Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tịnh Thủy Hồng Liên – Chương 106

Tịnh Thủy Hồng Liên

Tác giả: Chú thích, tư liệu dưới đây lấy từ Wiki:
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chúng nhân Nam Hàn nghe người này sỉ nhục mẫu quốc của mình như vậy, nộ hỏa

thăng cao ba trượng, phải biết b//í//m tóc kim tiền này là tập tục từ lúc

khai mở thánh tổ hoàng đế, quốc dân đều cho rằng thần thánh đoan trang

vô cùng, nào dung được sự bôi nhọ của người ngoài, nhất thời bầu không

khí trở nên rất khẩn trương.

“Phác.” Kim Văn Quảng nhấc tay ngăn cản Phác Vệ Bình đang muốn lao tới chiến đấu, “Chúng ta đã thua lần này.”

Phác Vệ Bình nghi hoặc không hiểu, Trình Bình thì đã vác Mộ Dung Sí Diệm lên vai, trong tiếng cười âm trầm triển khai thân thủ, phi thân nhảy lên

vách tường. Trường bào màu xám phất phới vài lần rồi chìm vào bóng đêm.

“Không thể thả hổ về rừng!” Phác Vệ Bình vội vã la lớn: “[Tự Liên Tập] còn ở trong tay hắn…”

Kim Văn Quảng quát lên: “Không được tự tiện vọng động!”

Tiếng quát này có hiệu quả hơn bất cứ lực khí nào, chúng nhân Nam Hàn rục rịch muốn động đều đứng nghiêm tại chỗ.

Hoàng Linh Vũ nghiêng đầu, minh ly trên đầu cũng hé ra góc độ khả ái. Chẳng

qua người hắc y kỵ mã hành tung như ma quỷ làm ra động tác này, chỉ có

thể cảm thấy càng thêm quái dị.

“Nhanh như vậy đã phát giác ra

rồi.” Y bày ra dáng vẻ bất đắc dĩ, sau đó cao giọng nói: “Còn không ra

cả đi, hành tung bị người phát hiện cả rồi.”

Trong chớp mắt, trên dưới bờ tường, trong ngoài dân trạch, thò ra không biết bao nhiêu cung thủ mặc y phục dạ hành.

Đám người này được huấn luyện kỹ càng, bao vây tầng tầng dồn người Nam Hàn

vào giữa. Mà khoảng chừng mười trượng bên ngoài, thấp thoáng truyền tới

tiếng vang khi binh khí được rút khỏi vỏ, không biết trong tiểu Phồn

thành này rốt cuộc ẩn núp bao nhiêu kẻ thị sát. Trong vòng trăm trượng,

chắc là thành viên nồng cốt của Hoàng Linh Vũ, mà những người bình

thường khó thể che giấu hành tung ở ngoài trăm trượng đó, đại khái là

phủ binh mới điều ra từ chỗ quan phủ.

“Thật không ngờ, quan nha cũng ra mặt thay các ngươi.” Kim Văn Quảng nói rất chậm, không hề lo lắng vì thế cục trước mắt.

“Đừng trách bọn họ.” Hoàng Linh Vũ cười. “Bọn họ đối với chuyện quy thuộc quý quốc thật ra rất chân tâm thành ý. Chỉ đáng tiếc, ta chỉ cần hơi uy

hiếp một chút__ đại loại như __nếu không phục tùng thì lập tức phát tán

loại ôn dịch mới, đám lão gia đó cũng chỉ có thể ủy khuất nghe lệnh.”

“Hoàng Linh Vũ.” Kim Văn Quảng nói. “Ngươi giơ tay nhấc chân, hở ra là giết

hại hơn ngàn người vạn người, sao ngươi có thể làm ra tội nghiệp cùng

hung cực ác như vậy.”

“Còn ngươi thì sao? Quỷ lôi thần đại pháo đó, tạo ra thứ đó sẽ không gây chết người à?” Hoàng Linh Vũ hỏi.

“Ngàn năm sau…” Hoàng Linh Vũ tựa hồ còn muốn nói gì, nhưng chưa nói xong, đã ngừng ở đó không tiếp tục. Y nghiêng đầu, không lên tiếng nhìn hắn. Một lúc sau, chuyển vấn đề. “Thật ra người trên tường trong mười thì có một hai người quen biết ngươi, thậm chí còn là do ngươi dẫn dắt nên. Kim gì đó huynh, từ bỏ danh tính là chuyện vui vẻ vậy sao?”

