Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc – Chương 35

Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc

Tác giả: Dạ Ngưng Huyên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nàng muốn nói, tại sao không viết chữ giản thể mà lại viết chữ phồn thể, nghĩ lại thấy vấn đề này của nàng có chút dư thừa, vì thế liền chuyển đề tài.

"Thật ra, mặc dù chữ ngươi nhìn rồng bay phượng múa trông rất đẹp, nhưng cái chính là có thể có người nhìn vào không hiểu a, ngươi viết cho chính mình xem à?"

Hắn nghe nàng nói vậy, cúi đầu liếc mắt nhìn bản tấu chương của mình, lại nhìn vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra của nàng. Xem ra hắn đã quá dung túng nàng, khiến nàng không có chừng mực rồi, lại còn dám nói chữ của hắn không ai có thể nhìn hiểu.

"Chữ này là chữ gì?" Hắn đột nhiên chỉ vào một chữ trong tấu chương mở miệng hỏi.

Lạc Tử Mộng tỉ mỉ quan sát, nói không nên lời: "Cái này. . . . . . là chữ võng chứ gì?" Rõ ràng là chữ cương, thế mà nàng lại đọc thành chữ võng, bởi vì trong thể chữ phồn thể chữ “cương" cùng chữ "võng" rất giống nhau. Nếu nhìn không kỹ sẽ bị nhầm lẫn hai chữ này với nhau, nàng nói như vậy chung quy cũng không sai.

"Còn chữ này?" Hắn lại chỉ vào một chữ khác hỏi.

Lạc Tử Mộng thấy hắn không có nói gì về câu trả lời của mình, nghĩ rằng mình trả lời đúng, nhất thời lòng tin trổi dậy, vì vậy nói: "An vô dân tâm."

Thấy nàng trả lời xong cười đến rực rỡ, khóe miệng của hắn nâng lên vẻ châm biếm: "Không thể tưởng tượng được nhìn ngươi như vậy mà không biết chữ nghĩa gì."

Bị hắn đả kích, lòng tự trọng của nàng có chút tổn thương, dẫu sao ở thế kỷ 21 nàng cũng đã tốt nghiệp đại học rồi, làm sao khi tới nơi này lại trở thành người mù chữ rồi?

Lạc Tử Mộng nhìn kỹ lại tấu chương một lần nữa, hai má nàng dần đỏ lên.

"Mới vừa rồi ta nhìn lầm, phải là ‘trấn an dân tâm, vững chắc triều cương’." Nàng lại thấy vẻ mặt hắn tràn đầy khinh thường, tức giận dậm chân: "Ai bảo ngươi chỉ hỏi ta mấy chữ này chữ gì, ngươi cho ta đọc hẳn một câu không được sao?"

"Sao!!! Hỏi ngươi chữ này chữ gì ngươi cũng không nhận ra, sao ta có thể tin tưởng rằng ngươi có thể đọc cả câu được?"

Nàng nghe vậy bĩu môi: "Ta lại không cần đi thi Trạng Nguyên."

Hắn không có để ý tới lời vừa rồi của nàng, vẫn như cũ cúi đầu tiếp tục viết tấu chương.

Lạc Tử Mộng thấy thế lại tiến tới trước mặt Hàn Hạo Thần hỏi: "Thật ra thì. . . . . . trong vương phủ vổn rất nhiều người nay thêm ta, hẳn ngươi cảm thấy rất lãng phí ha?"

"Ngươi biết vậy là tốt rồi!"

Nàng khinh thường chề môi, đường đường là một Vương Gia mà lại hẹp hòi như vậy. Chỉ là nhiều người ăn cơm thôi mà, có nhất thiết phải để bụng như vậy không? Thôi, vì chuyện đại sự nên nàng không muốn cùng hắn so đo.

Trên mặt cố gắng tươi cươi, nàng cười ha ha hai tiếng, nửa người trên gục xuống bàn, ngón tay nhẹ nhàng ở trên bàn vẽ vài vòng.

"Nếu Vương Gia cảm thấy lãng phí lương thực, như vậy không bằng ngài mang ta đi thăm quan hoàng cung để ta mở mang tầm mắt. Sau đó ta sẽ nói cho ngài biết ta đến từ đâu."

"Ngươi đến từ đâu? Chẳng lẽ ngươi là người nước khác được phái tới đây làm mật thám?" Chỉ vừa nghe nàng nói đến chuyện muốn đến hoàng cung hoặc việc nàng phải trở về nhà, lửa giận trong lòng hắn liền bùng phát.

Mật thám? Nàng cả kinh, nếu như hắn thực sự xem nàng là mật thám, chắc nàng không giữ nổi mạng để trở về mất.

Vừa nghĩ tới bộ dạng đầu và thân của mình mỗi thứ một nơi, nàng sợ hãi khoát tay liên tục: "Không đúng, không đúng! Ta không phải mật thám, ngươi đừng nói lung tung."

Ai ngờ hắn nhếch môi hừ lạnh nói: "Ta cũng nghĩ thế, sẽ không có quốc chủ nào ngu xuẩn đến mức phái ngươi làm mật thám, một người “cái gì cũng sai” trừ khi hắn hết người để lựa chọn mới chọn ngươi."

Vốn khi nghe những lời đầu tiên của hắn, nàng thầm thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên khi nghe đến vế sau hắn nói nàng giận đến mức muốn xông lên đánh hắn. Hắn còn nói nàng"Cái gì cũng sai". Ở thế kỷ 21, người người đều nói nàng đa tài đa nghệ, tài nghệ đầy người nhưng vừa đến cổ đại liền vô dụng hoàn toàn, điều này có thể trách nàng sao? Nếu đổi là hắn xuyên đến hiện đại, còn không biết chuyện gì sẽ xảy ra nha!

Giờ khắc này, nàng thật muốn cắn chết hắn.

"Được rồi, ta cái gì cũng sai được chưa? Thần Vương điện hạ lúc nào thì có thể mang ta đi hoàng cung đây?" Vẻ mặt nàng lập tức chuyển từ tức giận sang nịnh hót.

"Đi ra ngoài!"

Quả nhiên, hắn sẽ phản ứng như vậy.

Nàng nhất định không bỏ cuộc.

Không đợi hắn phản ứng, nàng chạy tới phía sau hắn, đem đôi tay đặt trên vai của hắn.

Nàng vừa ấn vừa nói: "Vương Gia, ngươi mỗi ngày đều phải lên triều, về nhà còn tốn thời gian viết tấu chương giúp hoàng thượng bày mưu tính kế, nhất định mệt chết đi được, ta xoa bóp cho ngươi nha, ngươi có thấy thoải mái chút nào không?"

Khi nàng cúi đầu xuống hắn nghe thấy cả tiếng thở đều đều của nàng, ngực bắt đầu rung động, hắn không biết vì sao mỗi lần gặp nàng, năng lực tự kiềm chế bản thân của hắn biến mất đâu không còn tăm tích.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 128: Nàng vẫn phải đến
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...