Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 92

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này, người trung niên tàn tật chân run run rẩy rẩy phủ phục trên đất, căn bản không dám trả lời.

“Chân của ngươi làm sao vậy?” Mộ Dung Sí Diệm lại hỏi.

“Hồi, hồi, hồi đại nhân, tiện dân mười năm trước tòng quân, trong trận đại chiến cùng Hàn quốc đã bị đứt hai chân.”

“Ngẩng đầu lên.”

“Tiện dân…”

“Bảo ngươi ngẩng thì ngẩng đi!”

Người đó quả thật là run lập cập: “Nhưng người trong kinh nói, nếu ở chỗ gần thấy được diện mạo hoàng tộc, sẽ bị mù…”

Mộ Dung Sí Diệm ngây ra một chút, nhịn không được tức giận mắng: “Là tên

nào hồ thuyết bát đạo, nếu nhìn một cái liền mù, thì trong cung không

phải toàn người mù sao?”

“Không, ý ta không phải thế!” Người đó tựa hồ sắp khóc tới nơi, trong lúc cấp bách ngay cả tự xưng cũng dùng ‘ta’.

Mộ Dung Sí Diệm thở dài.

Lễ phục chạm đất dài rộng, sau tiếng y phục sột soạt, hắn đứng lên.

Hắn lạnh lùng nhìn người trung niên trong bụi trần, đã xác định tuyệt đối

không phải là người mà hắn nghĩ tới. Vì trong ký ức, Hoàng Linh Vũ chưa

từng tự xưng mình là tiện dân. Cho dù bị bức bách lợi hại như vậy, thậm

chí không thể không nỗ lực cầu tha đế tránh được hình phạt nặng hơn, y

cũng chưa từng xem bản thân là tiện dân trư cẩu.

Điểm này ngay cả Trình Bình cũng không chú ý thấy, nhưng Mộ Dung Sí Diệm thì có.

Dưới gương mặt thê thảm cầu tha, che giấu rất nhiều cốt khí và kiên trì người khác không thấy được.

Có lẽ đây chính là nguyên nhân hắn không muốn động thủ với y, đây chính là nguyên nhân sau khi hắn hạ thủ tàn hại người đó, cho đến nay vẫn canh

cánh trong lòng.

Mộ Dung Sí Diệm không còn nhìn tới tiện dân đó nữa, quay lại xe bò, tự có tiện nô cong lưng cho hắn dẫm lên.

Rèm trúc chậm rãi buông xuống. Khi mọi người cho rằng vị hoàng tộc này sắp

rời đi, trên xe lại truyền tới ngữ thanh thanh thoát: “Người chân tàn

tật đi đứng bất tiện, sau này có thể kiến giá không quỳ, cúi lưng hành

lễ.”

Nhưng lập tức có người hộ giá cạnh xe nhỏ giọng phản đối: “Điện hạ, ngũ thể chạm đất chi lễ là thánh ý của bệ hạ.”

Thanh âm Mộ Dung Sí Diệm hạ thấp hơn, nếu không có nội lực thâm hậu như đám Lộ Thị Tửu, thì tuyệt đối không nghe được.

Chỉ nghe thanh âm như có như không nói: “Ta tự có thỉnh nguyện với hoàng

đế. Phụ hoàng chưa từng xuất cung, hoàng tộc xuất hành chỉ có ta và đại

điện hạ, nơi lỏng một chút, hoàng huynh chắc sẽ đáp ứng.”

Tiếng

chuông đi xa, âm vang dần không thể nghe thấy, người đi đường phủ phục

cuối cùng cũng nhịn không được rục rịch muốn động, liền có thị tùng ở

cuối cùng đạp đánh chửi rủa. Cho đến khi ngay cả những người này cũng đi xa, họ mới có thể hành động tự do.

Lộ Thị Tửu vỗ vay nói: “Đi

rồi không sao rồi, đều tản ra hết đi!” Người không biết còn cho rằng hắn đang vui mừng vì đội xe đã đi xa, người biết thì diện vô biểu tình lặng lẽ tản đi.

Khi quay lại nhìn Hoàng Linh Vũ, y còn ngồi quỳ dưới đất, ngây ngốc cả buổi.

“Ngươi sao vậy? Không muốn đi?”

Hoàng Linh Vũ hồi thần, lắc đầu cười nói: “Chân tê, ngươi dìu ta một chút.”

