Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Cảm Sâu Nặng – Chương 26: Anh là người duy nhất đánh tôi mà không bị tôi giết chết, ngược lại tôi còn muốn nói cám ơn anh

Tình Cảm Sâu Nặng

Tác giả: Bạch Trần
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kiều Tri Niệm được Tần Dập dỗ dành lên lầu. Vẫn chưa tới giờ Hoắc Tri Hành tan làm về, trong phòng khách rộng lớn đẹp đẽ giờ chỉ còn lại ba người, Tần Dập ngồi trên ghế sô pha, đối diện là hai vợ chồng nhà họ Hoắc với vẻ mặt nghiêm túc.

Người đàn ông cụp mắt chăm chú nhìn tách trà đang bốc hơi nóng trên bàn, đầu lưỡi từ từ lướt qua vùng má trong rồi đi đến môi.

“Ông Hoắc, bà Hoắc, tôi phải về Thái Lan.”

Anh dùng ngón cái và ngón trỏ vân vê tách trà, đầu ngón tay từ từ xoay tròn tách trà trên mặt bàn.

“Tôi muốn dẫn Niệm Niệm đi.”

“Không được!” Hoắc Chính Kỳ từ chối thẳng thừng: “Ranh giới cuối cùng của chúng tôi là cho anh đến thăm Niệm Niệm, còn việc anh muốn dẫn con bé đi thì tuyệt đối không được!”

Động tác tay của Tần Dập ngừng lại, anh nâng mí mắt lên.

“Ông Hoắc, trong lòng ông hiểu rõ, cô ấy cần tôi, đứa bé cũng cần bố.”

Người đàn ông trung niên trầm ổn bất ngờ bật dậy, ánh mắt sắc bén như dao nhìn vào anh: “Vậy anh muốn đưa con bé đi đâu, đến cái chỗ mưa bom bão đạn kia à?”

Tần Dập thả tách trà xuống, mày nhíu lại, bắt đầu ngồi ngay ngắn.

“Tôi cũng nói rõ, tôi sẽ không rời khỏi cái giới đó, cũng không thể rời khỏi. Cho dù tôi có thể hoàn toàn rút lui thì cũng không thể bỏ mặc những người anh em đã theo mình vào sinh ra tử.” Anh mạnh mẽ nói từng lời: “Nhưng tôi là đàn ông, quyết sẽ không để người phụ nữ của mình phải mạo hiểm. Cho dù có phải liều cả cái mạng, tôi cũng sẽ bảo vệ cho mẹ con cô ấy.”

Kiều Uyển Ninh giữ lấy chồng mình đang định nói tiếp, trong lòng bà cũng đã có tính toán.

Xe của Hoắc Tri Hành dừng trước cửa lớn, một tay anh đặt trên vô lăng, tay kia kẹp điếu thuốc lá, không ngừng suy nghĩ lát nữa nên nói với em gái thế nào.

Bảy rưỡi tối, Hoắc Tri Hành cảm thấy có lẽ Tần Dập đã rời đi rồi, anh dập tắt điếu thuốc, lái xe vào ga ra. Tuy nhiên, Hoắc Tri Hành không ngờ vừa bước vào phòng khách lại thấy ba người đang ngồi đối diện nhau trên sô pha.

Sự xuất hiện của anh cũng không thay đổi được gì, bầu không khí xung quanh vô cùng căng thẳng.

Mấy ngày nay, người của Hoắc Tri Hành vẫn luôn lần theo dấu vết của Nok, thế nên anh cũng đoán được đại khái mục đích của Tần Dập.

Hoắc Tri Hành không nói gì, anh sải bước đi thẳng lên phòng của Kiều Tri Niệm trên tầng ba.

Lúc tiếng gõ cửa vang lên, Kiều Tri Niệm đang lo lắng chuyện dưới tầng nên vừa nghe đã lập tức chạy ra mở cửa. Cô nhìn thấy anh trai mặc âu phục ngay ngắn đang đứng ở ngoài.

“Niệm Niệm, anh có chuyện muốn nói với em.”

