Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 60

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng Linh vũ học khoa lịch sử, giáo trình y học đại thể đều giống với giáo

trình của những khoa lịch sử của các trường đại học quy phạm khác. Chỗ

khác biệt là, trong đại học này hội tụ những tên biến thái có nhiều hứng thú quái dị, cho nên thường xuyên ngoài những môn học bắt buộc ra,

những môn học tự chọn và những hội nghiên cứu đủ các dạng, chuyên môn

nghiên cứu đủ những sự vật quái dị.

Thổ huyết khảo vấn chính là một loại trong đám nghiên cứu biến thái đó.

Thổ huyết khảo vấn, kỳ thật là nói tắt của loại khảo vấn gây thổ huyết. Ý

nghĩa của nó không phải là chỉ người bị khảo vấn thổ huyết, mà là vì

người bị khảo vấn quá lợi hại, cho nên chọc người khảo vấn tức đến thổ

huyết.

Sở dĩ nghiên cứu cái này, khởi nguồn là từ sau khi mọi

người nhìn thấy những hình cụ trừng phạt cực kỳ thảm thiết của Châu Âu

như thiết xử nữ*, mộc trang hình, xa luân hình…, cảm thấy thống hận sự

tàn nhẫn của người thi pháp, chuyên môn bắt đầu nghiên cứu làm thế nào

để hóa bị động thành chủ động, khiến kẻ thi pháp không thể dễ dàng thi

pháp như thế__ Đương nhiên, trước tiên bản thân kẻ thụ hình cũng không

muốn mất mạng.

____________

Nghe nói Trình Bình là sát thủ thứ mười chín trong thủ hạ của Nguyệt Bằng. Đối với Bằng Tổ có thành

viên lên tới hai trăm mà nói, vị trí thứ mười chín đã là vị trí vô cùng

giá trị, huống hồ hắn chỉ mới có vừa hai mươi.

Trừ giết người,

bức cung cũng là điểm mạnh của hắn, cho nên thường theo Nguyệt Bằng ra

ngoài chấp hành nhiệm vụ. Trình Bình chưa từng nghĩ qua, tại phương diện này, thế nhưng có người có thể làm khó hắn.

Hắn được điều đến

Đông Bình thành đã gần mười ngày, Đông Bình thành là một thành trì nằm

rất gần Lạc Bình thành trong nội cảnh của Đại Yến, Hoàng Linh vũ sau khi bị bắt trong địa giới của Đông Ngô, lập tức bị đưa đến nơi này. Đương

nhiên, Trình Bình chỉ biết cái tên Hoàng Linh vũ, hắn căn bản không biết chủ nhân muốn từ miệng Hoàng Linh vũ biết được cái gì.

Vì Mạc

Xán phân phó hắn thế này, chỉ cần đánh đến mức y sợ, nguyện ý mở miệng

bộc bạch, Trình Bình đã có thể thoát thân không lo, chuyện còn lại cứ

giao cho Mạc Xán một mình xử lý.

Mà Nguyệt Bằng (Mộ Dung Sí Diệm) lại nói thế này, giày vò thế nào tùy hắn thích, nhưng có một điều,

không được làm chết người. Đương nhiên câu nói này là tránh Hoàng Linh

vũ mà phân phó, không thể để người bị khảo vấn biết bản thân kỳ thật

không có một chút nguy hiểm tới tính mạng nào là một thường thức.

Vì nghệ thuật và kỹ xảo lớn nhất của giày vò người không nằm ở cách thức

làm thế nào khiến người ta da tróc thịt bong, mà nằm ở việc dùng tổn

thương nhỏ nhất tạo thành thống khổ kịch liệt, thân thể vẫn chưa bị tàn

khuyết đã khiến người sản sinh sợ hãi đối mặt với tử vong.

