Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tín Hiệu Bão Số 3 – Chương 93: IF Line · Đêm Giao Thừa

Tín Hiệu Bão Số 3

Tác giả: Tiểu Hàm Tiên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh nắng buổi chiều mùa đông mang theo hơi lạnh trong trẻo của băng tuyết, nhưng bên trong căn phòng lại nóng rực.

Trần Vi Kỳ bị người đàn ông ôm chặt, cơ thể anh nóng như lò lửa, khiến cô đổ mồ hôi. Ở cái mùa đông tuyết rơi này, cô nóng đến mức đầu óc quay cuồng.

Trang Thiếu Châu cũng cảm thấy nóng, bèn đá văng chăn ra, để lộ tấm lưng rắn rỏi với những vết cào đỏ chằng chịt.

Anh hoàn toàn không cảm thấy đau, mọi cảm giác đều tập trung vào một chỗ, như thể chìm đắm trong suối nước nóng, chỉ còn lại hơi ấm, sự mềm mại, tê dại, khoái cảm lan tràn khiến da đầu anh căng lên từng đợt.

Cảm giác này quá mức sung sướng.

Chỉ cần thử một lần, dù chỉ là nếm sơ qua, cũng sẽ nghiện, nghiện đến mất kiểm soát.

Trang Thiếu Châu chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể trở thành một kẻ buông thả như thế này.

"Bảo bối........ bảo bối........" Anh gọi cô từng tiếng một, giọng trầm thấp đầy khàn khàn.

Ngọn lửa tà ác trong cơ thể như bốc cháy, không có chỗ nào được yên, bàn tay, đôi môi, vòng eo, thậm chí cả...

Anh hôn lên mặt cô, vành tai cô, sau đó chậm rãi lướt xuống chiếc cổ mảnh mai.

Vòng eo rắn chắc bị Trần Vi Kỳ quấn chặt lấy, từng đường nét cơ thể anh trơn mượt, không một chút mỡ thừa, giống như một con báo săn trưởng thành mạnh mẽ, dao động liên tục giữa cơn chạy nước rút.

Cô có cảm giác như mình bị một con dã thú quấn lấy, xâm nhập một cách mạnh mẽ, lao thẳng vào sâu trong tâm hồn, như thể muốn xé cô làm đôi.

Mái tóc dài xoăn nhẹ xõa rối bên cạnh, cô nằm giữa giường, đôi mắt mơ màng nhìn lên trần nhà, móng tay ghim sâu vào bả vai anh.

Nước mắt cô bất giác rơi xuống.

Thì ra, khi quá sung sướng, người ta cũng sẽ khóc.

Cô mơ hồ nghĩ, sao có thể có chuyện vừa mãnh liệt, vừa nóng bỏng, lại sung sướng đến mức như muốn lật tung cả thiên linh cái thế này?

Cuối cùng cô cũng hiểu, tại sao anh lại nói rằng từ nay về sau, cô sẽ không muốn tìm người đàn ông khác nữa.

Vì một khi đã nếm trải được "mỹ vị" độc nhất vô nhị này, làm gì còn có khẩu vị nào khác có thể sánh bằng?

Dạ dày con người rất dễ bị chiều hư.

Từ tiết kiệm mà hưởng xa hoa thì dễ, nhưng từ xa hoa quay về thanh đạm lại vô cùng khó.

Giống như cô đã yêu thích kim cương đa sắc, thì khi nhìn thấy kim cương trong suốt lại cảm thấy nhạt nhẽo, chẳng còn gì thú vị.

Thi thoảng, cô khẽ nhíu mày, móng tay càng bấu sâu hơn, giọng nói nũng nịu trách móc: "Anh đừng nhanh như vậy..."

Trang Thiếu Châu cúi xuống, đặt môi bên tai cô, giọng nói khàn khàn đầy ẩn ý: "Em thích chậm à. Nhưng vừa nãy em lại bảo chậm quá."

Mặt Trần Vi Kỳ đỏ bừng, né tránh hơi thở của anh, nhưng hai tay lại bám chặt lấy bờ vai rộng.

"......Cũng không thể lúc nào cũng nhanh được..." Cô thì thầm.

Cô không phải kiểu con gái để người khác tùy tiện muốn làm gì thì làm.

Cô sẽ đưa ra rất nhiều yêu cầu, chẳng hạn như nhẹ một chút, mạnh một chút, nhanh một chút, chậm một chút.

Cô rất giỏi trong việc khiến bản thân cảm thấy dễ chịu nhất.