Phác Vệ

Bình vô cùng nghi hoặc, nhìn bên này lại nhìn bên kia, cảm thấy hai

người bọn họ tựa hồ đã từng quen biết. Vừa nghĩ, vừa đợi động tĩnh xung

quanh. Không sai, trước mắt bọn họ quả thật trúng mai phục của Đại Yến,

nhân vật mục tiêu cũng bị cướp mất. Nhưng điều này không thể ảnh hưởng

đến lòng tin của Hàn nhân đối với Kim Văn Quảng.

Quả nhiên chưa

qua bao lâu, đã truyền tới âm thanh binh đao tương kích. Ở ngoại vi Phồn thành, Kim Văn Quảng đã bố trí nhân mã tiếp ứng trước một bước, lúc này đương nhiên phát hiện dị thường, vì thế bắt đầu tiêu trừ trở ngại.

Phác Vệ Bình tin tưởng đồng bạn canh giữ ngoài thành. Vì dưới sự huấn luyện

của Kim Văn Quảng, mỗi một chiến sĩ của Hắc Vũ Kỳ đều được huấn luyện kỹ càng, cho dù khi giao đấu với địch nhân như Mộ Dung Sí Diệm không thể

đơn đả độc đấu, nhưng một khi kết hợp làm một thể, nhất định sẽ tạo nên

kỳ binh kiên cường không bị đẩy ngã.

Nhưng Phác Vệ Bình cũng

không phải không lo âu phát hiện, tia sáng lạnh buốt trên tường, hàn

quang của cung tiễn không chút dao động, căn bản không bị xao động bên

ngoài quấy nhiễu. Rất rõ ràng, kẻ địch lần này của bọn họ cũng là kẻ

mạnh được thao luyện kỹ lưỡng.

Phác Vệ Bình chăm chú nhìn Kim Văn Quảng, chỉ đợi hắn hạ lệnh một tiếng.

Hoàng Linh Vũ nói: “Các ngươi không có đường thắng, đến đây không phải có có

mình ta, mà còn có chi viện của Mộ Dung Nhuệ Việt và Mộ Dung Nam Cẩn.

Phải biết là, dù sao các ngươi cũng đang động đến huyết thân của bọn họ. Đám hoàng thân tử đệ này, nếu vào niên đại hòa bình thì sẽ tranh đến

ngươi chết ta sống, nhưng hiện tại chỉ biết cùng chung chống địch.”

Phác Vệ Bình không biết sau khi Kim Văn Quảng nghe thấy sẽ nghĩ thế nào,

nhưng hắn thì đã biết chuyện không còn tốt đẹp nữa. Có lẽ thái độ mới

đầu không nghe không hỏi của Mộ Dung Nhuệ Việt thật ra là làm bộ làm

tịch, muốn dụ đám người Kim Văn Quảng ra để thả lưới tóm gọn. Sau khi

suy nghĩ như vậy, trên trán hắn đổ ra tầng mồ hôi lạnh, nói thế nào cũng không thể để Kim Văn Quảng rơi vào tay kẻ địch.

Tiếng vang xung

quanh càng lúc càng kịch liệt, nhưng vẫn không ngừng lui dần ra xa. Thế

mạnh yếu không tận mắt nhìn cũng có thể phán đoán, đội ngũ chi viện bên

ngoài của Nam Hàn rõ ràng đã thất thế.

Kim Văn Quảng cuối cùng cũng động, hắn rút một vật hình trứng to bằng nắm tay ở thắt lưng ra.

Không những như vậy, dưới sự dẫn dắt của Kim Văn Quảng, tùy tùng sau lưng cũng đều rút ra thứ giống vậy.

Hoàng Linh Vũ tựa hồ cũng ngay lập tức hít một hơi, nếu không đoán sai, vật

đó chắc là lựu đạn. Loại đồ này xuất hiện ở cổ đại quá mức đột ngột,

nhưng Hoàng Linh Vũ lại tin rằng nếu là người trước mặt, tuyệt đối có

thể chế tạo thành công.

Trước đây thực hành phá núi, có loại bom

mìn nào mà Diêm Phi Hoàng chưa dùng qua. Vì để thuận tiện, còn tự chế

tạo ngòi nổ, còn về dạng thuốc nổ tính năng cao như TNT, thì trong thời

trung học đã được học phương pháp phối.