Vì nỗi sợ lớn nhất của nhân loại không nằm ở thương tích đau đớn, mà nằm ở

thân thể tàn tật__ Như vậy làm sao trải qua quãng đời còn lại đã trở

thành mộng ma của người bị khảo vấn__ và cả tử vong mang tính kết cục.

Trình Bình thường xuyên làm chuyện thế này, bịt kín hai mắt của phạm nhân đã

bị trói kỹ, nhẹ nhàng rạch một vết trên cổ tay của người đó, sau đó dùng túi da trâu rỉ nước treo bên cạnh. Nước không ngừng rớt xuống mặt đất,

phát ra âm thanh nhẹ nhàng, giống như tiếng huyết dịch rớt xuống đất.

Không cần bao nhiêu thời gian, phạm nhân sẽ bị dọa sắc mặt tái xanh, lớn tiếng gào thét muốn cung khai.

Từng có một lần, Trình Bình cố ý

bỏ đó không lo. Phạm nhân lần đó cứ gọi mãi gọi mãi, dần dần không còn

sức lực, sau đó khóc thét đau đớn, toàn thân co giật, không thể khống

chế đại tiểu tiện, cuối cùng cứ như vậy bị tưởng tượng của chính mình

dọa chết. Lúc đó vết thương ở cổ tay của hắn đã khép miệng từ lâu.

Mà kỳ thật, thủ đoạn của Trình Bình vượt xa những cái này. Phạm nhân và

chứng nhân trải qua hắn khảo vấn không dưới một ngàn người, mà kẻ thấy

được sự lợi hại chân chính của hắn thì chưa tới một trăm người, những kẻ đáng thương đó đa phần đều không thể sống mà chịu đựng qua thủ đoạn của hắn.

Những kỷ lục này Trình Bình không phải không kiêu ngạo, cho nên khi hắn được phái đến bức cung Hoàng Linh vũ, cuối cùng hắn cũng

gặp được nan đề đau đầu. Người này, dường như chính là khắc tinh của

hắn.

Thời gian mười ngày, Trình Bình hắn mất mặt mất đã mười ngày!

Ngày đầu tiên, hắn dùng biện pháp cũ. Hoàng Linh vũ ở trong phòng khảo vấn

đầy mùi máu tanh, hai mắt bịt kín đứng yên tĩnh. Y lắng nghe tiếng nước

chảy căn bản không chút sợ hãi, ngược lại nhàn tản như đang thưởng thức

tiếng mưa tí tách.

Trình Bình nào biết, một trong những môn học

đầu tiên của Hoàng Linh vũ chính là sự phát triển và biến đổi của lịch

sử hình pháp. Một thư mục nhất định phải đọc trong đó là [Nhân loại hình phạt đại quan], cho nên đối với các loại hình phạt đủ hình đủ dạng từ

cổ chí kim đều nắm rõ như lòng bàn tay. Chiêu này của Trình Bình, năm đó bọn Phát Xít sớm đã dùng đến tột bực… nói ‘sớm đã’ thì không thỏa đáng

lắm, Trình Bình vẫn là người thực hiện đầu tiên.

Cho nên, khi Trình Bình xuất ra chiêu tầng thứ hai, Hoàng Linh vũ cũng vẫn bốn lạng bát ngàn cân trôi qua.

Thỉnh thoảng, Trình Bình cũng gặp phải số ít người quá ngốc, ngốc đến mức căn bản không nghĩ đến tiếng nước giọt đó sẽ đến từ máu của mình chảy ra.

Mới đầu hắn còn cho rằng Hoàng Linh vũ sở dĩ không chút phản ứng như

thế, là vì y cũng đồng dạng ngu xuẩn, cho nên an bài một thủ hạ tiến

vào.

Thủ hạ đó vừa tiến vào liền thấp giọng kinh hô: “A! Chảy

nhiều máu quá!” Vì thường làm chuyện tương tự thế này, thủ hạ giả ngạc

nhiên như thật.

