp tài chính để hẹn hò, có ngu mới không cần."

Triệu Dã Tức kinh ngạc đến mức bắn ra tiếng Nhật: "Chotto matte (chờ một chút), tại sao lại là Alpha?"

"Không phải cậu nói với tớ à?" Đào Kiều Sanh mê mang, "Cậu nói không tiêm không uống thuốc, chỉ cho cậu một Alpha."

Triệu Dã Tức sắp cười phá lên: "Có phải cậu hiểu lầm gì không. Tớ là Omega, cho nên phân phối cho tớ một Alpha; nhưng cậu là Alpha, vì thế chỉ có thể phân phối cho cậu một Omega thôi!"

Sau một hồi yên tĩnh dài đằng đẵng, Đào Kiều Sanh tan vỡ: "Bây giờ tớ trốn đi còn kịp không?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Hai tháng, mang thai ba của cậu đó
Chương 2
Chương 2:  Có phải các cậu thấy mình rất hài hước không?
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Tôi nuốt lại những lời vừa nói!
Chương 5
Chương 5: Thỉnh thoảng đùa một chút, tâm trạng sẽ trở nên tốt hơn.
Chương 6
Chương 6: Thì ra học trưởng còn sợ tiêm à.
Chương 7
Chương 7: Hủy diệt đi, anh mệt mỏi rồi.
Chương 8
Chương 8: Lát nữa tôi sẽ gạch một hàng trên sổ tay cho cậu
Chương 9
Chương 9: Khá đáng yêu
Chương 10
Chương 10: Người ta muốn bảy người vợ thì liên quan gì đến cậu?
Chương 11
Chương 11: Tôi mang hận
Chương 12
Chương 12: Tình cờ gặp được cậu, thật sự là tội nghiệt đời đời kiếp kiếp của tôi.
Chương 13
Chương 13: Hương bưởi nho che trời lấp đất vọt tới Triệu Dã Tức.
Chương 14
Chương 14: Thân thể học trưởng không thoải mái, em giúp anh ấy kiểm tra ạ.
Chương 15
Chương 15: Học trưởng nhỏ có mùi Chi Chi Đào Đào.
Chương 16
Chương 16: Là không thể cho 'Alpha khác' chạm vào.
Chương 17
Chương 17: Lục Hoang Chi khá kinh ngạc vì suy nghĩ này của mình.
Chương 18
Chương 18: Đỡ thèm.
Chương 19
Chương 19:  Gọi là【 đánh dấu 】đi.
Chương 20
Chương 20: Chức năng làm 0.
Chương 21
Chương 21: Dùng xong rồi chạy?
Chương 22
Chương 22: Hình như... sắp đổ rồi.
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24: Lại đáng yêu hơn hôm qua một chút.
Chương 25
Chương 25: Học sinh bình thường, chủ nhiệm giáo dục, và dì quản lý kí túc xá.
Chương 26
Chương 26: Có phải cậu không làm bài tập không?
Chương 27
Chương 27: Alpha chết tiệt.
Chương 28
Chương 28: Tôi thực sự rất lợi hại, có thể nhịn được.
Chương 29
Chương 29: Đều nghe thầy hết.
Chương 30
Chương 30:  Lục Hoang Chi, cậu không cần hình tượng nữa à?!
Chương 31
Chương 31: Học trưởng, anh cong eo xuống đi.
Chương 32
Chương 32: Thầy vất vả rồi.
Chương 33
Chương 33: Được anh dỗ xong rồi.
Chương 34
Chương 34: Sổ tay ghi thù.
Chương 35
Chương 35: Thật sự đổ mất rồi.
Chương 36
Chương 36: Không chỉ Omega, Alpha cũng có kì dịch cảm.
Chương 37
Chương 37: Nhanh thế mà Lục Hoang Chi đã không chịu được.
Chương 38
Chương 38: Dừng tay, các cậu dừng tay lại!
Chương 39
Chương 39: Em không nhịn được, anh cho em cắn một cái nhé.
Chương 40
Chương 40:  Vậy muốn em giúp anh không?
Chương 41
Chương 41: Anh và Lục Hoang Chi đã trả giá quá đắt cho khoahọc!
Chương 42
Chương 42:  Chúng tôi phải thảo luận học tập
Chương 43
Chương 43: Có quan hệ gì 【chính đáng】hơn cái này nữa?
Chương 44
Chương 44: Triệu Chi Đào
Chương 45
Chương 45: Phản xạ hình cung của anh đi một vòng, cuối cùng cũng đi tới điểm cuối
Chương 46
Chương 46:  Omega nam mang thai đầu tiên được xác định mang thai tại Viện nghiên cứu ABO.
Chương 47
Chương 47: Trở thành bạn trai chân chính
Chương 48
Chương 48: Đoán chừng đời này mình không nói chuyện yêu đương ở trường học được rồi.
Chương 49
Chương 49: Sao mày lại thế này hả Triệu Dã Tức, mày không bình thường!
Chương 50
Chương 50:  Thích là muốn làm bạn trai anh.
Chương 51
Chương 51: Cuối tuần ở cùng nhau có nghĩa là phải ở bên nhau từ tối thứ sáu.
Chương 52
Chương 52: Thông suốt rồi quả thật khác trước.
Chương 53
Chương 53:  Alpha trong kỳ dịch cảm đều thế này.
Chương 54
Chương 54:  Xuống giường anh rồi đương nhiên bình thường.
Chương 55
Chương 55:  Thế nhưng trái tim Lục Hoang Chi cũng đập rất nhanh, thậm chí còn nhanh hơn cả anh
Chương 56
Chương 56: Chỉ có Lục Hoang Chi
Chương 57
Chương 57: Đây mới là cách thức tỏ tình chính xác của mãnh nam.
Chương 58
Chương 58: Kỳ mẫn cảm của anh đến rồi.
Chương 59
Chương 59:  Hai người sắp đùa chết tôi rồi.
Chương 60
Chương 60: Hơi muốn dính bạn trai.
Chương 61
Chương 61: Đây có phải là lời yêu đương ngọt ngào không?
Chương 62
Chương 62: Triệu Chi Đào em không muốn thức dậy
Chương 63
Chương 63: Thực ra là vừa gặp đã yêu đấy.
Chương 64
Chương 64: Em sợ anh lại nói chúng ta là đang làm thực nghiệm. (phần 1)
Chương 65
Chương 65: Trở thành một quả đào có vị bưởi nho (phần hai)
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Toàn Thế Giới Đồng Thời Phân Hoá
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...