Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 2

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời khắc tinh mơ, nửa ánh trăng vẫn còn treo trên bầu trời phía tây, sắc

trời lại dần sáng tỏ. Trong Lạc An thành chăng một tầng sương mù nhàn

nhạt, tuy đã dần có người xuất hiện, nhưng vẫn rất vắng vẻ.

Cạch

một tiếng, một đại môn chật hẹp ở con hẻm Lạc Nam đầu đông khẽ mở. Vạt

áo lụa trắng chợt hiện ra, một thanh niên cất bước ra khỏi bật cửa. Bên

trong là một tiểu quan nhi đeo đầy vàng bạc, phẫy phẫy khăn thơm lưu

luyến không muốn cáo biệt với người kia, nhưng không ngờ đối phương khi ở trước mặt người khác là một tình nhân dịu dàng như nước, vậy mà lúc này ngay cả đầu cũng không thèm quay lại, phạch một cái bung quạt, chậm rãi bước đi.

Nghe tiếng cánh cửa kỹ quán đóng lại sau lưng, Mộ Dung

Bạc Nhai cũng dừng bước. Đúng như dự liệu, bên tai chợt vang lên tiếng

gió, chớp mắt bên cạnh đã có thêm người.

Không cần nhìn cũng biết người này là người đã hại hắn suốt đêm dài đăng đẳng hãm mình trong kỹ

quán miễn cưỡng cười vui__ Nhị ca tốt của hắn, Mộ Dung Nam Cẩn.

Mộ Dung Nam Cẩn thấp giọng hỏi: “Danh sách đâu?”

Bạc Nhai cười lạnh hai tiếng, ngón tay nhẹ búng, một cuộn cẩm thư rơi vào

lòng huynh trưởng, phẩy phẩy phiến quạt, mát mẻ nói: “Bạc Nhai tại đây

đa tạ nhị ca vì tiểu đệ chi tiêu một đêm.”

Mộ Dung Nam Cẩn đã sớm không chờ nổi vội mở nhìn danh sách, nghe hắn nói thế, liền thu cuộn cẩm thư lại, hỏi: “Lời này là ý gì?”

Nam Cẩn vừa nói xong, đã bị nụ cười chói mắt mà Bạc Nhai lộ ra lúc này làm

cho hồ đồ, sau đó thì nghe thấy tam đệ dịu dàng ôn hòa nói với mình:

“Ngõ tầm liễu này không phải người bình thường có thể vào được, đệ đệ ta được sự khoản đãi của ca ca, tự nhiên phải tiêu pha sảng khoái một

phen__ Tối qua đã đặc biệt gọi hai mươi vò Hầu Nhi Vương được ủ lâu năm

từ mười tám năm trước, mời vài ba đầu bài của các kỹ quán xung quanh

cùng thưởng thức.”

“Hai mươi vò…” Nam Cẩn tính toán một chút, thu nhập một năm của Kinh Giao trang tử tính ra mới có thể trả món tiền

này, than thở: “Tiểu tử ngươi cũng thật xa xỉ mà.”

“Tối qua nhị

ca đưa ta tới, không phải có để lại một tấm lệnh bài sao. Món tiền này

đã dùng lệnh bài để thế chấp, nửa canh giờ trước đã để Tiểu Hương nhi

đưa tới biệt quán của nhị ca rồi, tính ra giờ này chắc đã tới nơi.” Mộ

Dung Bạc Nhai cười vô cùng sáng lạn.

Mộ Dung Nam Cẩn vừa nghe,

vội lục tìm ở thắt lưng, rồi lập tức bùng nổ: “Giỏi cho con thỏ con nhà

ngươi, thế nhưng, thế nhưng, ngươi biết rõ Mạc Vận nàng ghen tuông dữ

thế nào mà còn gây rắc rối cho ta, ngươi…” Hắn còn chưa kịp nói xong, đã lùi ra sau ba bước, xoay người phi thân chạy đi.