Quả nhiên, Hoàng Linh vũ nghe tiếng giống như đã

phản ứng, bất an giãy dụa vài cái, biểu tình trên mặt đông cứng một

thoáng, mà sau đó sắc mặt hoàn toàn trắng bệch, từng giọt mồ hôi thật

lớn bắt đầu chảy ra từ góc trán.

Mạc Xán ngồi một bên quan sát lộ ra ánh mắt tán thưởng, Mộ Dung Sí Diệm yên tĩnh ngồi nhìn, Trình Bình

vẫn như cũ vô cùng đắc ý, bắt đầu nhàn nhã hình dung cho Hoàng Linh vũ

nghe máu của y chảy xuống từ vết thương như thế nào, hình thành một dòng suối máu nhỏ như thế nào, dưới sự nóng bức bốc hơi trên mặt đất hình

thành từng khối máu đọng thế nào.

Nào biết hắn nói rất lâu, Hoàng Linh vũ ngược lại không thấy động tĩnh nữa.

Trình Bình mất hết nhẫn nại, trực tiếp hỏi y: “Ngươi không sợ chết sao?”

Hoàng Linh vũ tính toán thời gian, đại khái canh giờ dài như thế của cả một

ngày cũng đã chịu dừng lại cho y rồi, hỏi ngược lại: “Lẽ nào ngươi sợ?”

Trình Bình nghẹn họng, nói phải cũng không phải, không phải cũng không phải,

nghẹn tức muốn đả kích lại sự thản nhiên của đối phương, hỏi: “Coi như

ngươi ương ngạnh, vậy hai canh giờ trước sao ngươi lại sợ hả?”

“Hai canh giờ trước?”

“Chính là lúc nghe có người nói trên mặt đất có nhiều máu.”

Hoàng Linh vũ trầm mặc.

Mạc Xán cũng hiếu kỳ, hỏi: “Sao không đáp hả? Là thật sự sợ hãi đúng chứ?”

“Kỳ thật là thế này.” Hoàng Linh vũ ngập ngừng, “Lúc đó không cẩn thận, thả rắm… sau đó chấn động vết thương, cho nên có thể sắc mặt trắng đi một

chút vậy đó.”

Trình Bình bị đáp án này chấn kinh đến mức há họng! Đương nhiên, cao thủ như hắn, lập tức phát giác được sự mất khống chế

của mình, ngậm miệng lại.

Mà Mộ Dung Sí Diệm ngồi ở sau lại che

miệng ở trên chỗ ngồi cong lưng uốn éo. Kỳ thật hắn kiên nhẫn từ sáng

sớm tới bây giờ, cả quá trình nhàm chán muốn chết, nếu không phải Mạc

Xán ngồi bên cạnh, sớm đã không kiên nhẫn phất tay áo bỏ đi. Đợi khi

nghe được câu đáp án của Hoàng Linh vũ, lập tức cảm thấy thời gian cả

ngày chịu đựng căn bản không lãng phí, mà quả thật, sắc mặt của Trình

Bình lúc này đúng là quá đặc sắc.

Tuy Trình Bình nhịn xuống không bạo phát, nhưng góc trán ẩn ẩn co giật gân xanh làm sao có thể thoát

khỏi con mắt nhạy bén của Mộ Dung Sí Diệm?

Ngày thứ hai, Trình

Bình bị mất mặt do thất bại chọc tức chọn chiêu chưa từng thất bại__

phái người luân phiên dày vò, một khắc cũng không cho y nhắm mắt.

Trình Bình vì nghiên cứu các thuật khảo vấn, bản thân cũng thể hội qua tư vị

này. Một ngày không ngủ, nhiều lắm là ngáp một cái, hai ngày không ngủ,

quản hắn là núi đao hay biển lửa, chỉ muốn lập tức ngã xuống đánh một

giấc. Ba ngày không ngủ… bản thân hắn cũng chưa làm được đến trình độ

này, khi hắn phát hiện bản thân đã sắp tới gần trạng thái tinh thần tan

vỡ, Trình Bình chấm dứt thử nghiệm này.

