Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc – Chương 61

Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc

Tác giả: Dạ Ngưng Huyên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nàng biết hắn đường đường là Vương Gia được vạn người ngưỡng mộ, nàng thật không hiểu bản thân lấy dũng khí từ đâu tới, nhưng thực sự nàng rất muốn thấy dáng vẻ của hắn lúc tức giận. Dường như thời điểm hắn tức giận đối với nàng thật đẹp mắt. Mặc dù nghĩ đến những lời đồn đại quanh hắn nàng có chút nổi da gà, nhưng không hiểu làm sao, nàng thật sự muốn nhìn thấy dáng vẻ đó của hắn.

Chẳng lẽ do mới vừa rồi hắn cứu nàng khỏi chết đuối ư? Hay bởi vì hắn đã giúp nàng chữa trị chân? Hay vì nghe thấy âm thanh mới vừa rồi của hắn, trong nháy mắt mang đến cho nàng cảm giác quen thuộc.

Khả năng thứ ba nghe có vẻ chính xác hơn hai cái còn lại.

Nàng cúi đầu mấp máy môi, sau đó bất đắc dĩ đứng dậy, ai bảo hắn là Vương Gia tôn quý còn nàng chỉ là một dân thường "Không biết từ đâu đến".

Nàng khập khểnh bước từng bước một, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ , không biết nên hình dung ra sao. Câu nói kia của hắn khiến nàng sinh ra cảm giác quen thuộc, giống như trước khi xuyên qua đến đã từng được nghe qua, nhưng nàng nhớ không nổi mình đã nghe được ở trường học hay là ở công ty.

Đột nhiên cánh tay bị người khác giữ chặt, lúc này nàng mới thu những ý niệm ngổn ngang trong đầu lại. Lạc Tử Mộng quay đầu liền nhìn thấy Hàn Hạo Thần đang níu giữ cánh tay của mình. Khi nhìn thấy vẻ mặt nghi ngờ của nàng nhìn mình, một lần nữa trái tim hắn không tự chủ được khẽ run.

Hắn không nói lời nào, chỉ đi tới trước mặt nàng rồi ngồi xổm xuống.

Hắn…..Thật nguyện ý cõng nàng?

"Sao còn ở đó mà thất thần? Không mau chóng trở về thì trời sẽ sáng đấy." Giọng nói không chút oán giận, còn lộ vẻ cưng chiều, ngay cả Hàn Hạo Thần cũng chưa từng phát giác ra điều này.

Khóe môi Lạc Tử Mộng từ từ nâng lên, nàng nhẹ nhàng nằm sấp trên lưng của hắn, cảm nhận được bộ ngực mềm mại của nàng hắn không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, không nhịn được nuốt nước miếng.

Không lẽ hắn bắt đầu kháo khát nữ nhân?

Hàn Hạo Thần cõng nàng trên lưng nhưng tâm tư có chút hỗn loạn.

"Ngươi đang nghĩ gì vậy?" Nhìn hắn không nói một lời, Lạc Tử Mộng không nhịn được mở miệng.

Hắn nghiêng đầu nhìn nàng, lại suýt chút nữa thì tiếp xúc thân mật với nàng, đầu nàng dựa vào vai hắn, hắn chỉ cần quay đầu lại là có thể chạm vào đôi môi của nàng. Hàn Hạo Thần cảm giác cả người có chút nóng lên, may mà bên ngoài trời tối, nếu bị nàng nhìn thấy thì không biết sẽ bị cười thành cái dạng gì rồi.

"Tức giận sao?" Lạc Tử M//ô//n//g nghĩ không phải do nàng gọi thẳng tục danh của hắn khiến hắn tức giận chứ? Nàng sợ hắn sẽ bỏ rơi nàng trong đêm tối, nên bất đắc dĩ có chút không cam tâm tình nguyện nói, "Được rồi, về sau ta sẽ gọi ngươi là Vương Gia, được chưa?"

Hắn mở miệng, vốn định nói nàng muốn gọi là gì thì sẽ theo ý nàng, nhưng cuối cùng lại nuốt những lời muốn nói lại.

Hàn Hạo Thần không gì, ngược lại Lạc Tử Mộng cảm thấy có chút mệt rã rời, nàng ngáp một cái, lười biếng hỏi: "Vương Gia. . . . . . Sao còn chưa tới nơi vậy? Ta buồn ngủ quá!"

Hắn nở nụ cười yếu ớt, vẫn tiếp tục giữ im lặng. Nếu muốn nhanh một chút, thì hắn chỉ cần dùng khinh công là được, nhưng hắn lại dùng tốc độ chậm nhất để di chuyển, hình như hắn không muốn nhanh như vậy trở về.

Đúng lúc này, đột nhiên Lạc Tử Mộng nghĩ đến một vấn đề, theo bản năng nàng thét lên kinh hãi: "A!"

"Sao vậy?" Hàn Hạo Thần chợt dừng lại.

Nàng cảm giác mặt mình bắt đầu nóng dần lên, thật vất vả mới có thể cất tiếng nói hỏi: "Ngươi. . . . . . ngươi. . . . . . Có phải hay không đều nhìn thấy hết rồi?"

"Nhìn thấy cái gì kia?" Hàn Hạo Thần bị tiếng thét của nàng làm cho kinh hãi.

"Ta muốn nói. . . . . . Lúc ngươi cứu ta. . . . . . Chắc ngươi phải nhắm mắt chứ?".