Hoắc Tri Hành lớn hơn Kiều Tri Niệm chín tuổi, thế nên anh vẫn luôn cưng chiều cô như trẻ con, đây là lần đầu tiên anh dùng giọng điệu trịnh trọng như vậy để nói chuyện với Kiều Tri Niệm.

“Anh nói đi ạ.”

Kiều Tri Niệm căng thẳng, bất giác ngồi thẳng người, hai mắt mở to, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc giống như học sinh đang chờ giáo viên dạy dỗ.

Hoắc Tri Hành bị dáng vẻ của cô chọc cười, sau khi ngồi lên bệ cửa sổ, anh kéo tay của cô qua an ủi: “Đừng lo lắng thế, chỉ là muốn tâm sự với em thôi.”

Anh nhéo nhéo bàn tay nhỏ bé của cô gái, độ cong nơi khóe miệng dần hạ xuống, nghiêm túc nói: “Không cần anh nói, chắc em cũng biết rõ nhà họ Tần ra sao, Tần Dập là kẻ như thế nào đúng không?”

“Nếu em đến với anh ta, tình cảm của hai người sẽ không giống những kẻ bình thường chỉ cần thích là được. Em còn phải cân nhắc đến rất nhiều chuyện khác nữa, ví dụ như thân phận và trách nhiệm của anh ta, những nguy hiểm mà anh ta mang đến cho em.”

Kiều Tri Niệm còn đang trong độ tuổi tươi đẹp như vậy kia mà. Hoắc Tri Hành nhìn gương mặt trong sáng và xinh đẹp này, dù anh công nhận đứa bé trong bụng em gái là của người đàn ông đó, thì vẫn không đành lòng để cô sống trong cảnh bất an cả đời.

“Đó là thế giới mà em chưa từng tiếp xúc, thậm chí là thế giới mà em không thể chấp nhận được.”

“Anh nói như vậy, em hiểu chứ?”

Kiều Tri Niệm cụp mắt, hàng mi mảnh mai như lông vũ chiếu xuống tạo thành bóng mờ trên gương mặt hoàn mỹ. Cô mặc váy ngủ màu trắng, màn cửa mỏng làm từ lụa nhẹ nhàng lướt qua bờ vai mảnh mai. Bóng đêm bên ngoài cửa sổ khiến cô chợt nhớ đến Lục Duy, người con gái đã biến mất chỉ sau hai ngày ở cùng mình.

Khi ở Thái Lan, Kiều Tri Niệm thường dựa vào lan can của ban công phòng ngủ nhìn về nơi xa. Vào ngày Tần Dập tỉnh lại, Lục Duy chỉ đến thăm anh một lần rồi chưa từng quay lại. Lúc Kiều Tri Niệm ra ngoài tìm bác sĩ thay thuốc thì tình cờ gặp cô ấy. Lúc đó Lục Duy chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ, nói rằng muốn đi du lịch xa.

Khi ấy Kiều Tri Niệm rất ngưỡng mộ Lục Duy, bởi vì cô ấy tự do phóng khoáng, cô không để những chuyện bên ngoài vào mắt, cũng không để vào lòng. Lục Duy vẫn hoạt bát và vui vẻ như lần đầu gặp mặt, nhiệt tình tiến lên ôm lấy cô.

“Niệm Niệm, đừng sợ. Nguy hiểm là trạng thái bình thường nhưng sẽ không dễ dàng xảy ra. Quan trọng là chú hai của cháu chắc chắn sẽ không để thím gặp nguy hiểm.”

Hai người tách ra, cô gái ấy chân thành nói: “Thím hãy tin tưởng chú ấy.”

Thật ra Kiều Tri Niệm rất tin tưởng anh. Người đàn ông kiêu ngạo và phóng túng đó rõ ràng nên ở nơi cao vời vợi giống như một vị thần, nhưng lại vì cô mà chấp nhận dính bụi trần. Cô cảm thấy rất may mắn, cũng mừng thầm khi biết mình là người duy nhất có thể nhìn thấy con người thật của anh, nghe thấy nhịp tim đập mãnh liệt của anh. Chỉ khi ở trước mặt cô, Tần Dập mới buông bỏ hết tất cả để làm một người bình thường bằng xương bằng thịt.

