Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc – Chương 73

Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc

Tác giả: Dạ Ngưng Huyên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoa Thiên Sóc thấy thế cũng biết mới vừa rồi mình đã luống cuống, cho nên vội liếc mắt nhìn về phía Hàn Hạo Thần sau đó hơi lúng túng mở miệng: "Mới vừa rồi, mạt tướng. . . . . ." Chỉ là nhất thời kích động.

"Đi về." Hàn Hạo Thần nghe cũng không nghe lập tức cắt ngang lời nói của hắn.

Dưới sự nài ép lôi kéo của chàng, Lạc Tử Mộng bị cưỡng ép kéo lên xe ngựa. Hoa Thiên Sóc nhìn xe ngựa của bọn họ đi xa ngay cả sống lưng cũng hơi đổ mồ hôi, vẻ mặt vừa rồi của Hàn Hạo Thần quả thật là làm cho người ta run sợ từ tận đáy lòng. Hắn chưa bao giờ từng thấy vương gia nổi giận lớn như vậy, từ trước tới nay Hàn Hạo Thần luôn là người không dễ để lộ hỉ nộ, thế nhưng lần này lại thật sự nổi giận.

Ở trên xe, Lạc Tử Mộng đang đùng đùng tức giận nhìn chằm chằm Hàn Hạo Thần, trên cổ tay vẫn còn lưu lại vết bầm do mới vừa rồi bị Hàn Hạo Thần nắm chặt. Nàng khẽ vuốt ve cổ tay, trong lòng càng thêm tức giận.

"Nam nhân dã man!" Nàng cắn răng nghiến lợi ném ra một câu nói sau đó chuyển tầm mắt ra bên ngoài cửa xe ngựa.

Hàn Hạo Thần hít một hơi thật sâu, chàng cố gắng đè nén lửa giận trong lòng nói: "Thích đồ trang sức thì có thể bảo người đi mua, nàng có biết là mình lại gây họa rồi hay không?"

Bị chàng nói như thế, Lạc Tử Mộng cũng cảm thấy uất ức. Tại sao hắn ta lại luôn cảm thấy là nàng chọc giận hắn ta chứ, chẳng lẽ hắn ta không thấy Hoa Thiên Nhụy ở bên cạnh sao? Tại sao hắn ta cũng không quở trách Hoa Thiên Nhụy luôn đi?

Nàng tức giận nhìn chằm chằm vào Hàn Hạo Thần, bực tức nói: "Ta bảo ai đi mua chứ? Hơn nữa ta cũng không có tiền."

Hàn Hạo Thần nhìn nàng, nghĩ lại quả thật là chàng không hề cho nàng chút ngân lượng nào. Lúc mới bắt đầu là vì lo lắng nàng có tiền rồi thì sau đó sẽ nghĩ cách bỏ đi, nhưng mà bây giờ nghĩ lại, nếu như nàng không có tiền bên người, quả thật là cũng bất tiện.

Chàng lấy mấy tờ ngân phiếu từ trong ngực ra đưa cho nàng rồi chậm rãi nói: "Cầm đi."

Nàng liếc nhìn ngân phiếu trong tay chàng, bỗng nhiên có một loại cảm giác bị chàng coi thường, giống như nàng là người cực kỳ tham tiền vậy. Nàng không chút suy nghĩ, nặng nề hất đống ngân phiếu trong tay chàng: "Ai cần tiền của huynh chứ."

"Không cần tiền của bổn vương vậy nàng cần tiền của ai?" Trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh Hoa Thiên Sóc cười nói "Được", lồng ngực lại bắt đầu khó chịu .

Nàng nhìn thấy sắc mặt chàng xanh mét trong lòng cũng khó chịu cùng cực. Rốt cuộc thì hắn ta coi nàng là gì chứ? Là ngôi sao tai họa gây rắc rối khắp nơi? Hay là nữ nhân tùy tiện muốn tiền của người khác? Nàng muốn mắng chàng một trận, nhưng lời nói vừa đến khóe miệng lại đổi thành một câu khác: "Đúng vậy, dù ta cần tiền của ai thì cũng sẽ không cần tiền của huynh."

