Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Yêu Phong Vân – Chương 87

Tình Yêu Phong Vân

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấy Vương Nhược vừa đến cổng khách sạn. Hạ Hạ liền chạy ra đón anh, tất bật mấy ngày liền nên cô gầy đi rất nhiều.

- Chào Vương phó tổng, chị Thủy Nguyệt không đi cùng anh ạ?

- Chủ tịch vẫn chưa đến sao? Họ đi chung với nhau mà. – Vương Nhược ngạc nhiên.

- Chủ tịch đến chưa vậy mọi người? - Tuấn Kiệt cũng vừa chui ra khỏi xe, hớt hải hỏi.

- Vẫn chưa thấy. - Hạ Hạ lên tiếng.

Ban nãy, vừa tới cổng chào thì Tuấn Kiệt gọi điện xác nhận lại một lần cho chắc nhưng điện thoại của Vỹ Đình cứ ò í e. Thế nên hắn cứ chạy chầm chậm để phòng khi sếp lạc đường thì quay lại tìm cho nhanh, cuối cùng, gọi hoài không được nên hắn chạy thẳng đến đây xem thử anh đã tới hay chưa.

Vương Nhược vội nhấn số gọi Thủy Nguyệt. Như Ý đứng kế bên lộ rõ vẻ lo lắng. Cô biết thân thể Vỹ Đình không khỏe, lý ra không nên lái xe đường dài, cô đâu có ngờ anh cũng tham gia đợt triển lãm lần này, mọi khi anh vẫn để cho Kiến Quốc và Vương Nhược lo liệu chứ ít khi nào xuất hiện.

- Không có tín hiệu. - Vương Nhược lên tiếng.

- Không phải xảy ra chuyện gì chứ? - Như Ý hồi hộp hỏi.

- Chắc không đâu, có lẽ tạm thời mất sóng, lát nữa gọi lại thử xem. -Vương Nhược bình tĩnh đáp.

Trong khi tình hình ở khách sạn căng như dây đàn thì trong vùng rừng núi hẻo lánh, cặp đôi sếp tổng và nhân viên cũng chẳng khá hơn. Gọi điện mãi không được nên Thủy Nguyệt và Vỹ Đình liền quay ngược trở ra. Xui xẻo cho hai anh chị, con đường đã bị tảng đá to đùng lăn xuống chắn ngang ngay giữa. Họ đành quay đi tìm lối khác, cơ mà đường sá gì cứ na ná nhau nên Vỹ Đình cứ lộn tới lộn lui, đến tận chiều vẫn loay hoay như gà ăn phải bò xít ở trong rừng.

- Chủ tịch nhìn phía trước kìa, anh thấy khói không? – Thủy Nguyệt đưa tay chỉ.

- Chắc là có người ở, để anh chạy tới xem sao. – Vỹ Đình đáp và mau mắn lái xe theo hướng tay cô.

Chiếc xe dừng lại trước một ngôi làng, nhà ở đây đều nằm dưới tán rừng, mỗi căn cách nhau cả khoảng vườn rộng. Dưới tàn cổ thụ là rất nhiều những cây ăn trái. Hai đứa bé đang nhảy cò cò vội ngừng lại, tiến đến chiếc ô tô bóng láng, vừa đưa tay sờ, vừa khe khẽ xuýt xoa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Người phụ nữ đứng tuổi đang ngồi thêu khăn trong nếp nhà gỗ, nhác thấy Vỹ Đình và Thủy Nguyệt thì vội vàng bước ra, giọng có hơi lơ lớ nhưng cô và anh nghe cũng hiểu. Sau khi trình bày hoàn cảnh của mình cho bà ấy thì được biết con đường bị đá chắn là đường nhanh nhất để thông ra quốc lộ đến thành phố của tỉnh L, còn mấy đường kia thì xa lắm.

Thủy Nguyệt nhìn sang Vỹ Đình thở dài. Xe của anh chạy lòng vòng cả ngày nên xăng chẳng còn nhiều, nhỡ đâu giữa đường hết mất thì không biết phải làm sao nữa. Cô đang ủ dột thì tiếng chuông điện thoại của Vỹ Đình reo lên, bên kia là giọng Tuấn Kiệt run như cầy sấy.

- Ôi trời, sếp ơi, anh đi tới đâu rồi ạ? Em gọi anh mãi không được.

- Chúng tôi bị lạc, ở đây sóng điện thoại lúc có lúc không, cậu gọi cứu hộ đến giúp tôi, đường bị đá lăn xuống chắn ngang nên xe đi không được.

Tuấn Kiệt vội vã ghi lại địa chỉ theo lời Vỹ Đình, bên cạnh hắn là một đám người đang háu háu nhìn, hắn ghi kiểu gì mà chỉ có hắn đọc ra chứ không ai hiểu cả, trông cứ như thứ ngôn ngữ cổ đại. Mọi người bắt được tin báo bình an của Vỹ Đình mới thở phào, lục đục trở về phòng tắm gội, nghỉ ngơi.

Thế là, Thủy Nguyệt và Vỹ Đình đành trú lại ở làng qua đêm, vì theo lời Tuấn Kiệt thì sáng ngày mai, đội cứu hộ mới đưa xe cẩu đến nâng tảng đá kia đi được.

Bữa cơm tối đạm bạc với ít rau, măng và muối vừng nhưng những đứa trẻ ăn rất ngon lành, Thủy Nguyệt nhìn thế, bất giác thấy cay sống mũi. Qua hỏi han, cả hai mới biết chủ nhà là một góa phụ, con gái bà đã rời làng, theo chồng xuống thị trấn làm việc, để lại hai đứa cháu cho bà chăm sóc, đứa con trai sáu tuổi và đứa bé gái út mới tròn bốn tuổi thôi.

Nơi đây không ánh điện, không bàn ghế, ăn cơm thì trải chiếu ngồi quây quần trước bếp lửa lập lòe, đôi lúc phát ra tiếng nổ lách tách.

Ăn uống, dọn dẹp xong, người phụ nữ dẫn Thủy Nguyệt và Vỹ Đình đến căn nhà gỗ nhỏ phía sau, vốn là nơi vợ chồng con gái bà từng sinh sống nhưng giờ đi làm xa nên bỏ trống.

- Hai vợ chồng nghỉ tạm đây nhé.

- Cám ơn. - Vỹ Đình đáp lời, đón lấy hai cái gối và chiếc chăn mỏng từ tay bà ấy.

Căn nhà tuy không có người ở nhưng vẫn được quét tước sạch sẽ. Sát vách kê duy nhất một chiếc phản gỗ, Thủy Nguyệt tần ngần nhìn Vỹ Đình, anh đoán được ý cô, mỉm cười.

- Em cứ ngủ ở đó đi, anh trải áo dưới đất được rồi.

- Không sao đâu, mỗi người một bên, dưới đất lạnh lắm. - Cô đáp.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 261
Chương 262
Chương 263

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Yêu Phong Vân
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...