Mộ Dung Bạc

Nhai từ xa đứng nhìn còn không quên nhắc nhở: “Nhị ca, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy, cuối năm nay đệ đệ sẽ ra ngoài nghỉ ngơi, không thể làm việc công, nhị ca nhị tẩu khoan thứ cho đệ đệ một chút a!”

Thấy

bóng người đi xa lảo đảo một chút, Mộ Dung Bạc Nhai cười càng lúc càng

vui vẻ. Có một hắc ảnh nhẹ phiêu phiêu đáp cạnh người hắn.

“Tam công tử, kỳ thật…” Người này tựa hồ đối với tác phong bỏ đá xuống giếng của hắn vô cùng phê phán.

Mộ Dung Bạc Nhai thu liễm nụ cười, mắt nhìn phiến quạt mỏng trong tay, lúc này hắn không còn giống như ác quỷ có thể cười nhạt làm người ta nghẹn

khuất chết như vừa nãy nửa. Thời tiết còn lạnh, cũng không cần huênh

hoang ra vẻ, cuối cùng hắn thu lại quạt giắt vào thắt lưng nói: “Mạc Vận sau chuyện lần này, tất sẽ trông chặt hắn, trong mấy tháng ta không ở

đây không nên để xảy ra chuyện gì.”

“Vâng.” Mạc Am nghe hắn an bài như thế, vội khom người đáp lời.

“Ngươi lưu lại trong kinh giúp đỡ chiếu cố, nếu để đại ca bọn họ tổn thương tới hắn, ta sẽ hỏi tội một mình ngươi.”

Trong bốn huynh đệ Mộ Dụng gia, hắn chỉ thân thiết với nhị ca, trưởng huynh

thì lại liên hợp với tứ đệ đè ép họ. Kỳ thật hắn đối với tình thế trong

Lạc Thành vô cùng không yên tâm. Chẳng qua do thương thế trên người

không thể tiếp tục kéo dài, nếu không hắn thật không nguyện ý rời khỏi

vào lúc này.

“Tam công tử, chuyến này đi xin hãy mang theo thuộc

hạ.” Mạc Am biết Mộ Dung Bạc Nhai năm trước bị người ám toán, công lực

mất hơn phân nửa, nói sao cũng không nguyện ý rời khỏi chủ nhân, vội quỳ xuống.

Mộ Dung Bạc Nhai đột nhiên phật mở cánh quạt không biết từ lúc nào đã cầm lại trên tay, mặt lộ ra nụ cười cao thâm khó dò.

Mạc Am thấy thần sắc đó, lòng nhảy dựng, không còn dám kiến nghị nữa, chớp người một cái đã không còn bóng dáng.

Nhìn mặt đường đá trống không, ý cười ngưng đọng trên mặt hắn. Ngán ngẩm

nhìn theo hướng đi của huynh trưởng, lại thấp giọng gọi tên người đó vài lần.

“Chung quy…” Cuối cùng thần sắc hắn khẽ ảm đạm, cất bước rời khỏi.

Mộ Dung Bạc Nhai thay y phục vải bố, tự mình đánh một chiếc xe ngựa cũ kỹ, suốt đường ăn gió nằm sương chạy về phía nam.

Vượt qua Hoàng Hà, vòng qua Tần Lĩnh, một đường không ngừng đổi ngựa, mất

mười mấy ngày cuối cùng đến được một tiểu thành ở bờ bắc Trường Giang.

Lại xuôi theo phía nam, rời khỏi quốc thổ Đại Yến, là tới Nam Triều.

Đại Yến từ ngàn năm trước từng được Bạch Y giáo tương trợ thống nhất thiên

hạ, sau đó trải qua bảy trăm năm, đến đời Yến Lệ Vương, lại bị tên bạo

quân này làm nhân tâm quay lưng. Hiện tại thiên hạ bảy phần, Bắc Yến Nam Triều lưỡng bá đối lập, xung quanh Tề Sở Triệu Ngụy Tần năm quốc quốc

lực gầy yếu, nhưng dần rục rịch muốn động, cũng không biết lúc nào sẽ

lần nữa châm lên chiến hỏa.

