Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Mê Đêm Cảng – Chương 29: Kế hoạch xuất ngoại

Tình Mê Đêm Cảng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tống Thù Đồng bước ra khỏi phòng tắm với vẻ sảng khoái và quay trở về phòng.

Lúc này, Trần Việt vẫn đang đứng ngoài ban công nói chuyện điện thoại.

Người thường xuyên liên lạc với anh không ít. Giờ này đối với một số người đã là đêm khuya, nhưng với một số người khác có lẽ vẫn còn sớm, hoàn toàn có thể gọi điện quấy rầy một chút.

Tống Thù Đồng nằm sấp trên giường, bỗng nhiên cô nhìn thấy một sợi dây quen thuộc ở góc tủ đầu giường. Tiện tay cầm lên xem, hóa ra là miếng ngọc phỉ thúy bình an mà Trần Hoa An tặng cô.

Hôm trước về đến nhà cô mới phát hiện ra bị rơi mất nó. Nhưng cứ lần nào định nhớ đến thì lại quên béng đi mất.

Trần Việt bước vào, thấy người trên giường đang nghịch miếng ngọc trong tay.

Chất liệu bộ đồ ngủ trên người Tống Thù Đồng mềm mại mượt mà, khi cô nằm sấp, lớp vải cũng rủ xuống ôm sát làn da, phác họa rõ nét những đường cong cơ thể.

“Trần Hoa An, sao anh giữ đồ của em mà không trả hả?” Vị kim chủ trên giường cất tiếng lên án.

Nhắc đến miếng ngọc này, Trần Việt vẫn luôn canh cánh trong lòng câu nói “tín vật định tình” của Tống Thù Đồng. Anh cảm thấy nó chưa đủ trang trọng.

Cho nên khi nhặt được miếng ngọc này, Trần Việt cứ giữ mãi không trả.

Anh đã mua một miếng mới cất trong ngăn kéo tủ đầu giường, anh tính là viện cớ làm mất miếng cũ rồi đền miếng mới.

Nhưng miếng ngọc mới đó, chọn tới chọn lui, giá cả lại không phù hợp với thiết lập nhân vật của anh, chưa kể anh còn chưa quẹt tấm thẻ Tống Thù Đồng đưa.

Trần công tử làm người giàu bao nhiêu năm nay, giờ mới phát hiện đóng vai người có thu nhập bình thường cũng chẳng dễ dàng gì.

“Em thích đến thế cơ à?” Trần Việt ngồi bên mép giường, tay anh đặt lên tấm lưng trần của Tống Thù Đồng, rất thuận tay nhéo nhẹ hai cái.

Cảm giác trơn láng dưới tay khiến anh liếc nhìn sang bên cạnh, anh thấy áo lót của cô vứt tùy tiện ở đó.

Quan hệ giữa người với người luôn xích lại gần nhau từng chút một. Mức độ thân mật đương nhiên cũng tăng lên theo thời gian.

“Thích chứ, anh tặng thì sao lại không thích?” Trần Việt nghe được câu trả lời này.

Anh đưa tay nhận lấy miếng ngọc trong tay cô, đặt lên tủ đầu giường.

“Ngủ đi, mai anh đeo cho em.”

Tiếp đó, Trần Việt cũng chui vào trong chăn.

Chiếc giường này không lớn, hai người nằm chắc chắn sẽ dính sát vào nhau.

Tắt đèn rồi, không gian tĩnh lặng rất thích hợp để tâm sự.

Những gì vừa diễn ra ở phòng khách vẫn còn vương vấn sự kiều diễm, khiến lòng người xao động.

Tống Thù Đồng cảm thấy người bên cạnh xoay người, cánh tay anh vòng qua eo cô, nhẹ giọng hỏi: “Em ngủ ở đây có quen không?”

Một cánh tay thò ra khỏi chăn, bịt miệng Trần Việt lại.

“Đừng nói nữa.”

Vốn dĩ tâm trí đã không yên, nói chuyện thêm lúc nữa chắc cô tỉnh như sáo luôn quá.

Xác định người bên cạnh sẽ ngoan ngoãn ngủ yên, Tống Thù Đồng mới buông tay ra. Nhưng vừa buông, tay cô đã bị anh bắt lấy đưa lên môi hôn một cái, rồi anh cứ nắm chặt không buông.