Trang Thiếu Châu thầm nghĩ, đúng là công chúa, ngay cả làm chuyện này cũng phải được người ta phục vụ.

Nhịp độ chậm lại, nhưng sức mạnh không giảm, từng tiếng rõ ràng truyền vào tai cô, xen lẫn tiếng nước chảy róc rách.

Thật sự quá mức ngại ngùng.

Cô nhắm chặt mắt, cắn môi, khuôn mặt đã sớm đỏ bừng, tận hưởng trọn vẹn bữa tiệc hoàn mỹ đầu tiên trong đời.

Trước tiên Trang Thiếu Châu khiến cô vui vẻ, dỗ dành cô từng chút một.

Đợi đến khi cô sung sướng đến mê man, anh mới bắt đầu hưởng thụ bữa ăn chính của mình.

Trần Vi Kỳ còn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi cơn dư vị lâng lâng, đột nhiên bị anh lật người lại, cả người nằm úp sấp trên tấm đệm mềm mại như một chú puppy nhỏ.

"Trang Thiếu Châu ——"

"Suỵt, đổi kiểu khác, bảo bối, em chắc chắn sẽ thích."

Anh cúi xuống, ôm lấy cô từ phía sau, lồng ngực rắn chắc dán sát vào tấm lưng trắng nõn, hai cánh tay dịu dàng quấn chặt vòng eo nhỏ nhắn, ôm cô trọn vẹn vào lòng.

Từ phía sau, ngoài hai đôi chân trắng nõn thon dài lộ ra ngoài, toàn bộ nửa trên của Trần Vi Kỳ đều bị che khuất chặt chẽ.

Có lẽ như vậy sẽ càng khắc sâu hơn.

Sâu đến mức Trần Vi Kỳ không kìm được mà hét lên, nhưng lập tức bị anh dùng nụ hôn mạnh mẽ chặn lại.

Hắn đáng ghét đến mức còn giải phóng một bàn tay, giống như những người cha thời phong kiến khó chịu, cứ phải đánh vào m//ô//n//g con nít để chứng tỏ quyền uy.

Trần Vi Kỳ vừa ưm ưm r//ê//n rỉ vừa cắn loạn xạ, giọng nói mềm mại đến không chịu nổi, ngay cả mắng người cũng mềm nhũn: "Đồ khốn..."

Sao anh có thể vừa bắt nạt cô, vừa đánh cô chứ?

"Bảo bối..."

Trang Thiếu Châu nhíu mày, bàn tay thô bạo nhào nặn tờ giấy trắng mềm mại, gương mặt đẹp trai phủ kín dục vọng, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Anh chôn mình thật sâu trong cô, cúi xuống hôn lên lưng cô, để lại dấu vết thuộc về mình.

Dấu hôn đọng lại thành những mảng tím sẫm, đẹp đẽ như đoá mai đỏ nở rộ trên nền tuyết trắng.

.............

Dù đã trải qua nhiều lần, nhưng mỗi khi đêm khuya thanh vắng, Trần Vi Kỳ vẫn vô thức nhớ lại lần này.

Lần đầu tiên luôn đặc biệt nhất.

Dù khi đó họ vẫn rất bảo thủ, chỉ dám ở trên giường.

Nhưng bây giờ, lòng gan dạ của cô đã bị Trang Thiếu Châu nuôi lớn.

Không chỉ trên sofa, trong phòng tắm, mà thậm chí đêm qua, ngay trên chiếc cầu thang xoắn trị giá một triệu đô la.

Nước bắn tung tóe, thấm ướt những bậc thang trong suốt, dưới ánh đèn chiếu rọi, lấp lánh như những viên pha lê tinh khiết.

Anh bế cô trong lòng, để cô quàng tay ôm chặt lấy cổ mình, cứ thế ôm cô từ tầng ba đi xuống tầng một.

Anh đi rất chậm, gương mặt điển trai trở nên sâu thẳm dưới ánh sáng đan xen, đôi mắt phượng hẹp dài mê hoặc đến tận xương.

Nếu chỉ nhìn vào khuôn mặt anh, có lẽ người ta sẽ tưởng rằng anh là một người thanh lãnh như trăng gió, cao quý và dịu dàng.

Nhưng nếu ánh mắt hạ xuống phía dưới, sẽ lập tức nhận ra bản chất dữ tợn của anh.

Dữ tợn mà tà ác, cơ thể cuồn cuộn những đường gân xanh, lúc ẩn lúc hiện, không chịu hoàn toàn xuất hiện, cứ muốn quấn lấy cô.