Đôi mắt sâu thẳm của Kiều Tri Niệm phản chiếu ánh sáng rực rỡ ngoài cửa sổ, sáng lấp lánh như dải ngân hà. Cô cất tiếng, giọng nói uyển chuyển như hoàng oanh đang ngân nga:

“Em biết, em biết hết.”

“Nhưng đối với em, anh ấy chỉ là một người bình thường. Anh ấy sẽ yếu ớt khi bị thương, sẽ lo lắng khi em bị ốm, sẽ chọc cười để em vui, sẽ nấu cơm cho em và cũng sẽ giận dỗi như một đứa trẻ, thậm chí là sẽ lo được lo mất.”

“Dù cho anh ấy là người đứng đầu nhà họ Tần cũng không có ảnh hưởng gì cả, em chỉ coi anh ấy là Tần Dập thôi.”

Hoắc Tri Hành sững sờ, trong lòng anh lặp đi lặp lại, nghiền ngẫm những câu nói đó, nhưng vẫn không thể nào liên hệ Tần Dập trong miêu tả của cô với kẻ trong ấn tượng của anh được.

Một lúc sau, Hoắc Tri Hành vuốt ve mái tóc dài của em gái, gương mặt điển trai vẫn luôn tươi cười dịu dàng như trước.

“Em phải nhớ rõ, em mãi mãi là cô chủ của nhà họ Hoắc, đừng bao giờ để mình phải chịu thiệt thòi.”

Hoắc Tri Hành khép cửa lại, đi xuống phòng khách tầng một. Anh thoáng liếc Tần Dập rồi bước ra khỏi nhà.

Tần Dập hiểu ý Hoắc Tri Hành, khóe miệng cong lên, anh đút tay vào túi rồi đi theo đối phương rời khỏi phòng khách.

Hoắc Tri Hành nghe thấy tiếng bước chân sau lưng cũng không quay đầu lại, lấy thứ gì đó trong túi áo khoác ra đưa cho Tần Dập. Anh nhận lấy rồi nhìn thoáng qua, biểu cảm trên mặt hơi thay đổi.

“Nok muốn hợp tác với nhà họ Hoắc.” Hoắc Tri Hành phun ra một làn khói: “Tiền của tôi cũng không phải do gió lớn thổi đến, vậy nên không muốn tùy tiện đưa cho người khác.”

Tần Dập híp mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm thứ trong tay.

“Dẫn con bé đi đi, tôi sẽ nói với bố mẹ.”

Ánh mắt Tần Dập dịu đi, anh quay sang nhìn Hoắc Tri Hành.

