Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 164

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không biết nghĩ tới cái gì, Hoàng Linh Vũ đột nhiên ôm bụng cười ha ha, vì

vốn đã bị chọc tới thở không nổi, lúc này lại giống như bị nghẹt thở bắt đầu ho khan.

“Ngươi cười cái gì?” Mộ Dung Bạc Nhai không hiểu

hỏi, còn đau lòng giúp y thuận khí, “Có cần khoa trương như vậy không,

ngươi sắp nghẹn chết rồi, nếu vậy ta phải xuống địa phủ tìm ngươi tới

báo thù a.”

Cho tới khi có thể nói, Hoàng Linh Vũ mới ngắt ngứ

đáp: “Ta nhớ tới ‘bắn pháo’ vừa rồi ngươi mới nói… Ngươi biết nghề bi

thảm nhất thiên hạ là gì không?”

Mộ Dung Bạc Nhai nhíu mày nghĩ, đã đến lúc này rồi, còn muốn ta đoán câu đố, chẳng lẽ là kế hoãn binh.

“Nghĩ không ra đúng không, ta nhắc ngươi một chút, nghề bi thảm nhất chỉ có Nam Hàn quân mới có.”

“Chẳng lẽ có liên quan đến thiết pháo?”

Hoàng Linh Vũ lại ôm bụng thở dốc yếu ớt: “Chính là binh cấp dưỡng cho pháo

binh doanh a, ngươi nghĩ xem__ đeo nồi đen, đội mũ xanh, nhìn người khác bắn pháo… a ha ha ha ha!” (Đội mũ xanh: Bị cắm sừng, bị ngoại tình, bắn pháo: Là tự giải tỏa bằng tay.)

Mộ Dung Bạc Nhai vừa nghĩ, quả

nhiên, Nam Hàn quân có nhiều người đội mũ sắt đen, trắng, chỉ có binh

của pháo binh doanh mới đội mũ màu xanh. Hắn nhịn không được nữa cũng

bật cười. Nhưng không bao lâu, đột nhiên ngừng lại, tiếng cười giống như bị bẻ gãy biến mất tăm.

“Đây chắc không phải là câu chuyện cười chỉ có thế giới trước của các ngươi mới có đi.”

“Đúng a.”

“Đáng chết.” Mộ Dung Bạc Nhai nhỏ giọng lầm bầm, chẳng lẽ Diêm Phi Hoàng cũng xuất phát từ kính ý đối với chuyện cười này, mới đặc biệt yêu cầu quân

của pháo binh doanh đội mũ sắt màu xanh? Rất có khả năng này, dù sao hắn là người có thể đem đại sự sinh tử xem như trò đùa.

Mộ Dung Bạc

Nhai càng nghĩ càng loạn, lần này tới vốn là đã hạ quyết tâm chứng tỏ rõ ràng quan hệ cùng Hoàng Linh Vũ. Cho dù có Diêm Phi Hoàng, cho dù có Sí Diệm, chỉ cần Hoàng Linh Vũ không nguyện ý rời khỏi hắn, bất cứ ai cũng không thể cản trở. Vấn đề là, nếu Hoàng Linh Vũ muốn rời khỏi hắn, thì

phải làm sao?

“Có vấn đề gì sao?” Hoàng Linh Vũ không hiểu hỏi.

Mộ Dung Bạc Nhai không để cho y có nhiều cơ hội mở miệng nữa, kéo mạnh

người ấn lên tảng đá trong thủy đàm, cắn một phát lên hầu kết đối

phương, nâng tay bắt đầu vuốt thuận từ ngực đi xuống, tới nơi ở bụng

dưới vì khó đè nén mà đã trở nên nóng cháy.

Xúc động khó cự tuyệt trong ký ức trào lên trong đầu, Hoàng Linh Vũ cong người lên, hai tay

bắt lấy cánh tay đang gây họa của Mộ Dung Bạc Nhai, uy hiếp trừng hắn,

trầm giọng nói: “Nghe nói, Tiền quản tiền tiên sinh còn ở bên cạnh…”

“Ta sớm đã bảo hắn tránh xa ba trăm dặm rồi.” Mộ Dung Bạc Nhai vừa nhẫn

nhịn hơi thở nặng nề cấp bách không thể đợi, vừa tiếp tục công trình vĩ

đại cắn khắp toàn thân Hoàng Linh Vũ, một bên còn nhẫn nại giải thích

vấn đề nghi nan ‘người nắm quyền trong gia đình’, vì thế ngắt ngứ nói

gọn nhưng đầy thâm ý, “Hắn đang canh chừng, chúng ta làm chuyện này, an

toàn vô cùng.”