"Sâu quá..."

Trần Vi Kỳ mất hồn, gương mặt chôn vào lồng ngực anh, đầu lưỡi gần như bị mài ra ngoài, hồng hào ướt át.

Trang Thiếu Châu dịu dàng ôm cô, những ngày qua đã nuôi cô mập lên một chút, hai bên má căng tròn, đáng yêu đến mức anh không rời mắt nổi.

"Sao em có thể ngoan như vậy, Vi Vi..."

Ôm cô đến sofa ở tầng một, anh nhẹ nhàng vén lọn tóc ướt dính trên thái dương cô, cúi xuống hôn lên trán.

Trên cầu thang, cô đã lên đến đỉnh điểm vài lần, vì vậy anh cũng không làm khó cô nữa.

Anh lấy một chiếc chăn cashmere mềm mại, bọc cô lại, hôn cô thêm vài cái rồi mới đi đến quầy bếp, nấu một ấm trà hoa để bổ sung nước cho cô.

Trần Vi Kỳ từng ngụm từng ngụm nhỏ nhấp trà nóng, tận hưởng sự chăm sóc chu đáo của người đàn ông.

Cô gác chân lên đùi anh, ra lệnh: "Chân em mỏi muốn chết rồi, bóp cho em đi."

"Ngày mai em còn phải đến trường báo danh nữa đấy."

Trần Vi Kỳ bực bội nói.

"Còn sớm mà."

Trang Thiếu Châu liếc đồng hồ, giọng nói lười biếng: "Mới mười giờ, lát nữa bế em lên ngủ, sáng mai anh lái xe đưa em đến trường."

Từ New York đến New Haven mất hơn một tiếng lái xe.

Trần Vi Kỳ vừa nghe đến chuyện đi học, thì nhanh chóng lộ ra vẻ vui mừng.

Cuối cùng cũng có thể thoát khỏi người đàn ông này rồi!

Những ngày qua hưởng lạc quá độ, tuy rằng sung sướng, nhưng lưng đau, chân mỏi, cơ thể như bị vắt kiệt sức lực.

Anh quá mạnh mẽ, hơn nữa còn quá bền bỉ, cô cảm giác nếu cứ tiếp tục thêm vài lần nữa, chắc chắn sẽ mất mạng.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại...

Haizz, cũng may là anh đủ mạnh, lại còn sẵn lòng phục vụ cô.

Nếu không phải vậy, cô đã không dễ dàng bị mỹ nam kế dụ dỗ, còn chủ động đẩy qua đẩy lại, cuối cùng gật đầu đồng ý hẹn hò với anh.

Trang Thiếu Châu sao có thể không hiểu những biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt cô chứ?

Sắp đi học rồi, rời xa anh, mà cô vui đến thế sao?

Anh nheo mắt lại, giọng điệu tùy ý: "Căn hộ em thuê gần Yale, anh đã đổi cho em căn lớn hơn. Xa hơn một tẹo, mất năm phút lái xe, nhưng vị trí tốt hơn, an toàn hơn."

Trần Vi Kỳ: "Ừm."

"Nhưng mà lớn quá, em ở một mình không an toàn, anh sẽ ở cùng em."

"Hả?"

Trần Vi Kỳ sững sờ.

Anh nói cái gì cơ? Ở cùng cô?

"Em là sinh viên đại học chứ có phải tiểu học đâu, cần gì anh làm gia sư theo kèm chứ?! Anh bị sốt à? Anh còn có công việc mà?"

"Anh làm việc từ xa." Trang Thiếu Châu nói nhẹ tênh.

"Cũng không được!"

Trần Vi Kỳ kiên quyết từ chối.

Anh mà ở bên cạnh cô mỗi ngày, vậy đời sinh viên tươi đẹp của cô còn gì nữa?

"Anh sẽ không làm phiền em học, bảo bối. Ban ngày anh làm việc, tan học anh đón em, đưa em đi ăn, đi dạo. Mỹ không an toàn, em ở một mình làm anh không yên tâm."

Trần Vi Kỳ nhìn gương mặt nghiêm túc của anh, tức đến mức hét lên: "Anh lo cho sự an toàn của em á? Anh chỉ muốn tối nào cũng làm thịt em thì có! Đồ cầm thú!"

Trang Thiếu Châu: "..............."

Anh ho nhẹ một tiếng, ánh mắt lóe lên ý cười bất lực.