Nghe nàng nói vậy trong đầu hắn thoáng hiện lên vóc dáng xinh đẹp của nàng khi nãy, xung quanh lại tràn ngập hương thơm ưu nhã say đắm lòng người, tựa hồ trong lòng lại một lần nữa muốn rối loạn.

"Nhắm hai mắt lại thì có thể cứu người sao?" Hắn nhàn nhạt trả lời, lời nói không có một tia gợn sóng.

Nàng há miệng ngạc nhiên, nửa ngày cũng không nói được câu gì, nghĩ tới việc bị hắn nhìn thấy hết, quả thật nàng chỉ muốn ngay lập tức xuyên qua trở về, từ nay không muốn nhìn thấy hắn nữa.

Hắn cho rằng nàng sẽ khóc lóc muốn hắn chịu trách nhiệm, cho nên vừa đi về phía trước vừa nói: "Yên tâm, Bổn vương sẽ chịu trách nhiệm với nàng, ngày mai ta sẽ đến gặp hoàng thượng nói về chuyện này."

Không ngờ nàng lại lập tức đáp trả hắn: "Không cần, ngươi không cần chịu trách nhiệm với ta đâu, ta chịu không nổi." Dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi, nàng cũng không thể bởi vì thua thiệt mà đi nhìn lại thân thể của hắn, hẳn là làm như vậy hai bên sẽ hòa nhau?

"Gả cho Bổn vương khiến nàng uất ức sao?" Hắn mất hứng nói. Tại sao nàng không muốn làm vương phi của hắn, trong khi người khác đều ao ước vị trí vương phi này.

Lạc Tử Mộng lè lưỡi làm mặt quỷ, nàng không thể nói với hắn lí do không muốn làm vương phi là vì sợ hắn?

Suy nghĩ một chút, nàng tìm ra được một lí do chính đáng hơn: "Không phải, thật ra thì. . . . . . Ta và ngươi có thân phận và địa vị khác nhau, hơn nữa ta không tinh thông cầm kỳ thư họa, ta không xứng với Vương Gia ngài."

"Xem ra nàng cũng biết suy nghĩ rồi, nàng nên luyện cầm kỳ thư họa nhiều một chút, ngày mai Bổn vương sẽ sai người mời tiên sinh tới dạy nàng học."

"À? Không cần đâu?" Không ngờ hắn lại cho là thật. Lạc Tử Mộng căng thẳng tới mức đổ mồ hôi lạnh. Nàng không có hứng thú chút nào với cầm kỳ thi họa, đánh chết nàng cũng không muốn học.

"Không học có được hay không?" Nàng nói, "Không bằng. . . . . . Học thứ khác, võ công chẳng hạn."

"Không được!" Hắn bất đắc dĩ cự tuyệt, không biết trong đầu nàng đang suy nghĩ điều gì nữa, nàng giống một đứa bé chưa hiểu chuyện vậy: "Nữ tử học võ công làm gì?"

Nàng bĩu môi kháng nghị: "Tại sao không thể, nữ tử nhiều người biết võ công mà, cầm kiếm trên tay nhìn rất uy phong, lại còn có thể tự bảo vệ chính mình."

"Bổn vương không bảo vệ được nàng sao?"

"Ngươi không thể bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng có thể ở bên cạnh ta, ngươi là Vương Gia, thân phận cao quý như vậy ta làm sao dám? Hơn nữa nếu ta với người khác đồng thời gặp nạn, ngươi nhất định sẽ không cứu ta." Dù sao nàng đã sớm nghĩ đến kết cục đó rồi , với thân phận của nàng, Hàn Hạo Thần lựa chọn cứu nàng mới là lạ.

Hàn Hạo Thần nghe xong chỉ là nhàn nhạt hỏi: "Tại sao nàng lại nghĩ Bổn vương sẽ lựa chọn cứu người khác?"

"Bởi vì ta không có chút giá trị nào!" Nàng không chút nghĩ ngợi liền trả lời. Nhưng nói đến giá trị, trái tim nàng chợt đau xót, đừng nói hiện tại ở nơi đây, ngay cả lúc ở thế kỷ 21 nàng cũng không có chút giá trị gì, nàng chỉ là một cô nhi bị vứt bỏ mà thôi.

Hắn cảm thấy đầu vai mình chỗ Lạc Tử Mộng tựa vào như có nước mắt đang nhỏ giọt, ngực hắn có chút không thoải mái.

Nàng tựa đầu vào vai hắn có chút buồn ngủ, tựa hồ nằm trên lưng hắn lắc lư thật thoải mái.

"Hàn Hạo Thần. . . . . ." Theo bản năng nàng lập tức thay đổi lại lời nói, "Thật xin lỗi, ta lại gọi sai nữa rồi, Vương Gia."

Nàng nói vậy, khiến hắn cảm thấy thật xa lạ.

"Ta có vài vấn đề muốn hỏi ngươi?" Nàng mơ mơ màng màng hỏi.

"Ừ." Hắn nhẹ nhàng đáp lại.

"Nếu như có một ngày, ta và Hoa Thiên Nhụy đồng thời bị người xấu bắt đi, ngươi sẽ lựa chọn cứu ai đầu tiên?" Nàng cũng không hiểu tại sao đột nhiên nàng lại hỏi đến vấn đề này, chẳng qua lúc ở trong cung, nhìn thấy Hoa Thiên Nhụy tìm mọi cách tiếp cận Hàn Hạo Thần khiến nàng có chút không thoải mái.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 128: Nàng vẫn phải đến
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...