Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ngang Trái – Chương 77

Tình Ngang Trái

Tác giả: Đản Đản 1113
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục thẩm phán là cha của Tư Nguyên,

thật quá hoang đường, quá tàn nhẫn…

Từ sau khi Lục thẩm phán giới thiệu

xong, máu trên mặt Kiều Duy Đóa dần dần bị rút cạn, xương cốt tứ chi đều lạnh

ngắt đến tê dại.

Suốt dọc đường tới nhà hàng, đầu óc

Kiều Duy Đóa đều choáng váng.

“Cháu đừng khẩn trương, tôi không

ăn thịt người đâu.” Tìm một nhà hàng cơm thuần túy kiểu Trung trong khách sạn

cao cấp gần đó, Lục thẩm phán mời cô đi vào.

Kiều Duy Đóa rất khó nhếch nổi nụ

cười, cô chỉ có thể bối rối im lặng.

“Việc Tư Nguyên hủy bỏ hôn ước, tôi

nghĩ chắc cháu đã biết.” Lục thẩm phán nói dứt khoát.

Không, cô chẳng hề hay biết.

Kiều Duy Đóa hoàn toàn im lặng, vì

hiện giờ cô đang ở trong áp lực vô hình và cực kì căng thẳng.

“Thực ra, chính tôi phản đối Tư

Nguyên ở bên cạnh cháu.” Lục thẩm phán trầm giọng, “Tôi nghĩ cháu hẳn đã rõ

nguyên nhân.”

Kiều Duy Đóa xiết chặt hai bàn tay

lại với nhau dưới gầm bàn mới khiến mình đừng quá run rẩy. Cô không biết và

cũng chẳng muốn biết, cô chỉ biết Ôn Thành thật nhỏ, nhỏ đến đáng sợ…

Lục thẩm phán thấy cô luôn im lặng

nên nói: “Không phải tôi là người cha không biết phân biệt lý lẽ, nhưng tôi

thực sự nghĩ rằng, nếu hai đứa sống bên nhau mà quá ‘thấu hiểu’ thì sẽ không

phù hợp.”

Nếu cô không ở bên cạnh Tư Nguyên,

vậy xin Lục thẩm phán buông tha cho cô, được không?

Kiều Duy Đóa phải cố gắng lắm mới

nhếch nổi khóe môi, “Thưa Lục thẩm phán, cháu nghĩ ngài đã hiểu lầm rồi, cháu…

cháu và anh ấy chỉ là bạn tốt…”

“Sau khi Tư Nguyên đơn phương hủy

bỏ hôn ước, lần đầu tiên hai cha con tôi ngồi xuống tâm sự rất lâu. Tư Nguyên

nói thẳng với tôi rằng, nó đã thích cháu nhiều năm… Ban đầu là đồng cảm và dần

dần thành xúc động.”

Mặc cảm không thể đè nén làm Kiều

Duy Đóa khẽ run rẩy và chẳng dám lên tiếng. Giây phút khó xử này giống hệt khi

bị bà Hình với Trần Ôn Ngọc bắt quả tang tại trận. Cô hận bây giờ không phải là

ngày tận thế, để mình đừng đối mặt với sự thảm hại kia.

“Thú thực, ban đầu nghe nói tôi

cũng rất khó tin. Con trai của thẩm phán vì đồng cảm mà nảy sinh tình ý đặc

biệt với người bị hại.” Hàng chân mày nghiêm khắc của Lục thẩm phán cau lại

thành cụm, đến giờ ông vẫn chưa lĩnh hội được cái mà những người tuổi trẻ gọi

là tâm trạng không thể không yêu.

“Cháu… cháu và Tư Nguyên gặp nhau

lần đầu ở cửa hàng thời trang…” Nên chẳng hề tồn tại mối quan hệ kỳ quái giữa

con vị thẩm phán với người bị hại.

Dẫu đôi bàn tay còn run rẩy nhưng

cô vẫn hít sâu một hơi, hy vọng duy trì chút danh dự cuối cùng.

Thế nhưng Lục thẩm phán lại dùng

thứ ánh mắt kì lạ quan sát cô, “Do tôi yêu cầu con trai mình từ bé phải quen

tai quen mắt với tinh thần pháp luật, nên lúc Tư Nguyên còn rất nhỏ vào mỗi kỳ

nghỉ đông và nghỉ hè đều ở trong tòa án. Mỗi lần tôi xét xử thì nó luôn ngồi

hàng ghế cuối cùng để ghi chép.”

Đầu óc Kiều Duy Đóa hoàn toàn trống

rỗng.

“Tôi nhớ ngày mở phiên tòa của cháu

vào kỳ nghỉ đông, một số tư liệu cho lần xét xử cuối cùng đều do Tư Nguyên giúp

tôi hoàn thiện.” Trước nay Lục thẩm phán nổi tiếng là người có trí nhớ rất tốt.

Kiều Duy Đóa cứng đờ, gần như không

thể phản ứng. Cả thế gian dường như nứt toạc và xoay tròn trước mắt cô. Hóa ra,

Tư Nguyên thực sự đã biết cô sớm hơn!

“Lúc cháu đi điều trị tâm lý, tôi

nhớ nó cũng đi theo.” Đáng tiếc, khi đó ông cho rằng con trai chú ý tới người

bạn trang lứa là vì đồng cảm.