Cô gái nhỏ này quá linh động, quá đáng yêu, làm anh không kìm được mà cúi xuống hôn cô một cái.

"Hình tượng anh trong lòng em kém vậy sao?"

"Chứ còn gì nữa? Anh đã làm gì trong mấy ngày qua, tự anh biết rõ!"

Trần Vi Kỳ cảnh giác liếc anh một cái.

Trang Thiếu Châu nhớ lại ba ngày qua, cũng cảm thấy giống như một giấc mộng hoang đường.

Ba ngày ba đêm không ra khỏi cửa, cứ ở nhà lăn lộn.

Ba bữa ăn mỗi ngày, đều do anh đích thân làm, bưng đến tận giường, đút cho cô ăn.

Hai cơ thể trẻ trung, vừa chạm vào nhau đã bùng nổ phản ứng hóa học, nghiện mất rồi, không biết mệt.

"Anh chỉ ở cùng em thôi, lúc em không có tiết sẽ đưa em về New York. Anh đảm bảo, nếu em không muốn, anh sẽ không chạm vào em."

Trang Thiếu Châu giả bộ làm người đàn ông quân tử, hứa hẹn đàng hoàng.

Trần Vi Kỳ tức đến muốn chửi thề, trong lòng một đống câu muốn mắng, nhưng cuối cùng cô vẫn không để anh đạt được ý đồ.

Cô kiên quyết không cho anh dọn đến, nhưng đồng ý để anh sắp xếp một bảo mẫu và hai nữ vệ sĩ để chăm sóc mình.

Trang Thiếu Châu nhường bước, nhưng vẫn cứng rắn tuyên bố: "Tối thứ sáu mỗi tuần, anh sẽ đón em, cuối tuần chúng ta ở New York."

"Ờ ờ ờ."

Trần Vi Kỳ qua loa đáp.

"Còn ngày thường, mỗi tuần anh đến New Haven hai lần, đưa em đi ăn."

"Anh đúng là được đằng chân, lân đằng đầu!"

Trang Thiếu Châu nhìn cô đầy dịu dàng, nhẹ giọng: "Bảo bối, chúng ta đang yêu nhau mà. Em cũng phải cho bạn trai gặp bạn gái chứ."

Trần Vi Kỳ không chịu nổi mấy câu tình tứ này, trong lòng ngọt ngào, nhưng vẫn trừng mắt với anh một cái, coi như ngầm đồng ý.

............

Nhịp sống như vậy kéo dài suốt một tháng, thoáng cái đã gần đến Tết.

Trường không nghỉ, nên Trần Vi Kỳ không thể về Hồng Kông, đành phải đón Tết ở Mỹ.

Trang Thiếu Châu cũng không về Hồng Kông, mà ở lại Mỹ cùng cô, khiến cả nhà anh náo loạn.

Mẹ anh, bà Lê Nhã Nhu gọi mấy cuộc điện thoại, truy hỏi: "Có chuyện gì quan trọng ở Mỹ đến mức con không thể về ngay cả trong dịp Tết thế?"

Trang Thiếu Châu lười biếng tựa vào sofa trên ban công, nhẹ nhàng dỗ mẹ: "Mẹ à, con thực sự có việc mà. Có anh cả, Tiểu Minh và ba ở nhà với mẹ, con có về hay không đâu có quan trọng? Đến đêm Giao Thừa, con sẽ gọi video đúng giờ."

"Con cố ý chọc mẹ tức chết đúng không?!"

Lê Nhã Nhu giận điên người, nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo.

Bỗng bà ấy suy ngẫm một chút, rồi hỏi thẳng: "Có phải con có bạn gái rồi không?"

Trang Thiếu Châu không phủ nhận, cũng không thừa nhận.

Khoảng lặng ngắn ngủi này khiến Lê Nhã Nhu hoảng hốt.

Không thể nào? Không thể nào?

Con trai bà ấy phải lòng một cô gái ngoại quốc rồi sao?!

"Trang Thiếu Châu, cả ba con lẫn mẹ đều không chấp nhận con hẹn hò với con gái ngoại quốc đâu. Con đừng mơ tưởng nữa. Nếu con đã không về ăn Tết, vậy nhân cơ hội này mà chia tay đi."

Lê Nhã Nhu không quan tâm con trai đang hẹn hò với ai, chỉ cần bà ấy không hài lòng thì phải cắt đứt.

Con dâu của bà ấy phải qua được cửa ải này mới được.

Người nước ngoài? Không được!

Nhan sắc không đẹp? Không được!