Đây cũng là lần đầu tiên Tống Thù Đồng qua đêm ở đây. Cô không có thói quen lạ giường, tuy bên cạnh có thêm một người nhưng đây cũng không phải lần đầu tiên ngủ chung.

Cô mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Trần Việt thì chưa ngủ được. Bởi vì ngay lúc anh sắp thiu thiu, người bên cạnh trở mình, gác chân lên người anh, đùi cọ vào bụng dưới anh, cả người dán chặt lấy anh.

Cơ thể cô mềm mại, ấm áp.

Tiếng thở đều đều, êm ái vang lên bên tai.

Đêm nay bỗng trở nên thật khó khăn, nhưng anh lại chẳng nỡ đẩy cô ra.

Tống Thù Đồng ngủ một giấc rất ngon, sáng hôm sau tỉnh dậy thì thấy chỗ bên cạnh cô đã trống không.

Từ bếp bay ra mùi thơm thoang thoảng.

Cô ngái ngủ bước ra ngoài, dụi mắt, khó hiểu hỏi: “Sáng nay anh không đi làm, dậy sớm thế làm gì?”

Tống Thù Đồng chưa từng nghe nói bạn trai mình còn công việc nào khác, nếu không thì giờ này anh nên ngủ nướng tiếp mới phải.

“Làm bữa sáng cho em, em ăn ở nhà hay mang đến công ty?” Người đàn ông trong bếp ló đầu ra, trên người đeo tạp dề, dáng vẻ vô cùng đảm đang.

Theo lý thuyết, Tống Thù Đồng ít khi khen ai hiền huệ, nhưng lúc này cô thực lòng cảm thấy như vậy.

“Ăn ở nhà.” Tống Thù Đồng bỏ lại câu đó rồi đi vào đánh răng rửa mặt.

Tối qua cô có mang quần áo theo, vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi thay đồ, Trần Việt cũng đã chuẩn bị xong bữa sáng.

Hai người cùng ăn sáng tại bàn ăn nhỏ.

Tài xế đã đợi dưới lầu. Trần Việt tiễn bạn gái ra cửa, rồi anh đứng ở ban công nhìn theo bóng dáng cô xuất hiện dưới sân, cho đến khi khuất hẳn tầm mắt.

Sau đó anh quay người dọn dẹp bát đũa, tiện thể nhặt những sợi tóc vương vãi trên sàn của cả hai.

Anh lấy quần áo trong máy sấy ra gấp gọn gàng.

Cuối cùng anh mới thay âu phục chuẩn bị ra ngoài.

Trước khi đi, Trần Việt liếc nhìn tủ đầu giường, miếng ngọc bình an đã không còn ở đó, xem ra chủ nhân của nó đã đeo lên rồi.

Tài xế của Trần Việt đợi dưới lầu, hiển nhiên không hiểu tại sao ông chủ mình có căn hộ cao cấp và biệt thự không ở, lại chạy đến chui rúc trong căn hộ nhỏ bé này, nhưng cũng không dám mở miệng hỏi.

Bên kia, Tống Thù Đồng đến công ty thì nhận được tin: Hôm nay Tống Doãn Đình ở bộ phận bên cạnh đã đi làm.

Cô nhướng mày, đúng là chuyện lạ.

Cứ tưởng vị đại thiếu gia cao ngạo này còn phải nằm nhà ủ rũ thêm mấy ngày nữa mới nhớ đến chính sự chứ.

Nhưng xem ra tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Nhân viên đi làm công ăn lương, sếp có drama thì đương nhiên cũng hóng hớt chút, nhất là những người không thuộc bộ phận của Tống Doãn Đình, họ chẳng sợ bị bắt quả tang.

Đâu phải thời đại phong kiến mà phải cung kính với chủ nô. Huống chi Tống Doãn Đình có làm được chủ nô hay không còn chưa biết.

Trên mạng đã không còn tin tức về hai nhà Tống – Phương, những gì cần xử lý truyền thông đều đã xử lý xong.

Nghe nói phía Phương gia đã bắt đầu tiếp xúc với đối tượng liên hôn mới. Phương tiểu thư thích kiểu đàn ông có chút thư sinh nho nhã như Tống Doãn Đình, các gia tộc khác lập tức có thể tìm ra vài ứng cử viên phù hợp trong số con cháu chưa vợ của mình.