Khi Mộ Dung Bạc Nhai tiến vào thành

Hoài Qua, đã là giữa trưa. Thời tiết mùa hạ, khá nóng bức. Nhưng dù sao

thành nhỏ, tuy náo nhiệt, lại không tới mức nối đuôi va đụng, so với

thành lớn ở phía bắc đã yên tĩnh hơn rất nhiều. Dựa vào trí nhớ đi xuyên qua đường lớn trong thành, lại vòng qua mấy đường nhỏ, Mộ Dung Bạc Nhai cuối cùng tìm được tới nơi.

Trước mặt là mặt đường lát gạch

phiến, một bức tường ám khói bụi cao vài trượng ngăn cách một phương

trời, xung quanh là bình địa trống trải hơn mười trượng không hề có nhà

dân cửa tiệm, trên tường gắn một tấm biển vuông vức nghiêng xuống__ Tiệm Hoài Qua.

Với một kết cấu kiến tạo không tiếp cận người như thế, nhưng lại có người tấp nập ra vào__ việc làm ăn vẫn tốt như trước.

Tuy công lực của hắn bị tổn thất lớn, nhưng dù sao căn cơ không tồi, đến

gần hơn, liền nghe thấy bên trong tường viện truyền tới tiếng trả giá

của quỹ phòng tiên sinh và khách nhân, hoặc là tiếng trao đổi khe khẽ

giữa các quỹ phòng tiên sinh*. Vị đạo dược phấn đuổi trùng trên các kệ

hàng hóa, bầu không khí trong cửa tiệm cầm đồ này, đứng từ xa đã có thể

cảm nhận được.

(*Quỹ phòng tiên sinh: Người nắm giữ sổ sách, buôn bán)

Dù sao là người trẻ tuổi, Mộ Dung Bạc Nhai đè xuống tâm tình hậm hực suốt

quãng đường, tay cầm roi da, quất vút lên giữa không, con ngựa khỏe mạnh chở nặng vội đi nhanh hơn.

Cửa viện to lớn không làm bậc cửa,

nhưng bên trong đường lại cao hơn mặt đất một chút. Tiến vào viện, một

người hỏa kế* của tiệm cầm đồ đang canh chừng nhìn thấy y, chỉ kinh ngạc một chút, vội dắt ngựa qua một bên. Tự có người khác tới dẫn y ra hậu

viện.

(*Hỏa kế: Là người làm thuê, chạy việc)

“Tiêu chưởng sự mấy năm nay thế nào?” Mộ Dung Bạc Nhai vừa đi vừa hỏi người đang dẫn đường cho mình. Tiệm cầm đồ Hoài Qua này là sản nghiệp tổ truyền của

nhà Tiêu quản sự lưu lại, là cửa tiệm đã hơn hai trăm năm, người của các thành trấn xung quanh đều biết ở đây lợi tức nhẹ mà danh tiếng lại tốt, nên thà đi xa hơn mười mấy dặm, cũng phải chọn nơi này để cầm cố. Mà

nếu muốn tìm được nhân vật Tiêu Thanh Ngọc luôn luôn chân không chạm đất này, cũng chỉ có thể tới nơi này tìm.

“Tốt, nhưng cũng không thể nói là tốt lắm.” Hỏa kế úp úp mở mở.

“Nói vậy là sao? Rốt cuộc là tốt hay không tốt?” Mộ Dung Bạc Nhai dừng bước, cảm thấy kỳ quái. Theo lý mà nói, Tiêu chưởng sự mỗi năm đều chỉ ở lại

trong cửa tiệm không quá hai tháng sẽ đi. Nhưng theo như hắn biết, từ

đầu năm ngoái tới nay, Tiêu Thanh Ngọc trong mười ngày thì thường xuyên

có tám chín ngày sẽ ở nhà__ Chẳng lẽ lão gia hỏa này sinh chứng bệnh khó chữa gì, không thể đi xa?