Tính cách quá yếu đuối? Không được!

Gia cảnh không quá quan trọng, nhưng tốt nhất vẫn là người bản địa, như vậy Tết đến cũng không phải chạy qua chạy lại phiền phức.

Trang Thiếu Châu bật cười, vô thức ngước mắt nhìn về phía bếp.

Trần Vi Kỳ đang chăm chú học cách nấu trà sữa trong bếp, dáng vẻ nghiêm túc đến mức khiến người ta thấy buồn cười.

Anh cười khẽ, giọng nói thoáng chút dịu dàng: "Con không có hứng thú với gái Tây, mẹ đừng đoán lung tung."

"Vậy thì Tết này con dẫn người ta về ra mắt đi, cho cả nhà xem thử."

Trang Thiếu Châu không mắc bẫy.

"Đến lúc nên dẫn về, con nhất định sẽ đưa về. Đừng tò mò nữa. Trước chúc mẹ năm mới vui vẻ, giúp con nói với ba một tiếng. Bye mẹ."

Nói xong, anh dứt khoát cúp máy, rồi bước vào trong nhà, lại ngửi thấy mùi trà sữa đậm đà lan tỏa trong không khí.

Trà lá anh mua với giá mười vạn một cân, lại bị cô mang đi nấu trà sữa.

Trần Vi Kỳ thấy anh đến, vẫy tay gọi: "Lại đây, nếm thử trà sữa em nấu đi."

Trang Thiếu Châu không hứng thú với trà sữa, nhưng vẫn bước tới, từ phía sau ôm lấy cô, vùi mặt vào cổ cô.

Anh nhận ra mình đã không thể rời xa cô được nữa.

Cả thể xác lẫn tinh thần.

Anh không kìm được, cứ muốn gần cô, ôm cô, hôn cô.

Có lẽ đây chính là điều người ta gọi là "falling in love".

"Quà Tết em muốn gì?"

Anh vừa hỏi, vừa hôn lên cổ cô.

Trần Vi Kỳ bị nóng đến rụt cổ, vội đặt ly trà sữa lên bàn, sợ làm đổ.

Cô đã nấu suốt cả buổi theo công thức, còn làm cháy cả một nồi lúc đầu.

"Gì cũng được, không quan trọng."

Cô suy nghĩ, quà cáp chẳng phải chỉ có mấy thứ như hoa, túi xách, đồ haute couture, trang sức thôi sao?

Ngoài việc giá cả ngày càng cao, thực ra cũng không có gì đặc biệt.

Trang Thiếu Châu ba ngày hai bữa lại tặng cô quà, đến mức cô cũng thấy chán.

"Lần này sẽ là một món quà đặc biệt."

Anh ôm chặt cô hơn.

"Đặc biệt thế nào?"

Cô chớp mắt, có hơi tò mò.

"Qua ngày kia em sẽ biết."

Ngày kia là đêm Giao thừa.

Cô biết anh vì muốn ở bên cô, nên không về nhà ăn Tết.

Trong lòng cô bỗng mềm mại, lại ngọt ngào, đến mức chủ động nâng mặt anh lên, hôn một cái.

"Anh đón năm mới cùng với em là em đã rất vui rồi."

Ánh mắt cô lấp lánh.

Cô cũng không ngờ, một người bạn trai mà cô chọn bừa lại hợp ý cô đến vậy.

Dục vọng cháy bùng ngay khoảnh khắc cô chủ động hôn anh.

Từng nụ hôn qua lại, trà sữa nguội mất, cô cũng chưa uống được bao nhiêu.

Chỉ có cô bị anh ôm đặt lên bàn đảo, mềm mại kêu lên từng tiếng.

Bộ váy ngủ đẹp đẽ mới mặc một lần, bị xé thành từng mảnh vụn.

.............

Đêm Giao thừa.

Chú Huy quản gia đã chuẩn bị sẵn một bàn tiệc Tết.

Dù chỉ có hai người họ, nhưng mâm cơm vẫn vô cùng thịnh soạn.

Lẩu hải sản bốc khói trắng nghi ngút, gà hầm bào ngư với gừng sa tế, cá mú hấp, lẩu bát bảo, sashimi cá ngừ vây xanh vừa cắt...

Phòng khách bày đầy hoa Tết, những chậu lan hồ điệp nở rộ, khắp nơi đều rực rỡ sắc xuân.

