Tình Không Thể Cưỡng – Chương 27: Giận Thì Giận Mà Thương Thì Thương
Tình Không Thể Cưỡng
Nỗi oan này khiến Đằng Duy Yến tức tưởi, có giải thích cũng càng làm hắn thêm chán ghét và đánh giá thấp cô mà thôi.
Triệu Dịch Đông nói với Cẩm Mịch: "Tôi đưa em về, người ta đã không cần, em có dốc sức cũng không được biết ơn lại còn mắc oán!"
"Chú..." Duy Yến gọi theo trong vô thức nhưng bị hắn phớt lờ.
Cẩm Mịch cầm lấy túi xách, ánh mắt dịu dàng nhìn cô lần cuối trước khi đi. Trong ánh mắt tĩnh lặng không gợn sóng ấy không có thách thức cũng không có cợt nhả, cô ấy bình thản đến mức biết chắc chắn Triệu Dịch Đông sẽ đứng về phía mình chứ không đứng về phía Duy Yến. Bên trong đôi mắt còn có cả sự thương hại khó phát giác.
Đằng Duy Yến lớn từng này tuổi còn chưa bao giờ trực tiếp tranh giành đàn ông với ai, hôm nay xem như mở rộng tầm mắt rồi! Cô chán nản nằm lăn ra giường... Đang tán tỉnh cô còn dám dắt cả người có quan hệ mập mờ đến, chú giải thích đó chỉ là "bạn", liệu có đáng tin không? Rốt cuộc chú ấy là loại người gì chứ? Vẻ bề ngoài của Triệu Dịch Đông hoàn hảo không tì vết, chính điều đó làm người ta không dám nghi ngờ về nhân cách của hắn. Làm sao đây... Chưa làm hòa được bao lâu lại tiếp tục cãi nhau, cô không muốn tình trạng này diễn ra chút nào.
Hai, ba ngày sau, Đằng Duy Yến bình an xuất viện, anh trai Đằng Nghị cũng thành công vượt qua cuộc phẫu thuật nguy cấp. Vụ tai nạn ấy làm từ trên xuống dưới nhà họ Đằng xôn xao bàn luận, ai nấy đều lo lắng bọn họ xảy ra vấn đề nghiêm trọng. Thật may mắn khi hai người đều bình an vô sự.
Đằng Nguyên nhìn con trai và con gái bảo bối bị thương, lòng dạ liền đau nhói thương xót, không có thời gian đâu mà truy cứu sự việc Đằng Duy Yến nói dối để đi chơi với bạn.
"Con đó, tĩnh dưỡng cho tốt, nếu còn lừa ba thêm lần nữa thì đừng có trách!"
"Ba, em ấy biết sai rồi, người ta ra nông nỗi này mà ba còn trách được!" Đằng Nghị suy yếu phản bác ông.
Xem ra trong cái rủi còn có cái may, Đằng Duy Yến nịnh bợ ôm tay anh hai, lè lưỡi với ba mình một cái. Đằng Nguyên thở dài, nhìn con gái với ánh mắt tràn đầy phức tạp... Có người nói lại với ông đêm hôm ấy ở bệnh viện, là tiểu thư tên Cẩm Mịch đã chuyển phòng VIP cho con gái. Cái tên này ông chưa từng nghe qua, không biết Duy Yến từ đâu mà kết giao được nữa.
"À, sáng nay có người gửi đến cho con năm loại thuốc bổ kèm tổ yến, trên danh thiếp chỉ ghi là bạn của Duy Yến chứ không có tên."
Đằng Duy Yến chỉ vào mặt mình, có vẻ không tin: "Gửi cho con? Chuyện con bị tai nạn chưa có kể cho ai nghe mà?"
"Có khi nào là chú..." Đôi mắt cô lóe lên tia sáng, ngay lập tức nghĩ đến một loại khả năng là Triệu Dịch Đông gửi đến.
"Con nói ai cơ?"
Duy Yến biết mình lỡ lời, vội vã giấu nhẹm đi: "Không có gì ạ."
"Những món đồ đó đều là hảo hạng, ba đã dặn đầu bếp chuẩn bị rồi, trưa nay sẽ nấu thành bữa tẩm bổ cho con."
Ba cô dặn dò hai anh em thêm vài câu rồi mới ra ngoài, thương tích của Đằng Nghị nặng hơn cô cho nên phải nằm truyền dịch tầm hai tuần sau mới bình phục hoàn toàn. Cô ở lại chơi với anh trai một lát rồi cũng tẩu thoát.
Khi vừa nhảy lò cò về phòng mình xong, Đằng Duy Yến ngay lập tức nối máy gọi đến số điện thoại của chú Triệu. Đáng tiếc là hắn không nghe, chuông reo ba hồi, sau đó bị nhấn máy bận. Đằng Duy Yến nghĩ hắn cố ý muốn né tránh cô, vì vậy kiên nhẫn gọi thêm mấy cuộc nữa. Song, kết quả đều là như lần đầu, hắn từ chối mọi cuộc gọi. Những hành động của Triệu Dịch Đông rất khó đoán khiến người lần đầu biết yêu như cô không biết làm sao để cứu vãn được tình hình.
Nhớ lại lời tuyên bố hôm đó của mình là sẽ vứt tấm thiệp mời đi, cô mới đứng dậy tới chỗ bàn học, lôi từ dưới chồng sách vở ra tấm thiệp ấy. Chỉ còn hai ngày nữa là đến hẹn. Ngón tay thiếu nữ thon dài vuốt phẳng bề mặt đen nhám bên trên, trong lòng ngổn ngang tư vị, không nỡ vứt đi.
Đột nhiên điện thoại cô reo lên, đôi mắt xinh đẹp hiện lên một tia mừng rỡ, nhưng khi nhìn thấy số lạ bên trên, cô không cách nào vui vẻ nổi.
"Alo."
"Đằng tiểu thư, tôi là trợ lý Nguyên Diệu, chủ tịch đang bận khảo sát công trình nên không tiện nghe máy, ngài ấy hỏi cô ăn tổ yến có hợp khẩu vị hay không."
Cô bỗng nghe tiếng khiển trách vừa thẹn vừa giận của Triệu Dịch Đông: "Tôi bảo cậu hỏi thế khi nào?!"
"Chủ tịch, rõ ràng vừa rồi ngài lo đến không yên lòng còn gì..." Nguyên Diệu không biết mình nói sai chỗ nào, anh chỉ đem lời truyền đạt lại thôi mà cũng đắc tội chủ tịch, thật sự quá khó chiều rồi. Anh tiếp tục nói với Duy Yến: "Đằng tiểu thư chăm sóc bản thân thật tốt, bởi vì cô mà đau sẽ có người càng đau hơn."
Đằng Duy Yến đỏ mặt lắp bắp nửa buổi cũng không nói được câu nào. Nhìn lại màn hình đã tắt từ bao giờ, dưới đáy lòng như có làn gió mát thổi qua, cỏ cây héo úa chợt bừng tỉnh sức sống trở lại.
Cô nằm trên giường mà trăn trở... trợ lý Nguyên Diệu cũng biết Triệu Dịch Đông thích cô? Chú dám công khai với người khác chứng tỏ chú ấy thật sự độc thân, đến với cô hoàn toàn là thái độ nghiêm túc.
--------------------------------------------------