“A… ngươi… sắc mê tâm loạn cũng được sao!”

Mộ Dung Bạc Nhai đã trầm vào nước, tuần tra qua lại trên da thịt phần bụng của y. Hơi nước se lạnh và nhiệt độ cơ thể của Mộ Dung Bạc Nhai khác

biệt to lớn như thế, Hoàng Linh Vũ chỉ cảm thấy hai chân đều như bị rút

gân, ngay cả phần dưới bụng cũng bị khiêu khích hưng phấn vô cùng, cũng vì động tác của đối phương cứ ma sát trước ngực sau đầu. Khiến y gần

như sắp thở không nổi, thật hận không thể ngã vào trong nước chìm chết

cho xong, nhưng phần eo bị ôm chặt kẹp trong vòng tay đại ác nhân, trừ

khi động thủ, nếu không không thể giãy thoát.

Không dễ gì mới đợi được Mộ Dung Bạc Nhai ngừng trong chốc lát, Hoàng Linh Vũ mới tỉnh táo

khỏi mê mang, vô lực nói: “Hồi doanh hãy làm được không? Ngươi cũng

không nghĩ xem, nơi này dù sao cũng quá rộng lớn, có người khác tới quấy rầy thì phiền.”

“Đợi ngươi nếm qua tư vị ‘dã hợp’ rồi, thì sẽ

không nói như vậy nữa.” Mộ Dung Bạc Nhai còn thuận tiện tùy ý gảy lên

kích tình chưa tiêu tan của y. “Ngươi cũng rất biết nhịn a, rõ ràng bản

thân còn chưa có giải quyết, còn muốn ta giữa đường ngừng tay? Lại nói,

hồi doanh rồi có thể làm cái gì, muốn sả thân để Sí Diệm ở bên cạnh quan sát ‘giáo dục’ sao?”

“Ngươi…” Hoàng Linh Vũ trừng hắn, chớp mắt

hai cái, trên mặt thoáng chốc hiện lên nụ cười gian xảo: “Chắc không

phải là ăn dấm chứ?”

“Hừ, ăn dấm, đương nhiên là ăn dấm rồi.” Mộ

Dung Bạc Nhai giống như chơi xấu, không lo không quản cắn lên vai y,

“Ngươi và ta không tụ được vài ngày lại luôn nháo đòi đi, đi thì đi đi,

ta cũng không muốn bó buộc ngươi. Nhưng cái này cái kia, đều có quan hệ

này kia với ngươi, càng nghĩ càng không yên tâm.”

“Không yên tâm? Toàn bộ người ta đều đã cho ngươi hết rồi, còn muốn thế nào. Cũng không thể lấy kiếm khoét tim ta ra cho ngươi coi chứ? Ngươi nếu dám nói như

thế, ta liền khinh bỉ chết ngươi, tình tiết cổ lổ sĩ đó uổng cho ngươi

cũng nghĩ ra được.” Nói tuy đầy khinh bỉ như thế, nhưng Hoàng Linh Vũ

cũng không phải không vui. Mộ Dung Bạc Nhai trước đây chính là ông cụ

non, đấu miệng đấu lưỡi châm chích lẫn nhau là chuyện thường, nhưng hiếm khi thấy hắn vô lý chơi xấu như vậy.

Mộ Dung Bạc Nhai vùi đầu

vào vai y, hai tay vòng ôm cả người y, nửa ngày sau, thở dài nói: “Chỉ

cần như vậy là đủ rồi, ôm ngươi trong tay, cái gì cũng không cần nữa.”

“Ngươi thật không hiện thực, tình yêu không có cơm ăn sao có thể trường tồn,

ngươi cứ thử vứt bỏ chuyện của nhị ca ngươi, vứt bỏ Côn Tổ, vứt bỏ

chuyện của Tiêu sư phụ, xem thử lương tâm ngươi có chịu nổi không.”

“Ta biết, ta đương nhiên biết.” Mộ Dung Bạc Nhai không cam tâm lầm bầm.

“Chính là vì hiểu rõ những đạo lý đó, mới cảm thấy buồn bực vô cùng.”

Không nhớ rõ rốt cuộc là ai từng nói__ bất an tồn tại trong lòng bất cứ ai, chỉ thể hiện trước mặt người mà mình tín nhiệm nhất.