Đối với hắn thực nghiệm

của những người khác cũng chỉ đến thế, ba ngày đã là cực hạn. Nếu thật

sự có người nào liên tục ba ngày không hề chợp mắt lấy một khắc, hơn

phân nữa sẽ mắc bệnh điên loạn.

Ngoài dự liệu của hắn là. Hoàng

Linh vũ bị cột trên trụ hình, đối diện với một đám người quấy rầy liên

tục, lạnh mắt bàng quan, một lời không phát. Thỉnh thoảng cảm thấy phiền rồi ngán rồi với những lời giáo huấn của người bên cạnh, thì quay đầu

sang một bên không thèm nghe tới.

Khi buồn ngủ vừa hơi nhắm mắt, sẽ bị bên cạnh dùng roi quất tỉnh, nhưng người bị quất lại còn hung tợn mắng cha chửi mẹ.

Một ngày, hai ngày, thời gian trôi qua từng giây từng phút, Mạc Xán đã

không còn kiên nhẫn đến xem, Mộ Dung Sí Diệm thì vẫn còn lưu lại.

Áp lực trong lòng Trình Bình càng lúc càng lớn, thời gian cực hạn ba ngày

đã sắp đến rồi, chủ nhân tuy nói muốn khảo vấn ra kết quả, nhưng tuyệt

đối không tán đồng khảo vấn ra kết quả điên loạn.

Hắn nào biết,

khi Hoàng Linh vũ mở mắt kỳ thật là đang ngủ. Mà khi y nhắm mắt, tinh

thần ngược lại khá tốt___ Sở dĩ phải nhắm mắt, thực ra là vì để người

bên cạnh thả lỏng cảnh giác khi y mở mắt, để có thể an toàn ngủ mà

không bị phát hiện.

Ở hiện đại, loại bản lĩnh ngủ mở mắt này đại

khái cứ mỗi ba năm trăm người sẽ có một người có. Mà ở cổ đại, trong một ngàn một vạn chỉ được một. Sở dĩ xuất hiện cách biệt như thế, đều do

bất đồng của hoàn cảnh cổ kim.

Người cổ đại sinh sống thiếu thốn, cứ hễ trời tối không lâu liền đi ngủ, ngủ đến ngày hôm sau gà gáy thì

thức. Mà người hiện đại thì sao? Cứ nhìn đồng chí Hoàng Linh vũ trải qua mộng ma giáo dục trung học đi, làm bài tập thường xuyên phải làm tới

mười một mười hai giờ, ngày hôm sau bảy giờ đã phải vào giảng đường,

buổi trưa còn không có thời gian nghỉ trưa. Đặc biệt là học tập trong

thành phố lớn, từ ký túc xá đến trường học mất hơn nửa tiếng đi đường,

sáu giờ đã phải dạy.

Mà không dễ gì đến được chỗ có ghế ngồi có

bàn gục xuống để ngủ một giấc thoải mái, luôn luôn sẽ đồng thời bầu bạn

với nguy hiểm thiên ngoại phi loát (dẻ lau bảng) và thiên ngoại phi bút

(phấn viết bảng)__ Hai thứ này trong niên đại mà Hoàng Linh vũ trưởng

thành là rất thường gặp.

Vì thế, tuy mở mắt ngủ là công năng gần

như là kỹ xảo, nhưng nếu dùng trong hoàn cảnh ác liệt thế này, cũng là

kết quả sinh tồn của quá trình sàng lọc tự nhiên. Mà kẻ đã tiến hóa ra

thành người có công năng đặc thù như Hoàng Linh vũ, sẽ được các bạn học

vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ xưng là ‘kẻ lạc quan trong lớp học’!

Đối với ưu diểm của giáo dục thi cử Trung Quốc, thành công của Hoàng Linh

vũ không thể không nói là một ví dụ mang tính điển hình rất cụ thể.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...