Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 25

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi trở về thư khố, vì tia sáng le lói chiếu ra từ đại môn dày chắc, Hoàng Linh Vũ hiếm khi cảm thấy có chút ngạc nhiên.

Là Đồng Ca hay là Mạc Hòe Vận? Chắc không thể là Chu Bác Bì đi, nhưng mới

tới canh một thế này, cho dù là Bác Bì huynh năm đó đấu khí với Cao Ngọc Bảo*, cũng phải tới canh ba mới nỡ thức dậy học theo tiếng gà gáy.

Hoàng Linh Vũ thầm lẩm bẩm mở cửa vào, chỉ thấy một chiếc đèn lồng treo

trên vách tường, nến bên trong đã cháy tới cuối.

Còn chưa đợi y kịp tỉ mỉ tra xét, đã nghe thấy một thanh âm quen thuộc cất lên: “Quả nhiên là ngươi a, trễ như vậy mới về.”

Hoàng Linh Vũ theo hướng âm thanh đảo nhìn cả buổi, mới phát hiện cái ổ nhỏ

của mình được ẩn giấu trong rừng giá sách đã bị cuộn lên cao cao, còn

đột ngột uốn tới uốn lui, cố gắng kéo tắm chăn mỏng lại thật chặt.

___ Mệt, mệt quá.

Hoàng Linh Vũ cảm thấy lại thêm phần đau đầu, bỏ đèn lồng của mình xuống, đi

mấy bước lớn chui vào trong rừng giá sách, đứng trước ổ chăn từ cao nhìn phủ xuống Mộ Dung Bạc Nhai: “Tam điện hạ đại nhân kính yêu, lẽ nào ngài đối với phòng ngủ cao lệ đường hoàng của mình cảm thấy chán ngán rồi

sao? Thi thoảng lại thích ăn cơm đạm cháo rau dưỡng khẩu vị?”

“Ngươi đừng la lớn như thế, ta nhức đầu.” Mộ Dung Bạc Nhai vươn tay kéo góc áo y, cũng không thấy động tác sử lực thế nào, Hoàng Linh Vũ đã bị kéo

ngã.

Y giãy vài cái, phát hiện không giãy thoát khỏi gọng kiềm, cũng chỉ đành mặc Mộ Dung Bạc Nhai làm loạn.

“Ngươi đi gặp Mộ Dung Sí Diệm?”

“Tin tức của ngươi linh thông thật.”

“Người đó đã bị sủng tới hư rồi, ngươi vẫn nên cẩn thận một chút.”

“Thì ra là thế, giáo dục gia đình xảy ra vấn đề, Sí Diệm cũng có thể biến

thành trạng thái quỷ lửa a.” Hoàng Linh Vũ không mặn không nhạt châm

chích.

“… Quỷ, quỷ lửa.” Mộ Dung Bạc Nhai ngây ra một thoáng, sau đó bật cười như điên, “Thật, thật là danh xưng thích hợp!”

“Này này này, đừng nhiễu nước miếng trong ổ chăn của người ta… a a a, miệng

của ngươi đừng có mở lớn như vậy chứ, nước miếng chảy xuống rồi kìa,”

Hoàng Linh Vũ nỗ lực ngăn cản rất lâu, phát hiện không có tác dụng, chỉ

đành nói, “Ngươi nếu còn không dừng lại, ta liền nói với quỷ lửa, ngoại

hiệu của ngươi là nước bẩn.”

Chỉ đáng tiếc, chất xúc tác y cho

rằng sẽ có tác dụng lại hoàn toàn không tạo ra hiệu quả gì, Mộ Dung Bạc

Nhai che bụng cười đến thở không nổi, vừa thập phần khổ sở báo oán:

“Nước, nước bẩn, rất hình tượng. Chiếu, chiếu theo cách nói của ngươi,

vậy nhị hoàng huynh là gỗ mục không thể điêu khắc, Mộ Dung Nhuệ Việt

trầm mặc kiệm lời tự nhiên chính là cái chiêng bể. Rất thích hợp a.”

“Được rồi được rồi, ngươi tự mình cười chết đi.” Hoàng Linh Vũ hung hăng kéo

tấm chăn bị trượt xuống thắt lưng lên, trùm lên đầu Mộ Dung Bạc Nhai.

Mộ Dung Bạc Nhai lại co giật gần một nén hương mới cuối cùng xuy yếu nhuyễn xuống.

“Ta thấy đầu óc ngươi so với quỷ lửa còn có vấn đề hơn.”

“Được, được rồi.” Bạc Nhai thở dốc kéo chăn, “Này, đều do ngươi, làm ta lại

không nói cho xong. Kỳ thật tên Sí… tên quỷ lửa đó.” Mộ Dung Bạc Nhai

rất nhanh thay đổi xưng hô của huynh đệ nhà mình cứ như nước chảy xuôi

dòng. “Không phải chỉ do hoàng gia sủng đến phát hư, hoàng gia sủng cũng không tới trình độ đó, hắn trở nên duy ngã độc tôn như thế, chỉ có thể

tính là công lao của lão nữ nhân Mạc Xán đó.”