Thật là trò chơi hài hòa…

Hoàng Linh Vũ và Kim Văn Quảng lặng lẽ nhìn nhau. Cuối cùng Hoàng Linh Vũ

thoái nhượng trước. Cũng như lúc đến, lặng lẽ lùi vào trong bóng tối.

Cung tiễn bao vây chúng nhân Nam Hàn cũng lặn xuống như thủy triều, từ

gần đến xa biến mất khỏi đầu tường.

Phác Vệ Bình nhét vật màu đen đó vào thắt lưng, rất lâu mới hỏi: “Tôn tọa, tại sao chúng ta vừa lấy

hộp dược ra, bọn họ đã không chiến mà lui?”

Thì ra phía nam nhiều uế khí, triều khí lại nặng, tướng sĩ xuất chinh đa số đều tùy thân mang theo một hộp dược. Hộp gỗ đội viên đội đặc công Hắc Vũ Kỳ kiêm quân đội phân phát rất dễ hỏng, liền bỏ tiền ra đặc biệt chế tạo hộp dược bằng

thanh đồng cho đội viên, để tránh bị gỉ đã sơn đen ở bên ngoài. Loại hộp dược dạng trứng này không những dung tích rất lớn, hơn nữa dễ thanh

tẩy, rất được các đội viên đặc công tôn sùng.

Kim Văn Quảng tự

lầm bầm: “Y đã đủ thông minh rồi, thì ra vẫn sẽ bị mắc lừa. Thật may là y đối với ta có một lòng tin không thể hiểu nổi.”

Bất tri bất giác. Hai tay hắn giao nhau, cảm thụ sự run rẩy không ngừng của những ngón tay.

Trong bóng tối không ai thấy được, nhưng cảm giác này đối với hắn mà nói, lại vô cùng rõ ràng.

Nói khía cạnh khác.

Ngoại vi Phồn thành căn bản không có ‘đại quân của Mộ Dung Nhuệ Việt’, ‘chi

viện của Mộ Dung Nam Cẩn’ gì đó, có chăng chỉ là Côn Tổ mà Mộ Dung Bạc

Nhai mang tới và Lục Mang Lâu do Hoàng Linh Vũ mang tới.

Người

Nam Hàn bên ngoài không phải tinh anh trong quân, căn bản không phải đối thủ của hai bên phối hợp, thuần thục nhanh chóng, phá mở mấy con đường.

Trình Bình đứng đợi ở khu vực chưa bị trận loạn đấu ảnh hưởng, khi Hoàng Linh Vũ tới sau lưng hắn, thì thấy Mộ Dung Bạc Nhai cũng đang đứng tại đó

chỉ huy chiến đấu. Tư Đồ Ngạo đang ngồi xổm dưới đất tiến hành giải độc

bước đầu cho Mộ Dung Sí Diệm. Tuy Trình Bình rất tự giác giơ đèn dầu

chiếu sáng cho Tư Đồ Ngạo__ tạo thành cái bia rất rõ ràng trong bóng tối thế này__ Nhưng tất cả cung tiễn ám khí tấn công tới đây đều bị phòng

vệ chặn bên ngoài phạm vi chiếu sáng.

Mộ Dung Bạc Nhai từ xa nghe thấy tiếng vó ngựa, quay đầu lại nhìn. Hoàng Linh Vũ cưỡi hắc mã, nhàn nhã đi tới cạnh hắn.

Tư Đồ Ngạo ngẩng đầu nhìn y, rồi cúi đầu tiếp tục trị liệu. Miệng thì nói: “Đầu gối của ngươi hiện tại cảm thấy thế nào? Đợi lát nữa ta sẽ xem cho ngươi.”

Hoàng Linh Vũ cúi đầu cười nói với hắn: “Ngươi xem cho ta? Ngươi không sợ trở về bị bang người lười đánh chết?”

Hóa ra từ khi bang người lười tuyên bố lui khỏi Bạch Y giáo, Bạch Y giáo

chúng đã có xu hướng không mấy yêu thích Hoàng Linh Vũ và Hồ Tôn. Từ sau khi ôn dịch Nam Hàn náo lớn, thì càng muốn vạch rõ quan hệ với y.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tịnh Thủy Hồng Liên
Chương 106

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...