Những lời này đúng là chọc giận đến chàng, chỉ thấy chàng kéo màn che cửa xe ngựa ra, vươn tay ném mạnh một cái, mấy trăm lượng ngân phiếu trong tay cứ như vậy bị ném ra ngoài.

Nàng nhìn nhìn sắc mặt âm u thâm trầm của chàng, rồi lại nhìn nhìn đống ngân phiếu bị chàng ném ra ngoài. Xe ngựa cách ngân phiếu càng lúc càng xa, nhưng nàng vẫn có thể nghe rõ tiếng tranh đoạt điên cuồng của dân chúng ở phía bên ngoài.

Hành động của chàng quả thật là đã hù sợ nàng rồi, nhưng uất ức trong lòng cũng càng lúc càng dâng cao.

Chứng kiến giây phút chàng xuất hiện, giây phút đó nàng thật sự từng mong đợi chàng sẽ giúp nàng dạy dỗ Hoa Thiên Nhụy, giây phút đó nàng thật sự từng mong đợi chàng sẽ hơi dịu dàng với nàng một chút, nhưng hai loại mong đợi chàng đều không thực hiện dù chỉ một cái. Càng khiến cho đáy lòng nàng chua sót, là chàng thậm chí không hề trách Hoa Thiên Nhụy một chút xíu nào, giống như tội lỗi gì cũng đều là do nàng gây ra.

Nghĩ tới đây, nước mắt bắt đầu không tự chủ rơi xuống, rõ ràng càng không ngừng tự nói với bản thân tuyệt đối không thể khóc trước mặt chàng, thì nàng lại càng không thể chống cự nổi sự uất ức trong lòng.

Nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, trong lòng Hàn Hạo Thần cũng không hề dễ chịu. Nữ nhân khóc ở trước mặt chàng cũng không phải là lần đầu tiên, từ trước tới nay chàng đều làm như không thấy, cho dù là Hoa Thiên Nhụy làm nũng với chàng, thì chàng cũng có thể giận dữ mắng mỏ khiến cho nàng ta rời khỏi tầm mắt của chàng, nhưng khi Lạc Tử Mộng khóc ở trước mặt chàng thì lại khiến cho đáy lòng chàng cũng đau đớn theo nàng.

Đau lòng sao? Chàng thế nhưng cũng bắt đầu đau lòng!

Từ trước tới nay, chàng chưa từng dỗ dành ai bao giờ, lại càng không biết phải làm sao mới dỗ dành được Lạc Tử Mộng khó trị hơn bất cứ người nào khác.

Tới Thần vương phủ, Lạc Tử Mộng không muốn trở lại "Tầm Mộng cư", nơi mà trong miệng mọi người chỉ có vương phi mới có thể ở. Cho tới bây giờ nàng cũng không muốn làm cái chức vương phi gì đó, càng không muốn làm vương phi của Hàn Hạo Thần, cho nên dọc theo đường đi nàng trực tiếp chạy thẳng về phòng khách.

Thẳng cho đến lúc dùng cơm tối, Lạc Tử Mộng vẫn luôn buồn buồn không vui, mặc cho Liên Vân khuyên nàng như thế nào cũng không khuyên nổi.

"Lạc cô nương, vương gia phái người tới mời ngài đến dùng bữa tối." Liên Vân nhìn vẻ mặt tức giận của Lạc Tử Mộng nhỏ giọng mở miệng.

"Không đi." Nàng nằm ở trên bàn đùng đùng tức giận trả lời một câu.

Liên Vân có chút khó xử, người khác muốn ngồi cùng bàn với vương gia cũng đã là khó khăn lắm rồi, vậy mà nàng lại ba lần bốn lượt không chịu ngồi cùng bàn dùng bữa với vương gia. Lần này lại càng không biết là náo loạn gây mâu thuẫn gì với vương gia, ngay cả "Tầm Mộng cư" - nơi mà người người ước ao nàng cũng không muốn ở.

"Lạc cô nương, vương gia đang chờ, nếu không đi. . . . . . thì không tốt lắm đâu?"

"Không đi chính là không đi."

Nàng tâm phiền ý loạn không muốn lại tranh cãi nữa.