Trần Vi Kỳ kéo chú Huy đến ăn cơm cùng, nhưng chú Huy là người tinh ý, sao có thể chịu làm bóng đèn? Chưa đầy nửa tiếng, ông ấy đã lén lút rời đi. Trần Vi Kỳ uống đến lâng lâng, hoàn toàn không nhận ra có người đã rời bàn.

"Chúc mừng năm mới, Vi Vi." Trang Thiếu Châu nâng ly rượu, chủ động chạm vào ly của Trần Vi Kỳ, phát ra một tiếng lanh canh giòn tan.

Trần Vi Kỳ không biết, người đàn ông trước mặt luôn được người khác tôn sùng, chưa bao giờ phải chủ động đứng dậy, lại càng không cần chủ động cụng ly với ai.

"Chúc mừng năm mới anh nhé." Trần Vi Kỳ ngồi trên ghế, khẽ nâng ly rượu một cách kiêu kỳ, đôi mắt long lanh rạng rỡ.

"Gọi anh là gì?" Trang Thiếu Châu hỏi.

Trần Vi Kỳ hơi ngượng ngùng, lườm anh một cái: "Trang Thiếu Châu."

"Tối qua em gọi anh là gì thì bây giờ phải gọi giống như thế." Trang Thiếu Châu vòng qua bàn, ngồi xuống bên cạnh cô.

Trần Vi Kỳ chợt nhớ lại tối qua trên giường, cô bị anh dỗ dành mà gọi mấy tiếng "chồng". Gương mặt cô dần ửng đỏ, thật sự quá xấu hổ! Chuyện trên giường sao có thể nói trên bàn ăn chứ?

"Anh đừng như vậy... ăn cơm đi!"

"Gọi một tiếng đi, bảo bối." Trang Thiếu Châu cúi xuống hôn lên đôi môi còn vương chút dầu mỡ của cô.

Trần Vi Kỳ mắng anh biến thái, không lau miệng đã hôn, kinh quá đi mất: "Chồng, chồng, được chưa... Anh đừng có lúc nào cũng hôn em như vậy!" Cô vừa lẩm bẩm vừa lấy khăn giấy lau miệng.

Trang Thiếu Châu bật cười, trong lòng mềm nhũn, ngoài miệng lại nhẹ nhàng nói: "Miệng em toàn dầu thì anh cũng không chê."

Trần Vi Kỳ tức giận trừng mắt nhìn anh, nhanh chóng đưa tay tấn công, định chộp lấy chỗ hiểm của anh.

Trang Thiếu Châu sững người vì hành động táo bạo này, vừa giận vừa buồn cười. Bây giờ cô tiến hóa đến mức này rồi sao? Trước kia chỉ dám sờ ngực anh, bây giờ lại tiện tay nhắm thẳng chỗ kia!

"Ăn cơm đi. Đừng nghịch lung tung." Trang Thiếu Châu giữ chặt đôi tay đang quậy phá của Trần Vi Kỳ.

"Anh đừng chọc em, em sẽ không động vào anh."

"Anh không chọc em đâu, bảo bối, anh sợ em mà."

Dùng xong bữa tất niên, Trần Vi Kỳ nhớ đến món quà năm mới mà Trang Thiếu Châu đã nói, bèn đưa tay đòi: "Quà của em đâu?"

Cô cũng đã chuẩn bị quà cho anh – một chiếc kẹp cà vạt đính kim cương xanh. Cô rất tự hào về món quà này.

"Đây là thiết kế em tự tay vẽ năm mười bảy tuổi, anh phải trân trọng đấy. Loại kim cương xanh này rất hiếm."

Trang Thiếu Châu nhìn món quà nhỏ xinh trong lòng bàn tay, trái tim dịu dàng hơn bao giờ hết. Anh nắm chặt nó, nói: "Cảm ơn vợ. Anh sẽ đeo nó trong đám cưới của chúng ta."

Trần Vi Kỳ: "..............."

Cái gì với cái gì đây! Họ mới yêu nhau có một tháng thôi mà! Tiến độ này có nhanh quá không vậy?!

Trang Thiếu Châu cất chiếc kẹp vào hộp nhung, rồi đặt vào túi trong của áo vest, sau đó nắm tay Trần Vi Kỳ, dẫn cô lên tầng ba.

Trần Vi Kỳ cười anh cứ tỏ vẻ thần thần bí bí, quà gì mà phải giấu tận trong phòng ngủ thế này?

Phòng ngủ chính đã được trang hoàng lại từ lúc nào mà cô không hề hay biết. Khắp nơi đều trải đầy hoa hồng tím, giữa tấm thảm là một chiếc hộp quà lớn, thắt nơ b//ư//ớ//m đẹp mắt, phía trên còn có bóng bay lơ lửng.