Hoàng Linh Vũ hồi đáp cảm xúc của Mộ Dung Bạc Nhai, vươn tay cào tóc hắn, kéo cằm đối phương rời khỏi vai mình, nhìn vào mắt hắn, trực tiếp mà thẳng

thắn.

Đều như nhau, đồng dạng ôm lòng tin đối với sinh tồn, nhưng cũng đồng dạng mang sợ hãi đối với tương lai chưa biết.

“Ngươi sợ cái gì? Mộ Dung Bạc Nhai.” Y hỏi.

Ngực Mộ Dung Bạc Nhai phập phồng, không cam lòng nhìn lại, nhưng không trả lời.

“Sợ trời có phong vân khó đoán, chiến sự đột nhiên bất lợi. Hay sợ ta và Mộ Dung Sí Diệm trò giả thành thật, và sợ tình cũ với Diêm Phi Hoàng lại

tái khởi?”

“Không phải! Ngươi muốn làm gì, ta đều sẽ không bó buộc…”

“Vậy ngươi biết ta sợ gì không? Ta sợ Mộ Dung Sí Diệm đột nhiên phát cuồng,

ngươi lại mất đi tâm phòng bị, mà bị hắn tổn thương. Nghe nói hoàng đế

Nam Hàn đang suy nghĩ để Hắc Vũ Kỳ xuất binh cứu giúp, ta lo lắng Diêm

Phi Hoàng không biết có đòn sát thủ nào, lúc nào thì sẽ sử dụng tới.”

Tịch dương dần dần hạ xuống, bầu trời sắp tối đen, trong làn gió thổi từ

đỉnh rừng cây xa xa còn mang theo tiếng huyên náo khi an doanh dựng

trại, Hoàng Linh Vũ không để ý nghĩ Bạch Vũ Kỳ hôm nay lại có bao nhiêu

đào binh? Rõ ràng còn đứng trong nước, nhưng đã không còn thấy lạnh,

ngược lại có chút choáng váng đầu óc phát nhiệt.

“Đừng sợ bó buộc ta.” Mộ Dung Bạc Nhai nghe Hoàng Linh Vũ nói như thế. “Ta hy vọng ngươi sẽ đến bó buộc ta. Thật ra ta cũng sợ, trên đời này, trừ Diêm Phi Hoàng ra thì không còn có người nào khác có thể bó buộc được ta. Nhưng nếu bị hắn bó buộc, giữa chúng ta chỉ có bất đồng và nóng ruột hỗn loạn, vậy

không bằng cứ cách xa một chút, có lẽ còn có khả năng nhìn rõ đối

phương. Ngươi nghe rõ cho ta, đây là chọn lựa của ta, ngươi nếu thử có ý từ bỏ ta đi, ta tuyệt đối sẽ cắt phức cái bộ phận sinh con đẻ cái của

ngươi bỏ vào hố phân cho heo ăn!”

Quả thật giống như nghe nhầm,

hắn chưa từng có lần nào nghe thấy Hoàng Linh Vũ dùng giọng điệu quyết

tuyệt như thế để nói chuyện. Lần đầu tiên kích động như thế, chính là

đối với hắn.

“Ngươi thật là nhẫn tâm mà, ta không từ bỏ ngươi

chính là không có đảm lượng (không có chủng), từ bỏ ngươi thì sẽ bị làm

cho không có chủng?” Ý cười trên mặt Mộ Dung Bạc Nhai càng lúc càng lớn, “Dù sao cũng đều là người không có chủng, ngươi không sợ ta bình đã vỡ

thì đem đập luôn sao?”

Đôi môi mím chặt của Hoàng Linh Vũ hơi thả lỏng một chút, rồi qua một khắc, lại không nhịn được gỡ biểu tình

nghiêm túc xuống, khinh bỉ nói: “Nam nhân lớn như vậy rồi, còn ăn dấm.”

“Này, ngươi có thể nào buông tóc của ta ra không,” Mặt Mộ Dung Bạc Nhai đã

bị kéo tới mức giống trái khổ qua, “Ta rất muốn hôn ngươi nha.” Vừa nói

vừa xoay xoay thắt lưng, cầm bộ vị quan trọng của mình cọ cọ bộ vị quan

trọng của Hoàng Linh Vũ. “Xem đi, chiến quả vừa rồi không dễ gì khơi lên được đã rã xuống rồi, cần phải tiếp tục thực hiện mới được!”

Thật sự là bị gia hỏa vô lý ồn ào này đánh tan quân mà, Hoàng Linh Vũ thầm nghĩ như thế, hung ác sáp tới hôn Mộ Dung Bạc Nhai.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 164

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 164
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...