“Mạc Xán?”

“Mạc Xán là lão nữ nhân tóc bạc, nếu so với quỷ lửa, thì không thua kém chút nào, khi ngươi thấy rồi tự nhiên sẽ hiểu. Còn nữa, sở thích lớn nhất

của bà ta chính là chọn từ trong các thiếu niên đủ hình đủ dạng ra thị

vệ cho quỷ lửa, tuy nói khả năng nhìn trúng ngươi không lớn gì.” Nói tới đây, Mộ Dung Bạc Nhai thập phần vui vẻ đánh giá Hoàng Linh Vũ từ trên

xuống dưới, “__Tóm lại vẫn nên cẩn thận là hơn.”

“Tuy không biết

điện hạ đại nhân vì loại suy nghĩ nào mà lộ ra biểu tình thưởng thức như thế, nhưng không cần ngươi nói ta cũng không muốn dính liếu gì với bọn

họ cả.”

“Vậy sao? Ngươi không hỏi ta tại sao đột nhiên nhắc tới lão nữ nhân Mạc Xán sao?”

“Điện hạ đại nhân mưu sâu nghĩ xa, tầm nhìn nhỏ hẹp như con kiến của tiểu nhân, thực không dám nói xằng.”

Nếu không thấy chuyện Hoàng Linh Vũ hiện tại đang làm, nhất định sẽ cho

rằng y là một hạ nhân cung kính cẩn trọng. Đáng tiếc, cái bóng chiếu lên vách tường thô lỗ dao động đó thể hiện rõ sự tâm khẩu bất nhất của hạ

nhân này.

Mộ Dung Bạc Nhai lặng lẽ chịu đựng ‘Thiết Sa chưởng’ mà y cố gắng đẩy mình ra khỏi ổ chăn, nói: “Ngươi không thể yên tĩnh một

chút sao? Còn làm như là hoàng hoa đại khuê nữ để ý tới trinh tiết của

mình như vậy? Ngươi có còn là nam nhân không vậy?”

“Xin điện hạ đại nhân nên gọi việc này là ‘chấp niệm của động vật hùng tính đối với lãnh địa của mình’.”

“Ngay cả ta cũng đã gạt phăng mớ chấp niệm không giá trị, thì ngươi hà tất

phải tính toán chi li như thế? Cũng phải nói lại, không biết có phải do

lúc trước ngủ chung một giường hay không, mà hiện tại quả thật ta không

có khí vị của ngươi thì không thích ứng được.”

“… Cho dù chiếc giường đó chúng ta đã từng ngủ qua, nhưng rõ ràng là không có ngủ chung!”

“Chấp nhất những tiểu tiết hoàn toàn có thể bỏ qua, Tiểu Hoàng chính là đặc biệt khả ái như vậy.”

Hoàng Linh Vũ ngay tại chỗ không nói nên lời.

Vì nến đã cháy tới hết, bóng trong phòng kịch liệt dao động rồi lặng

xuống, tiếp theo là màn đêm trùm xuống dung nhập mọi thứ làm một thể.

Cây nến trong đèn lồng cuối cùng cũng hoàn toàn tắt ngóm, trong thư khố

bị đóng chặt đại môn chỉ còn lại một phiến hắc ám.

Mộ Dung Bạc Nhai thấy vậy, tính toán thời gian đã sấp xỉ, lật người chống nửa người dậy, ôm Hoàng Linh Vũ đặt dưới người.

“Nhỏ chút, lập tức sẽ có người tới.” Hắn khống chế tay chân đang giãy dụa của Hoàng Linh Vũ.

Vì lúc này trong thư khố rất yên tĩnh, nên Hoàng Linh Vũ dễ dàng cảm giác

được hơi thở của Mộ Dung Bạc Nhai gần trong gang tấc, sau đó chú ý thấy

tầm mắt của hắn đã chuyển về hướng cửa.

“Dựa vào nến tàn để phán đoán thời gian sao?” Hoàng Linh Vũ nhỏ giọng nói sát tai hắn.

Mộ Dung Bạc Nhai không lên tiếng chỉ gật đầu, lại nhớ ra đối phương không thể nhìn trong bóng tối, mới hạ giọng đáp nhỏ.

Qua một lúc, không thấy người tới, Hoàng Linh Vũ lại hỏi: “Sao ngươi biết ta và quỷ lửa vừa ở chung? Ngươi theo dõi?”

“Ngươi nghĩ thuộc hạ Côn Tổ của ta toàn bộ là bạch si sao? Chỉ cần ta muốn,

ngay cả tiết khố của ngươi màu gì cũng có thể tra được.”

“Tại sao không phải là tiết khố của nữ nhân, mà lại cảm thấy hứng thú với tiết

khố của nam nhân? Có lão đại mang sở thích đặc thù thế này, những tiểu

ngư nhi thuộc hạ của ngươi cũng thật cực khổ nhỉ! Thế nào? Ngươi đã điều tra được bao nhiêu tiết khố của nam nhân rồi?”