"Em tự mở ra đi." Trang Thiếu Châu đẩy Trần Vi Kỳ đến trước hộp quà.

Trần Vi Kỳ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trước mặt, có hơi hồi hộp. Bên trong cái hộp lớn như vậy là gì đây? Cô nín thở, cẩn thận kéo dải ruy băng thắt nơ, chiếc hộp tự động bật mở.

Một chú chó nhỏ lông xám đáng yêu chớp đôi mắt đen láy, ngây thơ nhìn cô. Trên cổ nó đeo một chiếc nơ, kèm theo một tấm thẻ nhỏ, trên đó ghi ——

[Mẹ ơi, con là cún con của mẹ.]

"Greyhound!" Trần Vi Kỳ phấn khích ôm lấy chú chó nhỏ: "Là chó thật! Là chó thật luôn!"

Nhìn thấy cô vui vẻ như vậy, Trang Thiếu Châu cũng cảm thấy hài lòng. Quả nhiên không uổng công tốn tâm tư, cô thích món quà này hơn bất kỳ món trang sức đắt tiền nào mà anh từng tặng.

"Em thích quá! Em thích lắm! Cún con!" Trần Vi Kỳ hét lên, nâng chú chó nhỏ lên cao: "Sao anh biết em thích giống này?"

Trang Thiếu Châu bình thản đáp: "Gối ôm của em, còn có mấy con thú bông trên xe em nữa."

Đều là Greyhound.

"Đúng vậy! Trước đây em không dám nuôi, vì sợ lúc còn đi học sẽ không chăm sóc tốt cho nó! Em còn định đợi về Hồng Kông rồi mới nuôi một con! Nhưng bây giờ em có rồi!" Trần Vi Kỳ hôn lên đầu chú chó mấy cái.

Chú chó phát ra những tiếng ư ử, cái đuôi nhỏ vẫy loạn xạ, như đang làm nũng với chủ nhân mới của mình. Chỉ là một chú cún con, mà đã tinh ranh đến vậy, biết rõ phải làm nũng ai thì mới có cuộc sống sung sướng.

Trang Thiếu Châu bước tới, ôm lấy cô, đồng thời cũng vòng tay ôm cả chú chó vào lòng: "Cún con của chúng ta."

Trần Vi Kỳ gật đầu: "Ừm, của chúng ta."

"Đặt tên cho nó đi." Trang Thiếu Châu vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mại của cô.

Trần Vi Kỳ suy nghĩ một lát, rồi reo lên: "Tên là Bảo Bảo!"

"Hả? Bảo... Bảo?" Trang Thiếu Châu không hiểu cái tên này có ý nghĩa gì.

"Đúng! Bảo Bảo! Cứ gọi là Bảo Bảo!" Trần Vi Kỳ ôm chặt lấy chú chó nhỏ: "Cún con của em chính là Bảo Bảo của em."

Trang Thiếu Châu thở dài, thôi được, cũng coi như một cái tên hay. Chỉ là... có vẻ hơi trùng với một ai đó.

Anh ôm chặt Trần Vi Kỳ vào lòng, thấp giọng gọi một tiếng: "Bảo Bảo."

Không biết là đang gọi ai, nhưng mặt Trần Vi Kỳ hơi đỏ lên, cô chỉ lặng lẽ ôm lấy chú chó nhỏ.

Đêm giao thừa này, họ có một chú cún con thuộc về riêng mình.