“Cháu mất tích, mẹ cháu đến báo

cảnh sát, lúc cảnh sát gọi điện tới tòa án đưa một số dữ liệu, thì Tư Nguyên

còn đi theo cấp dưới của tôi qua cục cảnh sát.” Nên Tư Nguyên mới biết cô mới

mười bốn tuổi đã mang thai ngoài ý muốn.

Dạo gần đây Lục thẩm phán mới hồi

tưởng lại những chi tiết nhỏ nhặt này.

Sắc mặt Kiều Duy Đóa càng lúc càng

tái mét. Phải chăng con người khi còn sống đừng nên có vết nhơ? Một khi đã in

dấu thì lúc bị người ta vạch trần, thực sự quá khó chịu, quá khuất nhục.

“Cháu không biết những việc này à?”

Nhìn thấy phản ứng của cô, Lục thẩm phán hoàn toàn bất ngờ.

Cô khổ sở lắc đầu, cảm thấy trái

tim mình như bị bàn tay vô hình nào đó xiết chặt. Cô không biết, nếu cô biết

thì ngay từ đầu cô đã cách Tư Nguyên rất xa.

“Xin đừng trách tôi, nếu xét về lý

thì tôi rất thông cảm với cháu. Nhưng xét về tình, nếu cháu trở thành vợ của

con trai tôi thì tôi rất khó bỏ qua.” Lục thẩm phán nhìn cô chăm chú, “Nên tôi

xin lỗi vì nhiều năm qua đã không chấp nhận việc con trai mình thích cháu và

luôn yêu cầu nó không được yêu cháu.”

“Không sao ạ, ngài không cần xin

lỗi…” Cô cắn chặt đôi môi mới ngăn những giọt lệ đừng che mờ tầm mắt.

Cô không trách Lục thẩm phán, nếu

đổi ngược là cô thì cô cũng khó chấp nhận việc người thân của mình yêu thích

một người nhơ nhớp.

“Cháu… cháu xin hứa… cháu… cháu sẽ

không…” Tới gần Lục Tư Nguyên nữa.

“Không, hôm nay tôi tìm cháu nói

chuyện không phải với mục đích này.” Lục thẩm phán cắt ngang lời cô.

“Con trai tôi luôn là đứa nặng lòng

trách nhiệm, nó vì cháu mà lần đầu tiên trong đời làm chuyện thiếu trách nhiệm

nhất. Cháu Kiều, cháu rất có mặt mũi, trong ngoài đều đòi lại hết!”

Kiều Duy Đóa đầy căng thẳng, cô

không dám đào sâu nghiên cứu ngụ ý của Lục thẩm phán.

“Con trai tôi đơn phương hủy hôn

làm tôi rất mất mặt, hết cách ăn nói với chiến hữu và tình bạn có thể bị cắt

đứt. Lúc ấy tôi tức giận biết bao nhiêu chắc cháu không tưởng tượng nổi. Thậm

chí lần đầu tiên tôi kiềm không được mà lấy roi quất nó, suýt nữa đánh nó gãy

một cái xương sườn.” Ngẫm lại thấy con trai cũng thật thảm, sắp ba mươi tuổi mà

còn như một đứa trẻ bị cha đánh mắng.

“Tính bà nhà tôi khá lạnh nhạt lại

không biết cách ăn nói, đối với tôi cũng hiếm bày tỏ nên Tư Nguyên cũng ít thân

thiết với bà ấy. Thế mà hôm đó bà ấy tức giận mắng, chuyện tình cảm của bọn trẻ

dù tôi buồn bực cách mấy cũng chẳng đến lượt ông già như tôi đến can thiệp!”

“Sau đó tôi cũng lấy lại bình tĩnh

và tâm sự rất lâu với con trai mới biết, nó đã chối bỏ mối tình này rất nhiều

năm, cuối cùng dù đổi lấy chồng chất bất đắc dĩ và đau khổ mà nó vẫn không

thoát khỏi, nên nó không thể kết hôn với con bé nhà Ôn gia.”

Lục thẩm phán ho khan một lát rồi

gượng gạo nói tiếp: “Nhìn con trai khổ sở… vợ chồng tôi cũng không chịu nổi. Vì

thế, bà nhà tôi đã đưa ra một đề nghị thỏa hiệp, nếu Tư Nguyên có thể vì cháu

mà thi đậu cuộc thi Tư pháp năm nay, thì bọn tôi sẽ không phản đối nó yêu cháu

nữa…”

“Vợ chồng tôi đã trao đổi và nhất

trí rằng, tính cách hai đứa con gái lớn nhà tôi khá xảo quyệt, yêu cầu quá mức

hoàn mỹ. Vì thế, nếu sau này quả thực chúng ta có cơ hội trở thành người một

nhà, thì nhiều một chuyện chi bằng ít một chuyện, gia hòa vạn sự hưng. [1] Cháu

Kiều, cháu cũng đừng để lộ việc chúng ta đã từng gặp nhau trước kia.” Rốt cuộc

Lục thẩm phán cũng nói ra mục đích tìm cô hôm nay.

[1] Nguyên

tác tục ngữ: gia hòa vạn sự hưng - gia đình hòa thuận thì thế nào cũng hưng

thịnh. Câu này còn dùng nhiều ở VN nên mình giữ lại.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Ngang Trái
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...