Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Đầu Kiêu Ngạo – Chương 32

Tình Đầu Kiêu Ngạo

Tác giả: Đan Thanh Thủ
Lượt đọc: 22
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trái tim Cố Ngữ Chân đập nhanh tới mức thái quá, Lý Thiệp chỉ chạm vào cô một chút, sau đó bình tĩnh thu tay lại, không hề có biểu hiện nào dư thừa.

Cố Ngữ Chân cảm thấy cả mặt càng nóng hơn, một phần là do dị ứng, một phần là vì lý do khác…người khác.

Chỗ mắt cá chân cô vẫn còn lưu lại cảm xúc ấm áp của riêng anh, ngưa ngứa, không thể coi như không có việc gì.

Hữu Hữu cùng với đám người kia vui cười một hồi mới nói: “Chúng ta đi trước đi, cẩn thận không lại bị dị ứng cỏ cây ở nơi này nhé.”

Cố Ngữ Chân đầu đội mũ, che chắn khuất hơn nửa khuôn mặt, nói một tiếng, “Cảm ơn.”

Hòn đảo kia ở khá cách xa chỗ này, dùng trực thăng đi tới cũng phải mấy tới vài phút đồng hồ.

Hữu Hữu cùng mấy cô gái khác trong đoàn có vẻ đã khá quen thuộc với nơi này, tới nhà hàng ven biển liền khẩn trương ổn định chỗ ngồi.

Nhà hàng một nửa hạ mình trên cát, thu vào mình gió biển rì rào, mát mẻ thoải mái.

Hữu Hữu kéo cô tới, “Cậu ở chỗ này chờ tôi một lát, tôi đi lấy thuốc cho cậu.”

Một cô gái khác đỗi với cô cũng rất hòa nhã, “Cậu yên tâm ngồi chỗ này chờ đi, bị dị ứng không thể xem nhẹ được đâu.”

Cố Ngữ Chân đồng ý, ngồi xuống trò chuyện dăm câu với mấy cô gái khác.

Cũng may đi theo bọn họ lần này, trong đoàn không chỉ có mình cô là nữ, sự ngượng ngùng cũng nhờ đó mà giảm đi phần nào.

Cố Ngữ Chân duỗi tay nhẹ chạm vào mặt, có chút ngứa nhưng cô không dám gãi, chỉ cố chịu đựng, cũng may đây là hòn đảo tư nhân, không có người ngoài nào tới được, cũng không lo lắng sẽ có chó săn đi theo chụp hình lại.

Cố Ngữ Chân đợi thật lâu, cảm giác mặt lại sưng thêm vài phần, bọn họ giống như đã từng đến đây rồi, chả hiểu sao đi mãi cũng không thấy quay lại.

Cố Ngữ Chân nháy mắt trở nên lo lắng hơn, trước kia cô cũng đã từng bị dị ứng, chỉ cần có thuốc dùng là sẽ tốt lên ngay, ngược lại, nếu ở đây không tìm được thuốc…khó nói rồi đây.

Lịch phim cô vẫn còn phải quay tiếp, nếu tình trạng dị ứng quá nghiêm trọng, cô căn bản không thể nào ghi hình được.

Cô cảm thấy hơi sốt ruột, đang muốn chạy đi tìm người thì thấy có bóng ai đang từ trên bờ cát đi tới.

….

Cố Ngữ Chân ngừng lại, anh càng lúc càng gần cô hơn.

Trong tay Lý Thiệp còn kẹp điếu thuốc, lúc đến gần cô thì chuyển điếu thuốc lên miệng ngậm, đưa cho cô hộp thuốc trong tay, “Đưa đầu lại đây.”

Cố Ngữ Chân vẫn nhất quyết cúi đầu không muốn cho anh thấy, duỗi tay muốn lấy lọ thuốc trong tay anh, “Để em tự bôi là được rồi.”

Lý Thiệp đánh lên cái tay thò ra đó của cô, “Em nhìn thấy à?”

Cố Ngữ Chân tay chân đều nhỏ nhắn mảnh khảnh, lòng bàn tay tuy chỉ tính là bị anh vỗ nhẹ một cái, nhưng vẫn không khỏi thấy đau đau.

Cô xoa xoa tay, hơi ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn còn sưng, có chỗ đã bị sung thành một khối phồng đỏ lên, nghiêm trọng hơn lúc đầu rất nhiều.

Anh duỗi tay nâng cằm cô lên ngắm nghía một hồi, cuối cùng chậc một tiếng.

Cố Ngữ Chân nghe âm thanh này, hơi nhấp nhấp môi, không dám nhìn anh.

Anh ngồi xổm phía trước cô, mở hộp thuốc ra, nghiêm túc đọc hướng dẫn sử dụng.

Cố Ngữ Chân từ lần đầu tiên gặp anh tới giờ, mới thấy anh nghiêm túc đọc một cái gì nhiều chữ đến thế.

Còn nhớ hồi đi học, thời gian anh nhìn vào một cuốn sách chưa lần nào vượt qua được mười phút, cho nên tới cuối học kỳ, kiến thức về một môn học nào đó của anh phải gọi là mới nguyên, trắng tinh như tờ A4.

Lý Thiệp kiên nhẫn đọc, sau đó cẩn thận ghi nhớ cách dùng, liều lượng..mở nắp ra, đưa tay lên cởi mũ cho cô, “Lại đây nào.”