Chú chó nhỏ này sẽ cùng họ trải qua những tháng năm dài, chứng kiến từng khoảnh khắc đẹp đẽ trong cuộc đời họ.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tín hiệu bão số ba
Chương 2: Cảnh Báo Mưa Cấp Báo Động
Chương 3: Cô ba nhà họ Trần
Chương 4: Vòng Xoáy Xâm Lấn
Chương 5: Giọt lệ Rupert
Chương 6: Một chiếc đồng hồ
Chương 7: Vị Hôn Thê
Chương 8: Vợ
Chương 9: Pháo hoa rơi xuống
Chương 10: Bảo Bảo
Chương 11: Tình cảm vợ chồng
Chương 12: Cài áo kim cương xanh
Chương 13: Khung ảnh
Chương 14: Đàn Piano
Chương 15: Thiên Nga Rơi Lệ
Chương 16: Cháy Khét
Chương 17: Linh Hồn Biển Xanh
Chương 18: Lạnh lùng như không
Chương 19: Chăm sóc tỉ mỉ
Chương 20: Kẻ phục tùng dưới váy
Chương 21: Người Bảo Vệ Trung Thành
Chương 22: Áp giải tội phạm
Chương 23: Quá giới hạn
Chương 24: Phản Kích Từ Vực Thẳm
Chương 25: Thông Báo Chính Thức
Chương 26: Nhà họ Trang đến dạm hỏi
Chương 27: Nói là làm
Chương 28: Chúc Mừng Tân Hôn
Chương 29: Đêm Tuyệt Vời
Chương 30: Nàng tiên cá mong manh
Chương 31: Hai phần ba
Chương 32: Áo ngủ
Chương 33: Nhận giấy chứng nhận
Chương 34: Của hồi môn
Chương 35: Dỗ Anh Vui Lòng
Chương 36: Chuyển đến sống cùng nhau
Chương 37: Cái gọi là định mệnh
Chương 38: Cà Vạt
Chương 39: Định mệnh
Chương 40: Đêm đầu tiên ở New York
Chương 41: Quan Tâm
Chương 42: Đêm thứ hai ở New York
Chương 43: Venus
Chương 44: Đêm thứ ba tại New York
Chương 45: Quan Tâm
Chương 46: Đêm cuối cùng
Chương 47: Tiếng súng
Chương 48: Anh dạy em
Chương 49: Hoa Hồng Vi Kỳ
Chương 50: Hoàng hôn trên đảo
Chương 51: Lễ cưới của họ (Phần 1)
Chương 52: Lễ cưới của họ (Phần 2)
Chương 53: Lễ cưới của họ (Phần 3)
Chương 54: Vũ Điệu Dưới Ánh Trăng
Chương 55: Ba Giờ Sáng
Chương 56: Chơi bời làm mất chí hướng
Chương 57: Vô Tận
Chương 58: Hươu chết về tay ai
Chương 59: Giờ Làm Việc
Chương 60: Anh yêu em
Chương 61: Lựa chọn kiên định
Chương 62: Cưng Chiều Anh
Chương 63: Sợi dây vàng
Chương 64: Chúc Mừng Năm Mới
Chương 65: Thân phận mới
Chương 66: Em gái A Vi
Chương 67: Tranh sủng
Chương 68: Cảm giác an toàn
Chương 69: Cuộc gọi video
Chương 70: Săn bắn
Chương 71: Đợi Anh Trở Về
Chương 72: Bất ngờ
Chương 73: Quyết Định
Chương 74: Không Về Nhà Qua Đêm
Chương 75: Chuyển giao quyền lực
Chương 76: Con đường tự do
Chương 77: Ăn mừng
Chương 78: Kỷ Niệm Một Năm
Chương 79: Dõi Theo Anh
Chương 80: Tranh cãi
Chương 81: Bỏ nhà ra đi
Chương 82: Đừng Không Yêu Anh
Chương 83: Qua Hết Ngàn Thuyền
Chương 84: Anh yêu em
Chương 85: Rắc rối
Chương 86: Hiểu lầm
Chương 87: Kết thúc · Đêm xanh thẳm
Chương 88: IF Line · Chúc mừng Đông chí ~
Chương 89: IF Line · Đêm đầu tiên
Chương 90: IF Line · Đêm Giáng Sinh
Chương 91: IF Line · Đêm Tuyết Rơi
Chương 92: IF Line · Giấc mộng buổi trưa
Chương 93: IF Line · Đêm Giao Thừa
Chương 94: Nhật ký thăng cấp của Daddy (Phần 1)
Chương 95: Nhật ký thăng cấp của Daddy (Phần 2)
Chương 96: Nhật ký thăng cấp của Daddy (Phần 3)
Chương 97: Nhật ký thăng cấp của Daddy (Phần 4)
Chương 98: Nhật ký thăng cấp của Daddy (Phần 5)
Chương 99: Trần Bắc Đàn (Phần 1)
Chương 100: Trần Bắc Đàn (Phần 2)
Chương 101: Trần Bắc Đàn (Phần 3)
Chương 102: Phần mở rộng về dàn nhân vật (Phần 1)
Chương 103: Phần mở rộng về dàn nhân vật (Phần 2)
Chương 104: Năm mới ở nhà họ Trang
Chương 105: Ngày Valentine đặc biệt

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tín Hiệu Bão Số 3
Chương 93: IF Line · Đêm Giao Thừa

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 93: IF Line · Đêm Giao Thừa
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...