Hoàng Linh Vũ nói xong cười cười, lời nói này giống như được nói ra để châm chích vào

tính hướng của Mộ Dung Bạc Nhai, điều này khiến Mộ Dung Bạc Nhai cũng

đông cứng trong chốc lát, nhưng lập tức lại thoải mái ngay. Chính là vì

không xem chuyện này là cấm kỵ, cho nên Hoàng Linh Vũ mới có thể tự

nhiên buột miệng thốt ra như thế đi.

Khi cuộc nói chuyện của hai người không thuốc chữa dần đi vào chiều hướng quái dị, bên cửa sổ truyền tới một chút tiếng động.

Trên cửa sổ giấy màu đậm bị chọt lủng một lỗ, vì từ lỗ đó rọi được một chút

ánh sáng từ bầu trời đêm bên ngoài, ngay cả Hoàng Linh Vũ cũng chú ý

được. Không biết là thứ gì được xỏ vào trong lỗ nhỏ, tiếp theo, có một

mùi hương như đồ khét đắng nghét truyền vào, là mê hương.

Hoàng Linh Vũ hạ giọng càng thấp, hỏi: “Người nào vậy?”

Mộ Dung Bạc Nhai móc ra một bình dược hoàn, nhỏ lên mũi Hoàng Linh Vũ vài

giọt, nhét y vào trong chăn, rồi lại tháo cột tóc của mình ra, mái tóc

dài toàn bộ trãi trên gối đầu, ẩn đi gương mặt của chính mình.

Tư thế này tuy cực kỳ ái muội, nhưng Hoàng Linh Vũ phát giác được dị

thường cũng có thể cảm giác được đối phương dùng thân thể của mình để

bảo vệ cho y. Nên không phát ra âm thanh nào gây kinh động người ngoài

cửa sổ.

Đại khái qua thời gian một bữa cơm, từ chỗ khe cửa truyền tới tiếng cọ sát khe khẽ, không qua bao lâu, Mộ Dung Bạc Nhai dùng dư

quang khóe mắt có thể thấy rõ được, then cửa bật nhảy lên. Sau đó là một làn gió lạnh xâm nhập, một người nháy mình len vào, nhẹ nhàng giữ lại

then cửa sắp sửa rớt xuống đất.

“Thế nào?” Ngoài cửa còn một

người, thấp giọng hỏi. Hoàng Linh Vũ nằm trong ổ chăn nhăn mày tỉ mỉ suy ngẫm, vì thanh âm này dường như đã từng nghe qua ở đâu rồi.

Mộ

Dung Bạc Nhai lãnh tĩnh quan sát hai người đó, thấy người ốm như khỉ

trong cửa trừng hai con mắt muốn lọt tròng nhìn quanh bốn phía, sau đó

thì bước vội sang đây. Hắn sớm đã chuẩn bị xong, chặn kín kẽ tất cả khe

hở của ổ chăn đang bọc Hoàng Linh Vũ, để như vậy, thì cho dù Hoàng Linh

Vũ thở không ngừng trong ổ chăn, người đến cũng không thể nghe ra được

bên trong ổ chăn có hai người.

=== ====

Chú thích: Chu Bác Bì là địa chủ ác bá dưới ngòi bút của tác giả trứ danh Cao Ngọc Bảo, là nhân vật nam phản diện có tiếng. Chu Bác Bì vì muốn vắt thêm sức của

đầy tớ, nửa đêm canh ba liền thức dậy học theo tiếng gà gáy để gọi các

đầy tớ đi làm (Trên khế ước bán thân viết rõ quy định: Gà gáy thì phải

thức dậy làm việc), vì thời đó chưa có đồng hồ hay các công cụ tính giờ, các đầy tớ phải dậy lúc gà gáy bắt đầu làm việc tới lúc mặt trời lặn

thì trở về, Chu Bác Bì nửa đêm giả gà gáy, khiến những đầy tớ này phải

đi sớm về khuya làm việc cho gã. Các đầy tớ hận Chu Bác Bì muốn chết,

cuối cùng không thể nhịn nữa, đầy tớ nhỏ tuổi Tiểu Bảo hiến kế giáo huấn Chu Bác Bì một trận. Sau đó Chu Bác Bì bị người đời ví là phạm trù nổi

tiếng của giai cấp đại chủ, cách nói nhà họ Chu, cũng có liên quan với

ngoại hiệu Chu Bác Bì này.

- Chu Bác Bì: có nghĩa là tên địa chủ

lột da người, diễn tả sự bóc lột tàn bạo. Chu tổng quản trong truyện

không phải tên là Chu Bác Bì, mà chỉ là ngoại hiệu do Hoàng Linh Vũ đặc, trước đây ta lười tra nên chưa chú thích rõ, bây giờ mới làm.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...