“Anh là người duy nhất đánh tôi mà không bị tôi giết chết, ngược lại tôi còn muốn nói cám ơn anh.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tần Dập ôm lấy cô gái, tùy ý để nước bẩn trên người cô thấm ướt quần áo của mình
Chương 2: Anh điên cuồng hôn lên môi, cổ và trước ngực cô, gần như muốn…(Pass: 6868)
Chương 3: Dáng vẻ luống cuống của cô giống như một bé thỏ con bị thợ săn vây bắt (Pass: 6868)
Chương 4: Em đã bị anh phá thân rồi, còn muốn đi đâu nữa?
Chương 5: Bà chủ của các người
Chương 6: Anh ấn lên bụng của cô, vô cùng hài lòng với hình dạng của mình trên đó
Chương 7: Đàn ông càng mạnh mẽ thì càng thích phụ nữ nhu nhược có thể kích thích mình
Chương 8: Cô bỗng nhiên không muốn để người này rời khỏi cô, ở đây lớn như vậy
Chương 9: Nếu có thể ăn mặc gọn gàng đứng dưới ánh mặt trời, ai lại bằng lòng sống trong bùn lầy đêm đen
Chương 10: Anh nhàn nhã ngồi hút thuốc, làm như không để ý đến thứ chất lỏng màu đỏ sậm chảy tràn lan dưới chân đang làm bẩn đôi giày da sáng bóng của mình
Chương 11: Cô không dám chạm vào vì sợ đường cong tượng trưng cho mạng sống của anh sẽ biến mất
Chương 12: Cả cô và người trước mặt đều cần giải toả
Chương 13: Ở nơi đây, anh một tay che trời, chỉ cần anh muốn hay không mà thôi
Chương 14: Anh rất thích để lại dấu ấn của mình ở trên cơ thể hoàn mỹ của Kiều Tri Niệm
Chương 15: Cô bé, em có biết anh yêu em nhiều như thế nào không?
Chương 16: Em không cần nói, tôi biết mà
Chương 17: Anh cúi đầu nhìn vết máu lan rộng, khóe môi nở nụ cười
Chương 18: Cô càng không nhắc tới chuyện ở Thái Lan thì anh lại anh càng lo lắng
Chương 19: Phản bội vĩnh viễn không chỉ có một lần
Chương 20: Giờ đã tìm ra nguyên nhân cho một loạt các vấn đề trên cơ thể
Chương 21: Anh không kiêng kị điều gì, chỉ là để ý đến cô mà thôi
Chương 22: Anh ấy không phải người xấu, ít ra đối với con thì không phải
Chương 23: Động tác của tay anh rất nhẹ nhàng, vuốt ve bé con có chung dòng máu với mình
Chương 24: Anh nói đúng, cho nên hôm nay tôi mới quang minh chính đại đến đây
Chương 25: Nói đến cầm thú thì hai người đều như nhau cả
Chương 26: Anh là người duy nhất đánh tôi mà không bị tôi giết chết, ngược lại tôi còn muốn nói cám ơn anh
Chương 27: Cho dù cả người anh có dính máu me bẩn thỉu, thì vẫn sẽ có cô dùng tấm thân tinh khiết không chút kiêng dè ôm lấy anh
Chương 28: Gã chỉ vừa châm điếu thuốc, còn chưa kịp hít một hơi đã bắt gặp ánh mắt tràn ngập tình dục của người phụ nữ
Chương 29: Người khác có, em cũng sẽ có
Chương 30: Nhà Của Anh Không Phải Là Nhà Của Em À
Chương 31: Tôi Muốn Phá Hủy Những Thứ Mà Tần Dập Quan Tâm
Chương 32: Dù Đó Là Sự Thật
Chương 33: Nếu Thích Thì Ngày Nào Cũng Đút Cho Em Nhé
Chương 34: Tầng Hầm Của Nhà Họ Tần Hay Còn Gọi Là Phòng Tra Tấn
Chương 35: “sợ À”
Chương 36: Với Uy Thế Của Tần Dập Hiện Tại
Chương 37: Chuyện nên tới sẽ tới
Chương 38: Nở Nụ Cười Như Đã Hiểu Rõ
Chương 39: Hoa Và Sao Trời Đang Tô Điểm Cho Nhau
Chương 40: Không Ngờ Anh Lại Xấu Hổ