Từ sau lần về nhà xem kịch vui, Tống Thù Đồng không quay lại Tống gia nữa, chỉ đến thăm Tống lão tiên sinh.

Ông nội cô hỏi thẳng cháu gái: “Với cục diện hiện tại, cháu vui lắm đúng không?”

Tống Thù Đồng: “……”

Ai cũng có thể nhận ra cô đang vui, nhưng trước mặt người khác cô còn diễn chút đỉnh, chứ trước mặt ông nội thì diễn cũng vô dụng, ông sẽ không tin.

Tống Thù Đồng cười ngoan ngoãn: “Ông nội.”

Tống lão tiên sinh không quan tâm chuyện này có bàn tay của cô hay không, ông hỏi: “Hiện tại danh tiếng Tống gia bị ảnh hưởng, cháu thấy nên làm thế nào?”

Danh tiếng tụt dốc không phanh thì chưa đến mức, những tin đồn tình ái này thường sẽ phai nhạt theo thời gian.

Ví dụ như bà cô của Tống Thù Đồng từng bắt quả tang chồng ngoại tình ngay trong tiệc mừng thọ, giờ chẳng phải hai vợ chồng vẫn ân ái mặn nồng sao? Người ngoài xì xào vài câu thì thấm tháp gì?

Nếu để Tống Thù Đồng nói, phương án của cô là đá Tống Doãn Đình – kẻ không làm nên trò trống gì ra khỏi cuộc chơi.

Nhưng chắc chắn người ông yêu quý của cô sẽ không chấp nhận phương án này.

“Ông nội, chuyện của Tống Doãn Đình dù sao cũng là việc tư, chỉ là đám truyền thông bé xé ra to, cố tình làm lớn chuyện thôi,” Tống Thù Đồng rũ mắt xuống, “Muốn cứu vãn danh dự, cách tốt nhất bây giờ là di dời sự chú ý của công chúng.”

“Di dời sự chú ý?”

Tống Thù Đồng đề nghị: “Gần đây chẳng phải có hai buổi tiệc từ thiện sao? Nếu ba và dì Lâm tham dự, đấu giá vài món đồ từ thiện, nói vài câu hay ho, rồi bảo truyền thông viết vài bài ca ngợi. Mọi người cùng lắm chỉ nghĩ ba có đứa con trai chưa hiểu chuyện, chứ Chân Nguyên hiện tại vẫn là do ông và ba làm chủ, danh tiếng rồi sẽ tốt lên thôi.”

Người cô đề nghị đi làm việc này là Tống Gia Thịnh, không phải cô.

Ông nội cô không có lý do gì để nghi ngờ cháu gái có mục đích riêng.

Sau đó chuyện này được sắp xếp đâu vào đấy. Vợ chồng Tống Gia Thịnh mấy ngày nay chi mạnh tay làm từ thiện, nhưng tiền nào của nấy, truyền thông được trả tiền đã làm việc rất đẹp mắt.

Giá cổ phiếu hồi phục.

Hiện tại bên ngoài đồn rằng Tống Gia Thịnh đang độ sung sức, trong một thời gian dài nữa sẽ chưa chuyển giao quyền lực cho thế hệ sau. Tức là cả Tống Thù Đồng và Tống Doãn Đình đều còn cách vị trí thừa kế khá xa.

Trong thời gian ngắn, Tống Doãn Đình cũng không còn khả năng dựa vào liên hôn để nâng cao địa vị.

Mục đích của Tống Thù Đồng đã đạt được, cô cũng không ngại Tống Gia Thịnh làm gì để cứu vãn danh dự, dù sao mục đích của cô đâu phải là phá hủy tất cả.

Đoạt lấy và phá hủy là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Tống Thù Đồng và Tống Doãn Đình ở công ty ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp. Bộ phận bên cạnh có không khí trầm lắng, nhưng vẫn còn vài đồng nghiệp cũ ở đó, đôi khi chạm mặt khó tránh khỏi nói vài câu.

Tin đồn trong công ty không phải lúc nào cũng là vô căn cứ.

Tống Thù Đồng cũng nghe được một ít từ cô trợ lý mới hoạt bát của mình.

Tính tình Wendy như nghé con mới sinh không sợ cọp, nghe nói người tiền nhiệm của mình hiện đang ở bộ phận bên cạnh, cô ấy còn chạy sang hóng hớt với đồng nghiệp bên đó.

