Tình Cạn Không Thể Quay Đầu – Chương 6: Chương 6
Tình Cạn Không Thể Quay Đầu
“Gâu gâu gâu!”
Tiếng sủa của Vượng Tài kịp thời “cứu” tôi. Tôi quay đầu nhìn, thấy nó đang nhe răng với vị khách vừa bước ra khỏi quán tôi, chặn đường người ta.
“Ái chà!”
Tôi vội chạy tới, kéo dây của nó:
“Vượng Tài, Vượng Tài, người ta trả tiền rồi, trả tiền rồi mà!”
“Đi được rồi, không cần chặn nữa.”
Vượng Tài gầm gừ trong cổ họng, dừng lại vài giây rồi mới chịu tránh đường.
Tôi vội vàng xin lỗi khách, tiễn người ta đi đàng hoàng.