Chương 41: Cô Chỉ Có Thể Hoàn Toàn Thuộc Về Anh
Chương 42: Tôi Muốn Trở Thành Tần Dập
Chương 43: “qua Ba Tháng Rồi “giao Lưu” Gần Một Chút Không”
Chương 44: Cho Nên Tôi Không Phải Thiếu Niên Thiên Tài Gì Cả
Chương 45: Em Nghe Thấy Những Gì
Chương 46: Không Giống Như Lời Người Khác Nói
Chương 47: Cô Thấy Ánh Lửa Lóe Lên
Chương 48: Bây Giờ Trên Người Anh Mang Theo Hương Vị Lạnh Thấu Xương
Chương 49: Có Chết Cũng Muốn Giữ Sĩ Diện
Chương 50: Anh Là Như Vậy Không Hiền Lành Cũng Không Dịu Dàng
Chương 51: Ở Trước Mặt Cô
Chương 52: Tâm Tư Giấu Kín Bị Nói Trúng
Chương 53: Cô Gái Được Phác Hoạ Lần Trước Tôi Cũng Muốn
Chương 54: Có Phúc Cùng Hưởng Có Họa Cùng Chịu
Chương 55: Đến Khi Bé Con Biết Cử Động
Chương 56: Không Phải Không Muốn Mà Là Sợ Có Được Rồi Lại Mất Đi
Chương 57: Việc Anh Phải Làm Là Bảo Vệ Hoắc Tri Hành An Toàn
Chương 58: “hơn Tần Dập Chứ”
Chương 59: Con Bé Thích Không
Chương 60: Để Xem Anh Ta Mất Bao Lâu Mới Tìm Được Các Cô
Chương 61: Sao Anh Có Thể Nuốt Lời Với Cô Gái Của Mình Được
Chương 62: Muốn Tôi Tin Tần Dập Là Kẻ Thù
Chương 63: Cô Khẽ Gọi Tên Anh Nhưng Không Có Ai Trả Lời
Chương 64: Anh Có Thể Buông Bỏ Danh Dự Và Thân Phận
Chương 65: Nhắm Mắt Lại Đừng Nhìn
Chương 66: Dù Cho Mọi Người Nhìn Thấy
Chương 67: Mày Không Nên Động Vào Cô Ấy
Chương 68: Tiếng Súng Lại Vang Lên
Chương 69: Không Có Gì Đáng Sợ Hơn Việc Mất Đi Anh
Chương 70: Hình Ảnh Hai Người Như Dừng Lại
Chương 71: Dù Kết Cục Có Ra Sao
Chương 72: “gọi Chồng Đi Anh Muốn Nghe
Chương 73: Nhà Họ Tần Không Nợ Nhân Tình Nếu Có Thì Phải Trả
Chương 74: “chỉ Dịu Dàng Với Mình Em”
Chương 75: Sau Này Sẽ Có Em Bên Anh Là Gia Đình Của Anh
Chương 76: Những Kẻ Đáng Hận Cũng Có Chỗ Đáng Thương
Chương 77: Lần Đầu Anh Tần Ghen Nên Phải Lưu Lại Làm Kỷ Niệm
Chương 78: “đi Thôi Chồng Con Đang Đợi Con Đấy”
Chương 79: Lễ Cưới
Chương 80: Ngoại Truyện 1 “đây Không Phải Là Sữa Đấy Chứ…”
Chương 81: Ngoại Truyện 2 “con Nó Cử Động”
Chương 82: Ngoại Truyện 3 Sinh Nhật Và Đoàn Viên
Chương 83: Ngoại Truyện 4 Nghe Được Tiếng Cô Thì Anh Đau Lòng
Chương 84: Ngoại Truyện 5 Chào Con Tần Lệ Hành
Chương 85: Ngoại Truyện 6 “con Rất Nhớ Anh Không Nhìn Thấy Anh Là Khóc”
Chương 86: Ngoại Truyện 7 “sao Có Nhiều Người Thích Em Đến Vậy Chứ”
Chương 87: Ngoại Truyện 8 H
Chương 88: Ngoại Truyện 9 “em Ôm Con Của Anh Còn Anh Ôm Vợ Của Mình”
Chương 89: Ngoại Truyện 10 Đây Là Sinh Ra Một Tần Dập Nhỏ
Chương 90: Ngoại Truyện 11 Người Đàn Ông Tốt Như Vậy Là Người Đàn Ông Của Em
Chương 91: Ngoại Truyện 12 “tần Vũ Mộc Con Nhóc Xấu Xa…”
Chương 92: Ngoại Truyện 13 Thật Ra Anh Đâu Có Thoả Hiệp

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Cảm Sâu Nặng
Chương 26: Anh là người duy nhất đánh tôi mà không bị tôi giết chết, ngược lại tôi còn muốn nói cám ơn anh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 26: Anh là người duy nhất đánh tôi mà không bị tôi giết chết, ngược lại tôi còn muốn nói cám ơn anh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...