Biết được đối phương đ//â//m sau lưng sếp cũ, không phải chịu trách nhiệm gì mà còn được sang bộ phận khác tăng lương, lại còn có quan hệ mờ ám với vị giám đốc Tống kia, cô ấy vô cùng kinh ngạc.

“Chị Thù Đồng hiền quá vậy?” Wendy thẳng thắn nói, “Nếu là em gặp phải cấp dưới như thế, ít nhất phải sa thải cô ta trước, rồi làm cho danh tiếng cô ta thối hoắc trong cả cái ngành này mới hả dạ.”

Câu nói này được khá nhiều người tán đồng.

Giám đốc bộ phận A Kỳ đi ngang qua, nghe thấy họ không lo làm việc mà tụ tập tán gẫu, ho khan một tiếng: “Giờ làm việc mà làm cái gì đấy?”

Mấy người kia vội vàng giải tán, quay về chỗ làm việc.

Tuy nhiên lời của Wendy cũng là thắc mắc của rất nhiều người. Tại sao Tống Thù Đồng lại giữ một kẻ như vậy lại công ty để làm ngứa mắt mình?

Tuy Wendy to gan nhưng cũng biết nhìn mặt đoán ý, không hỏi thẳng vấn đề này với sếp mà chỉ bóng gió kể chuyện bát quái.

Tống Thù Đồng không quản sở thích của cấp dưới, miễn không ảnh hưởng công việc là được.

Nhưng cô vẫn nhắc nhở một câu: “Ra ngoài nói chuyện chú ý chừng mực, đừng có hứng lên là cái gì cũng nói, họa từ miệng mà ra đấy biết không?”

“Em biết rồi, chị Thù Đồng.”

Tại trụ sở Châu Báu Minh Thịnh.

“Trần tổng, đây là kế hoạch công tác hai ngày tới, mời anh xem qua.” Trợ lý đặt tài liệu lên bàn rồi lui ra.

Trần Việt nhìn lịch trình công tác kéo dài một tuần, hiếm khi anh cảm thấy đau đầu.

Có những hợp tác có thể thay người phụ trách, nhưng có những cái thì không.

Trước đây Trần Việt coi chuyện đi công tác như cơm bữa. Việc kinh doanh của Trần gia rất lớn, hợp tác với cả Đại lục và nước ngoài, có đợt đi công tác anh ở nước ngoài tận hai tháng. Đây cũng là một phần lý do khiến các tiểu thư, công tử ở Cảng Thành ít khi gặp mặt anh.

Trước kia thì không sao, nhưng hiện tại, anh là người đã có “kim chủ”.

Thế là, ngay lúc này, vị kim chủ vẫn đang bận rộn ở công ty nhận được một tin nhắn: 【Thù Đồng, anh hẹn bạn đi du lịch Pháp mấy ngày, hai hôm nữa đi, khoảng ngày 18 sẽ về.】

Pháp?

Kế hoạch đi chơi này có vẻ hơi đột ngột.

Tống Thù Đồng nhẩm tính lịch trình sắp tới của mình, quả thực không thể sắp xếp thời gian đi cùng, bèn nhắn lại một câu: 【Cần em sắp xếp chuyên cơ cho anh và bạn không?】

Một câu trả lời sặc mùi tiền.

Rất phù hợp với thân phận kim chủ của cô.

