Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 34

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên này Mạc Xán và Bạc Nhai đang đấu với nhau, bên kia Mạc Am và Đoàn Hầu

Nhi cũng chìm vào trận khổ chiến với tứ hoàng tử Sí Diệm truy theo.

Phiền phức ở chỗ con đường nhỏ trong khu rừng lúc này đã biến thành tầng tầng bọc tầng tầng, hầu như không thấy ranh giới.

Đang lúc ác đấu, Mộ Dung Sí Diệm chợt búng một cọng huyền sang phía Hoàng Linh Vũ.

Một chiêu này của hắn vốn là ý đồ muốn Mạc Am và Đoàn Hầu Nhi không thể

không cứu, rồi trong lúc hoảng loạn sẽ lộ ra sơ hở, ai biết được Hoàng

Linh Vũ ai da kêu thảm một tiếng, rồi ngã sang một bên, kéo luôn Đoàn

Hầu nhi đè ngã vào trong lùm cây.

Mộ Dung Sí Diệm đang cảm thấy

kỳ quái, Mạc Am đã truy theo Hoàng Linh Vũ bổ vào, cũng vì thế mà biến

mất tăm. Sí Diệm chớp chớp mắt, mới nhớ ra một chuyện, nghiến răng nói:

“Thật gặp quỷ mà, sao lại trùng hợp bước vào cửa sống.” Nói rồi quay

người đuổi theo.

Mạc Am lao tới mấy trượng trong rừng sương mù,

trước mắt đột nhiên sáng tỏ, quay lại nhìn, chỉ thấy khu rừng vẫn là khu rừng đó, nào có phải khu rừng rậm rịt không thấy biên giới kia? Đoàn

Hầu Nhi cũng mắng một tiếng: “Thật đúng là gặp quỷ!”

Hoàng Linh Vũ sờ đầu nói: “Kỳ quái, sao lại đột nhiên ra được rồi? Mà cũng phải nói lại, mau chạy!”

Sau tiếng gõ canh ba, ba người mấy lần xông phá truy đuổi, dứt được không

chỉ vài người của Bằng Tổ bao vây. Đoàn Hầu Nhi giao đấu nhiều, trên

người cũng chịu chút ít thương tích, Mạc Am thì ngay cả vết máu của địch nhân cũng không dính lên người.

Mắt thấy thiện thực phòng gần ngay trước mắt, sau lưng lại nổi lên tiếng cười dài của nữ nhân, âm phong lãnh liệt.

“Là Mạc Xán!” Da thịt trên người Mạc Am lập tức căng chặt, Hoàng Linh Vũ bị hắn vác trên vai cũng biết nhân vật này không dễ chọc.

Nhưng

tiếp theo đó, thanh âm cười hi hi của Mộ Dung Bạc Nhai vang lên: “Xán a

ma đừng cười như thế, trên gương mặt non nớt như oa nhi của ngài sẽ nổi

lên vết nhăn trong càng giống lão thái bà đó!”

Hoàng Linh Vũ thật sự rất muốn thở dài, phải có oán hận lớn bao nhiêu mới có thể khiến một nam nhân xuất ngôn ác ý với một nữ tử như vậy, nữ tử nghe thấy ác ngôn

này sẽ phẫn hận tới cỡ nào.

Tiếp theo, tiếng đao binh giao kích

vang lên, một tiếng hừ nặng nề, Mộ Dung Bạc Nhai tựa hồ chịu thiệt.

Nhưng hắn lại cười nói: “Lão thái bà, nếu để tôi nằm xuống, bản thân bà

cũng không có gì tốt!”

“Nam nhân bỉ ổi! Dám dùng cát…”

Mạc Am biết rõ tính cách Bạc Nhai, nói không chừng nhân lúc Mạc Xán đang đắc ý vì đắc thủ, đã ném không ít cát vào mắt nàng.

Sau lưng chợt vang lên tiếng bước chân chỉnh tề, hiển nhiên không ít người

đang bao vây bọn họ, Mạc Am và Đoàn Hầu Nhi nhìn nhau.

Đại khái

bọn họ có thể xông ra khỏi trận thế ở bờ hồ, cũng là vạn hạnh trong vạn

hạnh mà Sí Diệm không thể dự liệu được, thế là lập tức bị nhiễu loạn

tình thế. Mộ Dung Sí Diệm mất cả buổi không truy theo, tám chín phần

mười là triệu tập nhân thủ để bao vây một bên.