Y vốn không mang nạng theo, tất cả hành động đều phải dựa vào sự giúp đỡ

của Lộ Thị Tửu, trên đường rất nhanh đã hồi phục lại tuần tự bình

thường, nhưng dù sao vừa rồi có rất nhiều bình dân chạy đi, lúc này trên dường đã rộng rãi hơn nhiều.

Lộ Thị Tửu cảm khái nói: “Nếu không cần quỳ lâu như thế, thỉnh thoảng nhìn hoàng thất thiên uy cũng không

tệ. Nhưng mà lại bắt người ta quỳ gần nửa canh giờ. Hiện tại là mùa hạ,

nếu là mùa đông quỳ trong tuyết, khi đứng lên khẳng định một thân đầy

tuyết, cũng đủ lạnh chết người. Khó trách mọi người chạy y như chạy

nạn.”

Lộ Thị Tửu dìu Hoàng Linh Vũ ngồi lên xe, đi ra trước điều

khiển. Hiếm khi con bò nghe lời, vừa rồi thấy đoàn người thế trận lớn

như thế cũng không chạy loạn.

Chân nhức mỏi, Hoàng Linh Vũ cũng

không oán trách, tự mình xoa bóp. Nhưng lúc này, đột nhiên có một mùi

hương thanh mát bay qua mũi.

Khí tức này cực kỳ thanh mát mỏng

manh, có khí vị như rừng tùng sau cơn mưa, phiếm thêm chút hương bùn ẩm. Mỏng manh bay ngang qua người, nhưng khi muốn chú ý kỹ lại thì làm sao

cũng không phát giác được.

“Lộ huynh, ngươi ngửi được cái gì không?” Y không xác định lắm hỏi.

“Gà nướng vịt nướng, bụng rất đói.” Phía trước có một tiệm vịt nướng, Lộ

Thị Tửu sờ sờ bụng lầm bầm, từ ba bốn năm trước hắn tự mình nỗ lực mập

lên xong, hiện tại ham muốn ăn cũng tăng mạnh, “Vừa rồi hoàng tử đó đi

qua chỗ này, mười phần có hết tám chín phần là cũng cảm thấy đói__ Nghe

nói trước khi tế lễ bọn họ đều trai giới ba ngày, đáng thương đáng

thương.”

Nói rồi, giơ roi quất bò đi.

Lộ Thị Tửu không

phát giác ra? Đáp án này khiến Hoàng Linh Vũ càng thêm không yên. Y lên

tiếng ngăn cản: “Đợi một chút đã.” Mà sau đó cực lực nhìn quanh, tìm

kiếm chỗ bất thường.

Con đường vẫn là con đường, người đi đường vẫn là người đi đường.

Tất cả hồi phục nguyên trạng, lại ồn ào náo nhiệt. Dường như vừa rồi chuyện hoàng tử tọa giá đi qua chỉ là chuyện hư vô, hiện tại vẫn là một ngày

bình thường trong Lạc Bình kinh.”

Khi đảo mắt nhìn qua một mái

hiên thấp lùn đối diện, vượt qua đám lữ nhân thương nhân đi tới đi lui,

Hoàng Linh Vũ thấy một nam tử đội mũ vành.

Nam nhân chân mang hài cỏ, khố vải màu nâu sần ngắn qua đầu gối, lộ ra bắp đùi chắc thịt. Bố

thô màu đen trên thân trên cũng ngắn. Tuy y phục không chỉnh tề, ăn mặc

như hán tử nông gia, nhưng hơi lộ ra khí tức của giang hồ.

Nhìn lên trên, người đó đầu đội mũ vành, kéo thấp không thấy mặt mũi, chỉ có chiếc cằm đầy râu.

Hoàng Linh Vũ ngây ra một thoáng.

Dường như ở xung quanh nam nhân đó, thành phố náo nhiệt ồn ào cũng chìm vào tĩnh lặng.

Tựa hồ chú ý tới mình bị nhìn chằm chằm, người đó ngẩng đầu nhìn sang Hoàng Linh Vũ. Mà Hoàng Linh Vũ cũng nhìn rõ được toàn diện mạo của đối

phương__ hoàn toàn xa lạ.