Cố Ngữ Chân bị cởi mất mũ cảm giác giống như quân tướng ra trận bị lột mất áo giáp, ánh mặt trời còn chiếu rõ như vậy, cô mặc kệ tất cả, nhắm chặt mắt lại.

Lý Thiệp bôi một ít thuốc lên đầu ngón tay sau đó xoa xoa lên khuôn mặt đang hồng rực của cô.

Anh mới rửa tay xong, đầu ngón tay còn dính chút nước nên hơi lạnh, ngay cả cái cao anh đang bôi cho cô cũng lạnh lạnh, thỏa lên khuôn mặt đang nóng nóng, hai thái cực tiếp xúc, trung hòa lẫn nhau, rất thoải mái, Cố Ngữ Chân bắt đầu cảm thấy triệu ứng dị ứng đã từ từ thuyên giảm.

Cô hơi trợn trợn mắt nhìn anh, nhìn anh cắn cắn điếu thuốc, đầu thuốc vẫn lập lòe tàn lửa, lúc bôi cho cô anh không tự chủ mà hơi nhíu mày lại, động tác trên tay vô cùng nhẹ nhàng.

Ở khoảng cách này, cô có thể nhìn thấy rõ lông mi của anh, vừa dài vừa thẳng, tạo thành một cái bóng phủ dưới bầu mắt.

Cố Ngữ Chân còn tưởng động tác của anh sẽ thô bảo, phần nào đó sẽ làm cô đau, nhưng thực tế lại trái ngược lại hoàn toàn, anh rất nhẹ nhàng, nhẹ tới mức không tưởng.

Cô nhìn theo sự chuyển động của ngón tay, trong lồng ngực chợt như có một sợi lông vũ quét qua, ngứa ngứa râm ran.

Đợi tới khi bôi xong đâu đấy, Lý Thiệp mới cầm lấy điếu thuốc, gẩy gẩy nó rơi bớt chỗ tàn, đưa lại lọ thuốc cho cô, “Một ngày ba lần.”

Cố Ngữ Chân nhận lấy, giống với loại thuốc cô vẫn hay dùng, “Anh lấy ở chỗ nào thế?”

Lý Thiệp hút một hơi, tùy tiện nói, “Mua ở bên ngoài.”

Cây cỏ ở trên núi ấy, vừa nhiều lại vừa độc.

Trong đầu cô bỗng nhiên sáng tỏ, lúc trước thì đem trả cho cô kim cài áo, sau đó còn tìm cô tính sổ vụ hai ngàn vạn, xong rồi lại chẳng thực sự có ý muốn đòi nợ gì cả.

Lần này còn cho cô đi chơi cùng với nhóm bọn họ…

Tim Cố Ngữ Chân lại bắt đầu loạn nhịp, trên mặt anh lúc này vẫn là vẻ lãnh đạm như thường, cô lại tự trách bản thân đã suy nghĩ nhiều rồi.

Do dự một lát, không kìm được nữa, Cố Ngữ Chân gọi tên anh, thanh âm vừa mềm vừa nhẹ, “Lý Thiệp…”

Lý Thiệp nghe tiếng cô gọi hơi nhướng mày đáp lại, “Ừ?”

Cô trầm mặc, rốt cuộc cũng hỏi ra điều đã trằn trọc bấy lâu, “Vì sao anh biết cái kim cài áo đó là của em?”

Lý Thiệp nhả ra một ngụm khói, lười nhác đáp: “Đã từng thấy qua.”

Cố Ngữ Chân nghĩ lúc cô đi vào phòng bao hôm đó, anh còn chẳng chào cô một tiếng, thế nhưng lại để ý từng thứ cô mang trên người.

“Vậy…có phải trước lúc em đi tìm anh, anh đã biết nó là của em phải không?”

Cố Ngữ Chân hỏi xong một câu hoàn chỉnh, Lý Thiệp cắn cắn điếu thuốc chỉ nhìn cô, không nói một lời.

Sự im lặng ngắn ngủi này đối với cô mà nói lại dài dằng dặc như cả thế kỷ.

Ngay lập tức, Lý Thiệp bỗng nhiên cúi người tới, cười đến hư hỏng, cầm lấy điếu thuốc trên miệng, cúi người hôn cô.

Cố Ngữ Chân cảm nhận được sự mềm mại ấm áp từ môi anh truyền sang, sau đó là hơi thở mát lạnh mang theo cả mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Anh hơi chạm vào môi cô, rồi lại tách ra một chút, tầm mắt dừng trên khuôn mặt của cô, làm nhịp tim của Cố Ngữ Chân lại nhanh hơn một phần.

“Trước đó rồi, bảo bối à.” Giọng anh rất thấp, hô hấp cũng nhẹ nhàng, truyền vào lỗ tai cô lại làm cô cảm thấy ngứa ngáy lan cả vào tim.

Lông mi Cố Ngữ Chân rung lên, hô hấp hoàn toàn loạn nhịp.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117: Hoàn Chính Văn.
Chương 118: Ngoại truyện 1
Chương 119: Ngoại truyện 2
Chương 120: Ngoại truyện 3
Chương 121: Ngoại truyện 4
Chương 122: Ngoại truyện 5
Chương 123: Ngoại truyện 6
Chương 124: Ngoại truyện 7
Chương 125: Ngoại truyện 8
Chương 126: Ngoại truyện 9

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Đầu Kiêu Ngạo
Chương 32:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 32:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...