Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy! – Chương 57

Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Tác giả: Kyo98
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Suốt đêm qua Anh Thư ko ngủ được. Nó chỉ nằm im trên giường và suy nghĩ…về tất cả mọi chuyện…liên quan đến Quang.

Những lời mà Kent đã nói với nó, phải chăng…

Nó lưu luyến gì ở chốn đầy rẫy những đau thương mất mát này sao ? Nó muốn

đi thật xa, thật xa cơ mà. Đâu còn gì để nó còn luyến tiếc.

Nhưng quả thật là nó thấy mình khang khác, trái tim cứ đập dồn dập ko thôi khi nó nghĩ đến Quang, đến những lời quan tâm. những cử chỉ dịu dàng mà Quang

giành cho nó.

Ko phải, ko thể, ko thể được !

Nó tự cốc vào đầu

mình một cái thật đau để thôi ko nghĩ đến những điều vớ vẩn ấy nữa. Nó

và Quang là bạn mà, hơn nữa lại là bạn thân, quan tâm giúp đỡ nhau trên

mức bình thường cũng là điều dễ hiểu thôi.

Giờ đây, nó chỉ mong sao

thoát khỏi nơi này càng sớm càng tốt, để nó có thể bắt đầu một cuộc sống mới, vươn tới cái ước mơ của chính nó, để mẹ trên thiên đường có thể

mỉm cười mãn nguyện và tự hào về nó. Còn những chuyện khác, nó ko muốn

nghĩ tới.

– Này ! – Kent hé cửa ló đầu vào phòng nó.

– Gì ?

– Sáng nay chị có bận gì ko ?

– Ừm…hình như ko. – Nó lơ đãng đáp lại.

– Đi với em một lúc nhé chị. – Kent đứng ôm cửa, giọng thằng nhỏ vờ như nài nỉ làm nó bỗng nhiên thấy buồn cười.

– Đi đâu ?

– Mua quà sinh nhật cho Uyên nà.hỳ hỳ...

- Ôi thằng em. Nó biết suy nghĩ chu đáo từ bao giờ thế nhỉ? Đáp lại Kent , Thư chỉ tủm tỉm cười rồi gật đầu.

*

Khu mua sắm hôm nay đông khủng khiếp, nhìn đâu đâu cũng toàn người với

người. Kent muốn mua cho Uyên cái gì đó vừa đẹp, vừa độc để Uyên lúc nào cũng phải nhớ tới thằng nhỏ khi nhìn thấy.

Mệt thật, có bao giờ nó

phải lao tâm khổ tứ thế này khi đi chọn quà sinh nhật đâu. Nhưng khi

nhìn thấy cái vẻ mặt háo hức của Kent nó lại chợt vui trong lòng mà quên hết những giọt mồ hôi còn lấm tấm trên trán.

Mệt nhưng vui.

Nó và Kent lượn tất thảy các dãy hàng bán đồ lưu niệm trên phố, ấy vậy mà

thằng nhóc ko hề ưng cái nào mới sợ chứ. Con trai cũng có cần phải kỹ

tính như thế ko ?

– Rốt cuộc là cậu muốn mua gì cho Uyên? _Thư cằn nhằn

– Cũng chả biết._kent nói.

– Trời ạ, vòng vèo hết nửa ngày trời mà chưa quyết định nên mua gì sao ? Chị thấy bao nhiêu cái đẹp mà.

– Mấy cái tầm thường đó thì chị nghĩ Uyên sẽ thích à?

- Cái thằng. Chị nó thích cái gì thì nó bảo là tầm thường, thử mà đổi lại là cái Uyên xem, có mà mua hết mấy cửa hàng rồi ấy chứ.

– Hay là mua gấu bông đi. – Thư tiếp tục “dụ”.

– Uyên nó là trẻ con à mà gấu, Uyên muốn “ôm” thì chỉ mình em là đủ rồi. hé hé..

- Aiz! Chị Nó bực mình lắm rồi đấy, có kẻ nào lại tự tin đến thế chưa nhỉ?

– Trang sức thì sao?

– Nhỡ đeo đẹp quá mấy thằng khác “nhòm” thì sao?

– Quần áo?

– Nhưng sợ Uyên ko ưng.

– Vật lưu niệm?

– Uyên ko thích đâu.

– VẬY LÀ CÁI GÌ? – chị nó bực tức hét lên, sự kiên nhẫn cũng có giới hạn thôi nhé.

– Ấy, đừng nóng, thực ra thì em đã nghĩ ra từ hôm qua rồi, mua gối ôm đi, để Uyên lúc nào cũng mơ về thằng nhóc đẹp trai sáng láng này. – Kent

giả vờ vuốt mấy lọn tóc trên đỉnh đầu, mặt chếch 180 độ, ra vẻ như đang

tự hào lắm.

– Cậu định trêu ngươi chị đấy à? Sao giờ mới nói.

– Hì hì, só ry nhá, há há…

- Grừ! Thằng chết tiệt!

*

Nó lại tiếp tục cuốc bộ cùng thằng Kent xuống cuối phố. Lý do của Kent là ở đó mới "đẹp và độc". Dù cho hai chân có mỏi nhừ rã rời thì nó vẫn phải

tiếp tục lết đi. Nó thấp hơn Kent hẳn một cái đầu, chân thằng nhỏ lại

dài như vậy, nó phải gắng sức lắm mới ko để bị lạc thằng nhóc.

– Đây rồi! – Kent hí hửng chỉ vào shop Exo – cửa hàng lưu niệm được coi là lớn nhất ở phố Quỳnh Lưu này.

– Vào trong đi còn đứng đó làm gì ? – chị nó bực tức quát lên trong khi Kent vẫn cứ nhe răng cười hì hì.

Vào bên trong cửa hàng nó mới thực sự “choáng”. Đúng như Kent quảng cáo, đồ ở đây đúng là vừa đẹp vừa độc.

Chị bán hàng thấy Kent liền xồ ngay ra đon đả chào mời. Chậc! Giai đẹp mà.

Mặc kệ, nó vẫn cứ thoả sức lượn khắp, thích thú ngắm nhìn những đồ vật đẹp

và lạ đó. Mắt nó bỗng khựng lại tại tủ bán vòng cổ. Bình thường, nó ko

phải là đứa thích đeo vòng vèo gì, nhưng thực sự thì cái vòng này đã thu hút rất nhiều sự chú ý của nó.

Chiếc vòng thoạt nhìn rất giản dị.

Nhưng khi nhìn kỹ, nó có một sự khác biệt rất lớn. So với các loại còn

lại, nó ko lấp lánh, cũng ko gây chú ý, nó chỉ đơn giản và ánh lên sắc

“tinh khiết”.

Mặt của chiếc vòng nhìn như một đoá hoa lan nhỏ, mỗi

cánh hoa đều có gắn một viên sapphire màu xanh dương nhạt, nhìn rất mềm

mại và trong sáng nhưng cũng ko kém phần mãnh liệt. Ánh sáng từ chiếc

vòng toát ra dù là nhỏ nhưng nó thật sự nổi bật....

(hết 5k ký tự rồi,các bợn đợj chap sau hé.)

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...