Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Ca – Chương 70

Tình Ca

Tác giả: Bát Trà Hương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Thanh Phong dạy em những gì rồi? – Thắng Vũ ấn cô ngồi xuống chiếc ghế trước cây đàn dương cầm trắng tinh và hỏi.

- Em mới học được kỹ thuật xếp ngón, lịch sử hình thành dương cầm, vị trí nốt nhạc. – Thi San thật thà trả lời.

Thấy anh nháy mắt ra hiệu, Thi San liền đặt tay lên phím đàn. Những thanh âm vụn vặt, đứt quãng và không có ý nghĩa gì vang lên từ đôi tay ngọc ngà khiến đôi môi chàng nghệ sĩ khẽ mỉm một nụ cười.

Nhìn cô chằm hăm vào cây đàn, anh chợt nhớ đến những người tiếp xúc với chiếc máy tính lần đầu tiên. Bộ dạng của họ lúc đó cũng giống như cô, thật khó khăn để thao tác tất cả các ngón một cách nhịp nhàng.

- Hôm nay có lẽ các học viên sẽ được học cách luyện ngón cơ bản. – Cô đột ngột dừng tay và nói.

- Em quên người đang đứng cạnh em là ai sao? Anh sẽ dạy em ngay bây giờ.

Thắng Vũ vừa nói vừa chỉnh lại tư thế ngồi đàn cũng như tư thế đặt tay của Thi San.

Ngay cả khi ngồi trước máy tính để đánh chữ thì cũng chẳng ai ngồi như cô cả. Lưng cô cong như con tôm và tổng thể cơ thể cô không mang lại cảm giác thoải mái đúng với ý nghĩa mà âm nhạc sẽ mang đến cho con người.

- Thi San, thả lỏng tay nào, đừng gồng. Ngón cái của em phải ngang hàng với ngón út. Các ngón tay cong tròn. Đầu em phải thẳng, cánh tay phải mềm mại.

Ngay khoảnh khắc anh đang tập trung để giúp cô chỉnh lại tư thế đúng nhất thì cô lại bị giọng nói trầm ấm và làn hơi thở thơm hương bạc hà của anh làm cho bất động. Cái cảm giác tê rân rân chạy nhanh khắp cơ thể quá đỗi lạ kỳ.

Lúc ở trong phòng tập đàn, Thanh Phong cũng từng cúi xuống và nhắc nhở cô nhưng anh không khiến cô bấn loạn như thế này.

- À. Cái này anh Thanh Phong cũng có nhắc nhở em rồi nhưng em căng thẳng là lại quên mất. – Cô vội lên tiếng giải thích vì sợ Thắng Vũ sẽ nghĩ sai về Thanh Phong.

- Âm nhạc là một liều thuốc bổ cho tinh thần nên em hãy tập cho bản thân giữ được một tâm trạng thoải mái nhất khi chạm tay lên phím đàn. Chỉ khi em thật sự thả hồn thì em mới có thể thăng hoa được.

Bàn tay Thắng Vũ nhịp nhàng trên những phím đàn và những âm thanh du dương cất lên.

Thi San nhìn thao tác của anh quá đỗi thuần thục thì đột nhiên cô thấy nản lòng. Thanh Phong nói phải tập nhuần nhuyễn từng bàn tay rồi sau đó mới kết hợp mười ngón tay lại nhưng cô không biết đến bao giờ cô mới có thể làm được như Thắng Vũ.

Tay phải thì còn có hy vọng chứ tay trái thì khó lắm. Cô có cảm giác như bàn tay trái không thuộc về cô, cô không điều khiển nó theo ý mình được, luôn bị hụt hẫng lưng chừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Qua hết một phút thả hồn theo tiếng đàn, Thi San mới phát hiện ra bàn tay còn lại của Thắng Vũ đang ôm lấy bờ vai mình.

Có lẽ anh cũng không nghĩ gì nhiều và đây chỉ là một hành động vô thức trong lúc chỉnh tư thế ngồi đàn cho cô bởi vì sự tập trung của anh đang đặt vào cây đàn dương cầm đắt tiền.

Khi tiếng đàn vừa ngừng lại, Thi San liền giật mình quay sang phía Thắng Vũ. Thế nhưng, vì cô ngước mặt lên nên đã khiến cho khoảng cách giữa hai gương mặt thu hẹp, ngỡ như chỉ cần cử động thêm chút xíu nữa thì môi mắt họ sẽ chạm vào nhau.

Trong đáy mắt anh in rõ dung nhan cô và trong đáy mắt cô khắc sâu hình ảnh của anh. Trong vô thức, cả hai cứ nhìn nhau hồi lâu. Không gian lẫn thời gian dường như ngừng trôi, gió cũng thôi không thổi đùa bức màn trắng rủ che những ô cửa.

Vào lúc Thắng Vũ không thể kiềm nén được, toan hôn lên đôi môi đối diện thì Thi San đã nhanh chóng quay mặt lệch sang một bên.

Nụ hôn dịu dàng của anh chạm vào mái đầu cô, như có như không, như cố ý như vô tình và muôn phần hụt hẫng.

- Không biết bao lâu thì em mới có thể đàn được như anh?

Câu hỏi vừa thốt ra đã khiến Thi San xấu hổ ngay lập tức. Cô không hiểu vì sao mình lại vuột miệng so sánh ánh sao trên trời với hạt cát trong sa mạc như vậy nữa.

Vốn dĩ cô định nói câu gì đó để cứu vãn tình huống lạ lùng này nhưng cuối cùng chẳng nói được một câu cho ra hồn.

- Sẽ nhanh thôi. Khi em có thể làm chủ những khúc nhạc thì em sẽ hiểu rằng chơi đàn không hề khó như em nghĩ.

Thắng Vũ đứng thẳng lên, bàn tay anh cũng rời khỏi phím đàn lẫn bờ vai gầy của cô. Anh rất muốn hỏi mối quan hệ giữa cô và Thanh Phong là như thế nào nhưng mãi chẳng thể mở miệng cất lời.

Anh sợ rằng nếu cô nói cô có cảm tình đặc biệt với Thanh Phong thì trái tim anh sẽ vỡ tan mất. Thay vì mong chờ câu trả lời từ cô, anh sẽ cố gắng biến bản thân mình thành đáp án cho câu hỏi "người cô yêu là ai?".

- Hôm nay tới đây thôi. Cũng không thể học trong ngày một ngày hai mà thành tài được. Em đi ngủ sớm đi. Ngày mai chúng ta tiếp tục. Và em cũng đừng lo lắng quá vì bên cạnh em là người đã đạt giải nhất của cuộc thi piano quốc tế.

Anh mỉm cười động viên cô rồi nhàn nhã rời đi. Bóng dáng cao gầy khuất dần sau cánh cửa, chỉ còn lại tiếng bước chân rất khẽ cứ xa dần.

Anh sẽ không thể biết khoảnh khắc này, trái tim Thi San đang đấu tranh dữ dội để ngăn đôi chân đừng chạy theo người đàn ông mà cô yêu mến.

Nếu như biết rõ ngày mai là tận thế thì cô đã bất chấp mà đón nhận nụ hôn tình yêu từ anh và chẳng ngại ngần thổ lộ rằng cô thích anh rất nhiều.

Thế nhưng, cuộc đời này còn dài và anh chỉ mới hai mươi mốt tuổi. Tương lai của anh là công ty Thắng Minh.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Ca
Chương 70

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 70
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...