Chiếu theo thủ

đoạn của tứ hoàng tử, cho dù trong thời gian ngắn như thế, có lẽ không

chỉ bố trí truy binh sau lưng mà thôi. Bên phía thiện thực phòng khẳng

định cũng đã bị một tốp người bao vây.

Vì tạp dịch thường phải đi mua thực vật, thiện thực phòng được bố trí ở phần ngoại vi nhất trong

hoàng cung, vừa ra khỏi cửa không lâu chính là đường dài dẫn ra ngoài

cung.

Lúc này, trong màn đên đối diện con đường đó, đại khái đã bố trí đầy những đao thương kiếm khí sáng choang.

Đang nghĩ như thế, tiếng bước chân chỉnh tề sau lưng cùng lúc chậm xuống,

triển khai ra trận hình nửa vòng cung, như vậy cũng có thể chậm rãi thu

hẹp lại, hiển nhiên là muốn vòng lại bắt người.

“Đáng ghét! Rõ ràng đã tới đây rồi!” Đoàn Hầu Nhi tức giận mắng.

Hoàng Linh Vũ chợt hỏi: “Trước khi ra khỏi thư khố, các ngươi nói nhìn thấy tử sắc… có phải là đoàn sáng nổ trên bầu trời?”

Chỉ nghe âm thanh đã đủ biết là loại hỏa dược pháo lễ, nhưng trước đây chưa từng thấy ai dùng qua, thậm chí cũng chưa từng nghe ai nói qua, đại

khái là vật phẩm cực kỳ hiếm lạ, có lẽ cũng giống như hỏa tiễn của thế

giới ‘bên đó’ đi. Vì không biết người của thế giới bên này gọi pháo hoa

diễm hỏa là gì, y đành sử dụng cách nói khá cẩn trọng.

“Đúng vậy.” Mạc Am đáp.

“Trên người các ngươi có thứ này hay không?”

“Có thì có, nhưng người của chúng ta sớm đã tán đi ngay khi vừa xảy ra

chuyện rồi, cho dù lại phóng cũng không có người đến cứu. Ngươi cần nó

còn tác dụng gì?” Cho dù nói như thế, Mạc Am vẫn biết sự việc vô cùng

quan trọng qua giọng điệu thay đổi quá lớn của đối phương, cuối cùng móc ống truyền tin ra.

Hoàng Linh Vũ lại lắc đầu nói: “Bỏ đi, vẫn để ngươi cầm thì hơn.” Mà sau đó lại hít hơi hét lớn: “Bạc Nhai mau qua bên này!”

Đám Bằng và sĩ binh đang bao vây không biết danh tự của hoàng tử, nên không có phản ứng gì, chỉ có Mộ Dung Sí Diệm cười nói: “Giỏi cho một chữ ‘Bạc Nhai’, thì ra các ngươi đã thân mật đến mức độ này rồi.”

Từ góc rẽ truyền đến tiếng đáp của Mộ Dung Bạc Nhai: “Trừ khi tứ đệ cũng ghen tỵ với tuyệt ngộ của vi huynh?”

Hắn biết rõ tính cách của Mạc Xán, nên đặc biệt nhất mạnh chữ ‘cũng’, chọc

Mạc Xán tức giận quất roi càng nặng. Nhưng vì nàng tức giận đánh mạnh

đánh nhanh nên so ra lại có kẽ hở hơn lúc khéo léo, chuyển biến như thế

ngược lại giảm nhẹ gánh nặng cho Mộ Dung Bạc Nhai, khiến hắn có thể tiếp tục giả bộ đối phó, rồi từng bước lui về thiện thực phòng….

Cửa

phòng bị Đoàn Hầu Nhi đá mạnh, trong thiện thực phòng vẫn còn hai tiểu

tạp dịch đang tựa dưới đèn tán chuyện, thấy người xa lạ đột nhiên xông

vào, đều bị dọa ngây ra.

Hoàng Linh Vũ tuy bị Mạc Am khiêng trên

vai, nhưng vẫn không giảm khí thế, la lớn: “Thổi tắt đèn! Đừng nghĩ nhân tối chạy trốn, chúng ta đều có thể thấy được rõ ràng.”