Thần kinh căng chặt toàn thân y tựa như trút khí thả lỏng xuống, xa lạ không chỉ là gương mặt, gương mặt có cả

ngàn vạn phương pháp thay đổi. Mà xa lạ còn là ánh mắt, đó là một ánh

mắt lạnh nhạt hoàn toàn không để tâm đến thế sự, bất cứ chuyện gì cũng

không thể gợi lên ngọn lửa trong nó.

Có lẽ nam nhân này cũng từng trải qua tang thương, nhưng người đó trong trí nhớ của Hoàng Linh Vũ

cho dù có hóa thành tro bụi, cũng sẽ tản phát ra nhiệt khí.

Ánh

mắt nam tử đảo qua Hoàng Linh Vũ, rồi lướt qua Lộ Thị Tửu đang đợi đánh

xe, vẫn không có biểu tình gì, không kinh không nộ không ngạc nhiên.

Hoàng Linh Vũ lễ mạo cười cười, phất tay ý bảo hắn không cần để ý, nam tử lại cúi đầu kéo mũ, quay người đi. Tuy không có bất cứ biểu thị gì đủ để

phán đoán thái độ đó, nhưng chính là lại khiến người ta cảm thấy hắn căn bản không muốn hoặc khinh thường qua lại với bất cứ ai.

Rất

nhiều năm sau đó, Hoàng Linh Vũ cũng từng hồi tưởng lại giờ phút này của ngày hôm nay, tưởng tượng nếu lúc đó y lập tức đuổi theo tìm chứng

thực, thì trong biến cố sau này, đủ mọi chuyện sẽ kéo dài thế nào?

Mà lúc này, y đưa mắt nhìn hắn dung nhập vào dòng người.

Con đường vẫn là con đường, người đi đường vẫn là người đi đường.

Nhưng nước gợn sóng trong lòng thì đang từng vòng từng vòng lan ra, mà bóng

lưng rời đi không thể xua tan đó, quen thuộc đến mức khiến người ta

không biết làm sao.

Nếu có thể gặp mặt lần nữa, cho dù là một

khối rối tinh huơ đao trảm đoạn cũng được. Mà hiện tại, chỉ có thể tiếp

tục bị ký ức quấy nhiễu.

Cho đến khi sau lưng có tiếng gọi, Hoàng Linh Vũ mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Lại bị gọi một tiếng, không phải là Lộ Thị Tửu, hình như đã từng nghe qua ở đâu rồi.

Khi Hoàng Linh Vũ quay lại, y cũng nhớ ra âm thanh này là của ai__ gương

mặt tươi cười xuất hiện trước mặt y, thuộc về Hồ Tôn không lâu trước đó

từng gặp qua.

Hoàng Linh Vũ dò hỏi nhìn về hướng Lộ Thị Tửu, không nói gì.

Lộ Thị Tửu xải tay nhún vai nhìn lại, không nói gì.

__ Đây không phải là diện cụ đắc ý mà ngươi ‘giấu riêng’ sao? Sao hắn lại nhận ra?

__ Ta làm sao mà biết, có lẽ người ta lỗ mũi nhạy như cẩu không chừng đó!

“Không cần đánh ám hiệu nữa, vừa rồi khi hoàng tộc xa giá đi qua, ta quỳ bên cạnh các ngươi.” Hồ Tôn nói.

Gặp hắn, hành trình lang thang nửa ngày của Hoàng Linh Vũ cũng coi như kết thúc.

Hầu Nhi tửu lâu, sở dĩ đặt cái tên này, không phải ý nói người đến uống

rượu đều là hầu tử, cũng không phải nói bên trong toàn bán rượu hầu tử,

mà là nói thức ăn và rượu bên trong không hề pha trộn cứ như rượu do hầu tử ủ, hàng thật giá thật, buôn bán công bằng.

Đại sảnh thiết kế tầng một, tầng hai là nhã tọa, tầng ba là bao gian.

Trong bốn tầng lại có đại sảnh trống trải, trống trải đến mức tuyệt đối có

thể làm nơi bang hội tụ họp, tụ chúng đấu đá còn cả nhảy nhót này nọ,

tuyệt đối vẫn còn dư, tuyệt đối là buôn bán công bằng.

Mà hiện

tại, chỉ có Hồ Tôn và Hoàng Linh Vũ ở tầng bốn này nói chuyện. Theo như

Hồ Tôn nói, giữa tầng ba bốn có để trống một khoảng không, không sợ bị

người nghe trộm.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...