Hỏa kế cũng dừng bước, sắc mặt không bình thường, rất khó từ vẻ mặt suy đoán được nội dung bên trong.

“Ngươi nhìn cái kia__” Hỏa kế chỉ góc tường hậu viện, ra hiệu cho hắn nhìn.

Chỉ thấy dưới góc tường xám xịt, có một người trẻ tuổi thân hình khô gầy

đang đứng. Người đó thân mặc bố sam màu nâu đen, eo thắt dây đới, đang

đối diện tường, cúi đầu không biết đang làm gì.

Mộ Dung Bạc Nhai

liếc mắt qua hỏa kế đứng bên cạnh, người đó giở khóc giở cười nói: “Y là nạn dân mà đầu năm ngoái Tiêu chưởng sự ra ngoài mang về, tên là Hoàng

Linh Vũ. Nghe nói phụ mẫu của y năm kia đều bị lũ Hoàng Hà cuốn trôi,

một mình y lang thang khắp nơi đến Hoài Quận thì gặp được chưởng sự.

Tiêu tiên sinh vốn cảm thấy y rất khôn lanh, liền bảo y theo chưởng quỹ

tiên sinh học hỏi kinh nghiệm bán buôn, không ngờ y quả nhiên chỉ một

chút đã thông, rất nhanh đã nắm chắc. Hiện tại tạm thời đã thế chỗ nhị

quỹ phòng rồi.”

“Nhị quỹ phòng? Đó không phải là nơi chuyên cầm cố những vật nhỏ và khế đất điền sản sao?”

“Ngươi nói đúng rồi. Có lúc cũng giúp giám định vài bức họa.”

“Vậy lúc này y không ở ngoài quầy làm việc, ở trong này làm gì?”

“Bác tiểu ca có lẽ không biết, Tiêu chưởng sự thấy y thông minh, sau thu năm ngoái đã bắt đầu dạy y tính toán sổ sách, nhưng đã học rất lâu, bàn

tính vẫn hì hục lụi cụi, hôm qua lại không thể thông qua hạch toán tháng của tiệm, bị phạt đứng một ngày một đêm.”

“Phạt đứng?” Mộ Dung

Bạc Nhai thập phần hồ nghi. “Ở đây luôn phạt đứng thế này sao? Đối diện

tường cao? Khoảng cách không quá nửa bước?”

Không đợi hỏa kế trả

lời, bên phía bờ tường truyền tới một tiếng binh, thì ra người trẻ tuổi

đó cứ đứng đứng rồi tự tông đầu vào tường.

“Bác tiểu ca chắc biết rồi chứ, vừa mới qua một đêm đã ngủ gục thành như vậy, nếu không phải

đứng như thế, thì không biết đã ngã bao nhiêu lần làm chó ăn bùn rồi.”

Hỏa kế vừa nói, vừa nhe răng khè miệng, tựa hồ có cùng cảm giác cụng đầu vừa rồi.

Mộ Dung Bạc Nhai trầm mặc nhìn chân tường, chuyện của

người khác trước giờ hắn sẽ không phí tâm cơ đi quản giáo, cho nên cũng

không có xúc cảm giở khóc giở cười như hỏa kế.

Chỉ thấy Hoàng Linh Vũ đó xoa trán, mò mẫm đứng nguyên lại, sau đó đứng không được bao lâu, lại ngủ cụng đầu….

Có lẽ, Tiêu lão đầu thật sự rất đau đầu. hắn nghĩ.

___

Đây là lần đầu tiên Mộ Dung Bạc Nhai gặp Hoàng Linh Vũ, lúc đó hắn không

nghĩ nhiều, tiểu tử mặt vàng gầy gò này, lại có thể gây ra nhiều chuyện

thị phi như thế.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