Hai tạp dịch không dám nói nhiều, vội làm theo lời.

Hoàng Linh Vũ trèo xuống khỏi người Mạc Am, lại hỏi: “Có công phu gì có thể đánh bay đồ như Âm Phong chưởng các loại không?”

“Chưởng pháp đánh bay đồ thì biết, Âm Phong chưởng không biết.” Đoàn Hầu Nhi nói.

Lúc này Mộ Dung Bạc Nhai và Mạc Xán cũng đã tới ngoài cửa, Hoàng Linh Vũ đi qua đi lại vài lần, ghi nhớ bài trí của vật phẩm, thuận tay cầm một túi bột ớt lên giao cho Đoàn Hầu Nhi: “Rẩy lên nữ nhân đó.”

Đoàn Hầu Nhi ngửi ngửi, liền hắt hơi hai cái, nhăn mày nói: “Cũng quá bỉ ổi rồi!”

“Mấy trăm người bọn họ vây vài người chúng ta không phải cũng bỉ ổi sao?”

Đoàn Hầu Nhi thè thè lưỡi, kéo cửa xông ra ngoài. Lần này không đến thời

gian nửa nén nhang, đã truyền tới tiếng gầm rú của nữ nhân, tiếp theo

cửa bị mở, Mộ Dung Bạc Nhai hắt hơi cùng Đoàn Hầu Nhi lao vào, còn cảm

thán: “Vốn dĩ còn muốn vào cung cứu người, thế mà các ngươi đã tự chạy

ra, chạy trốn so với thỏ còn nhanh hơn!”

Hoàng Linh Vũ lại nói: “Hai tạp dịch, đều cút ra ngoài!”

Mạc Am khiêng y trên vai cả buổi nghe vậy, lòng thấy kinh ngạc, chỉ từ một

câu nói ngắn ngủi đó đã có thể hiểu được Hoàng Linh Vũ tuyệt đối không

phải dạng thuần lương hắn đã nhận định khi gặp lần đầu, tương phản, y là người có thể không chớp mắt đẩy người ra làm lá chắn. Ngoài cửa chính

là đường lớn thông ra ngoài, lúc này chắc đã bố trí đầy cung thương tiễn pháp, hai tạp dịch vừa xông ra, nói không chừng lập tức sẽ biến thành

tổ ong.

Nhưng hai tiểu tạp dịch nghe thế run rẩy, vội vàng ôm đầu chạy ra ngoài. Trong một lúc không có động tĩnh, Mộ Dung Bạc Nhai cười

nói: “Ít nhất biết bọn chúng vẫn không phải rất muốn lấy mạng của chúng

ta.”

“Hiện tại vẫn chưa thế nói rõ, trong phòng có hai chiếc bàn gỗ tròn dày, khiêng lên, chúng ta tiếp cận ngoài cửa.”

“Làm gì vậy?” Mộ Dung Bạc Nhai hỏi. Hoàng Linh Vũ thầm biết tiếp theo chỉ là phương pháp nghĩ ra trong lúc khẩn cấp, nếu phối hợp không tốt, chính

là chuyện cửu tử nhất sinh, chỉ đành đơn giản giao phó vài câu.

“Phương pháp này của ngươi nắm chắc bao nhiêu?”

“Nói thật, ta cũng không biết.”

Mộ Dung Bạc Nhai r//ê//n rỉ hai tiếng, không do dự nữa, đi tới chỗ đặt mấy bao bột mì lớn cạnh cửa, làm theo những gì Hoàng Linh Vũ nói cầm kiếm rạch, tay áo đảo vài cái. Thu đông ở phía bắc khô ráo, càng khỏi nhắc tới

những thứ bột tinh chế này, trong căn phòng lập tức tràn đầy bột phấn

nhỏ mịn, Hoàng Linh Vũ nhất thời che mũi miệng, phải lui thẳng đến chỗ

cửa ngoài thì không khí mới trong lành một chút. Nhưng vẫn khó thở như

cũ.

Đoàn Hầu Nhi và Mạc Am thấy đầu nhi như thế, cũng nhanh chóng hành động, cầm hai bàn gỗ dày tiếp cận cửa ngoài, bốn người theo thứ tự chui vào.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