Bên trong phòng ăn cơm, tầm mắt của Hàn Hạo Thần vẫn rơi vào ngưỡng cửa. Trước giờ chàng chưa từng phải chờ một người tới dùng bữa như vậy, nàng quả thật đúng là người đầu tiên.

"Vương gia, hay là ngài dùng bữa trước đi, nô tài lại đi xem sao." Tiểu Đông đề nghị.

"Ừ." Hàn Hạo Thần thu tầm mắt lại rồi cúi đầu đáp một tiếng.

Nhận được sự cho phép của Hàn Hạo Thần, Tiểu Đông đang muốn đi qua truyền Lạc Tử Mộng, nhưng đúng vào lúc này, Liên Vân lại mang theo Lạc Tử Mộng không cam tâm tình nguyện đi tới đây.

Sau khi Lạc Tử Mộng ngồi xuống, Hàn Hạo Thần cầm đũa lên nhỏ giọng nói: "Dùng bữa thôi."

Chàng gắp một miếng thức ăn đặt vào trong chén của nàng, nhưng nàng lại một mực cúi đầu, sắc mặt lạnh lùng không nói lời nào cũng không động đũa. Đám người Tiểu Đông thấy ánh mắt ra lệnh của Hàn Hạo Thần, thì lập tức cùng nhau lui xuống.

"Rốt cuộc là nàng đang giận cái gì? Nàng lại đang cáu kỉnh chuyện gì?" Chàng bất đắc dĩ hỏi, chỉ là muốn biết rõ suy nghĩ của nàng, hơn nữa người nên giận phải là chàng mới đúng, không phải sao? Hiện tại thì tốt rồi, biến thành chàng giống như là người làm chuyện sai trái. Mà lời nói vừa rồi của chàng ở trong tai nàng lài trở thành một loại chỉ trích.

Nàng buồn buồn không vui không chịu nói chuyện với chàng, không chịu ăn cơm, bĩu mồm buồn bực.

"Không nói thì mau ăn đi." Hàn Hạo Thần chưa bao giờ là một biết nói xin lỗi giỏi biểu đạt, cho nên sau khi chứng kiến tình huống khó giải quyết như vậy, chàng chỉ còn cách dùng giọng điệu ra lệnh nói với nàng, ai ngờ cũng chỉ bởi vì một câu nói như vậy của chàng, nàng đột nhiên bắt đầu khóc thút thít.

"Nàng khóc cái gì?" Chàng đặt đũa xuống nhìn về phía Lạc Tử Mộng, trong lúc nhất thời thậm chí có chút không biết phải làm sao.

"Hu hu. . . . . ." Chàng vừa cất tiếng hỏi như vậy, nàng lại càng khóc dữ hơn, may mắn là những người chung quanh đều đã bị Hàn Hạo Thần cho lui ra ngoài, nếu không chàng thật đúng là không biết phải đối mặt như thế nào.

"Nàng. . . . . ."

"Nàng cái gì mà nàng!" Nàng nhìn về phía Hàn Hạo Thần dừng một lát rồi hét lên giận dữ: "Cũng biết là huynh sẽ giúp Hoa Thiên Nhụy kia mà, người ta là thiên kim tiểu thư phủ thừa tướng, còn ta thì cái gì cũng đều không phải, cho nên không đáng giá có phải hay không? Làm hư một cây trâm ngọc cũng chỉ biết mắng ta, cũng không nhìn thấy huynh nói nàng ta nửa câu, nếu không phải là nàng ta tới giành với ta, cây trâm ngọc kia có thể rơi xuống đất vỡ nát sao?"

Nói tới đây, chóp mũi càng thêm chua xót, lấy mu bàn tay lau nước mắt trên mặt, nhưng lại phát hiện nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.

"Luôn cảm thấy ta làm mất mặt vương phủ, cũng làm mất mặt huynh, vậy thì ta đi là được rồi, có đi ra ngoài ta cũng sẽ không nói là đi ra từ Thần vương phủ, như vậy huynh hài lòng chưa? Huynh cảm thấy người nào thuận mắt thì sẽ để cho người đó lưu lại, ta mới không lạ gì."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 128: Nàng vẫn phải đến
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc
Chương 73

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 73
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...