Không đi cùng được thì chi tiền bù đắp vậy.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Động vật thị giác
Chương 2: Trông cô có tiền hơn
Chương 3: Thương hương tiếc ngọc?
Chương 4: Cô ấy không phải người tốt
Chương 5: Hóa ra Bartender là ông chủ
Chương 6: Một cơ hội
Chương 7: Người tốt bụng cho đi nhờ xe
Chương 8: Đặc biệt đi làm vì cô
Chương 9: Không phải khiêu khích thì chính là tán tỉnh
Chương 10: Em đang theo đuổi anh
Chương 11: Người khác tặng
Chương 12: Đổi nghề?
Chương 13: Thay lòng đổi dạ?
Chương 14: Giữ bình an
Chương 15: Anh được cô để trong lòng
Chương 16: Thông báo ra mắt
Chương 17: Khắc phục khó khăn
Chương 18: Muốn hôn một cái không?
Chương 19: Kiểm tra sức khỏe trước khi yêu
Chương 20: Quan hệ người yêu
Chương 21: Đêm nay nếm thử tay nghề của anh
Chương 22: Đúng hẹn tiến hành
Chương 23: Tối nay anh có ngủ lại không?
Chương 24: Tối qua nên hôn nhiều thêm vài cái
Chương 25: Kịch hay mở màn
Chương 26: Thất bại
Chương 27: Anh hơi tự luyến quá đấy
Chương 28: Vị kim chủ công bằng
Chương 29: Kế hoạch xuất ngoại
Chương 30: Run rẩy
Chương 31: Kẻ lụy tình
Chương 32: Không dứt được anh ra thì phải làm sao?
Chương 33: Sợ nhất là gặp được chân tình
Chương 34: Sao Trần Hoa An có thể xuất hiện ở đây?
Chương 35: Tim cô đang đập thình thịch
Chương 36: Không biết còn tưởng anh bán thân
Chương 37: Giống như mẹ
Chương 38: Tống tổng, chuyên tâm chút nào
Chương 39: Anh trong sạch thế này mà theo em
Chương 40: Một lời vạch trần chân tướng
Chương 41: Kiểm tra đột xuất
Chương 42: Em có thể đầu tư cho anh
Chương 43: Đừng xem nhẹ tình cảm, cũng đừng đánh giá quá cao lý trí
Chương 44: Mắt nhìn của cậu chủ đó không tốt
Chương 45: Anh ấy không tham dự
Chương 46: Cả người anh đều là của em
Chương 47: Chúng ta kết hôn đi
Chương 48: Xin lỗi, trượt tay
Chương 49: Cần giúp một tay không?
Chương 50: Bạn gái anh sắp có đối tượng mới
Chương 51: Cân nhắc liên hôn với Tống gia
Chương 52: Cầu hôn?
Chương 53: Đồng ý đính hôn
Chương 54: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết?
Chương 55: Sự thật dần hé lộ
Chương 56: Cút
Chương 57: Chúng ta chia tay đi
Chương 58: Tình nhân trong bóng tối
Chương 59: Liên hôn?
Chương 60: Giả vờ không quen là sở thích tình thú của họ à?
Chương 61: Anh chờ em tái hôn
Chương 62: Kẻ cơ hội
Chương 63: Để em chơi lại anh
Chương 64: Anh là kẻ khốn nạn
Chương 65: Chậc
Chương 66: Thẳng thắn thành khẩn dưới mọi hình thức
Chương 67: Công khai
Chương 68: Từng yêu đương
Chương 69: Suy đồi thuần phong mỹ tục
Chương 70: Thủ đoạn của người này thật cao tay
Chương 71: Món đồ chơi
Chương 72: Cô nhận nhẫn cầu hôn của người khác
Chương 73: Giao tranh
Chương 74: Kẻ lừa đảo tình cảm cao tay
Chương 75: Anh sẽ cho em chiếc nhẫn đẹp hơn
Chương 76: Có thể hôn em không?
Chương 77: Anh không cam lòng
Chương 78: Can thiệp
Chương 79: Lại cược một ván thiên thời địa lợi nhân hòa
Chương 80: Con riêng
Chương 81: Quyết định
Chương 82: Lên ngôi
Chương 83: Nguy hiểm
Chương 84: Nhập viện
Chương 85: Màn tái xuất lộng lẫy
Chương 86: Anh tắm giúp em
Chương 87: Thương vụ không thuần túy
Chương 88: Định mang sính lễ đến Trần gia hỏi cưới anh à?
Chương 89: Chó cùng rứt giậu
Chương 90: Anh sẽ trở thành người chồng hợp pháp của cô
Chương 91: Ra mắt
Chương 92: Cuộc sống hậu đính hôn
Chương 93: Lời cầu hôn dưới ánh cực quang
Chương 94: Hôn lễ trong mơ và “chàng vợ” hay ghen
Chương 95: Hôn lễ thế kỷ và đêm tân hôn nồng cháy
Chương 96: Cuộc sống hậu hôn nhân và những lo toan thế tục
Chương 97: Kết tinh tình yêu nơi đất khách
Chương 98: Hạnh phúc gia đình
Chương 99: Hiện tại [Toàn văn hoàn]

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Mê Đêm Cảng
Chương 29: Kế hoạch xuất ngoại

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 29: Kế hoạch xuất ngoại
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...