Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc – Chương 20

Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc

Tác giả: Dạ Ngưng Huyên
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cơn giận của Phí công công lập tức dâng trào, thế nhưng lại bị một tiểu nha đầu như thế nhục mạ.

“Cái con nhóc không biết lễ độ này, vậy mà dám nhục mạ chúng ta.”

“Không được vô lẽ với Phí công công.” Hàn Hạo Thần giáo huấn.

“Phí công công?” Nàng khẽ xì một tiếng: “Mặc dù ông họ Phí, nhưng cũng đừng nói nhảm nhiều lời nữa, mau giúp ta xuống dưới đi.”

“Chúng ta không giúp ngươi xuống dưới, ngươi cứ xuống ở trên đó đi.” Phí công công tức giận đến nỗi chóng nạnh la lên.

Lúc này, Hàn Hạo Hữu mới lấy lại tinh thần, nhìn thấy dáng vẻ tức giận đỏ mặt của Phí công công thì không khỏi cảm thấy buồn cười: “Phí Hải, ngươi cần gì so đo với một tiểu nha đầu chứ.”

“Đúng vậy, vẫn là anh chàng đẹp trai anh tuấn này có lòng khoan dung, còn ngươi đó, thật đúng là bụng dạ hẹp hòi.”

“Ngươi…..” Phí công công bị nàng làm cho thiếu chút nữa là tức bể phổi.

Hàn Hạo Thần nhíu chặt lông mày, trong lòng rất lo lắng: “Đang yên đang lành nàng không chịu ngoan ngoãn ở trong phủ mà trèo lên tường làm cái gì? Còn không mau xuống đây?”

“Ta cũng muốn xuống mà, huynh không thấy là ta không xuống nổi hay sao?!” Thân thể nàng hơi run rẩy, lấm lét nhìn trái nhìn phải, nếu như nhảy xuống, khẳng định không phải té gãy chân thì cũng té vỡ sọ.

Nhưng mà tư thế của nàng như vậy, cho dù có dùng khuynh công bay lên đó thì cũng khó có thể dẫn nàng xuống. Mặc dù tường rào có thể đủ cho một người đứng ở trên đó, nhưng phía trên có lợp ngói, mà nàng lại còn ôm chặt tường rào không chịu buông.

Hàn Hạo Thần bất đắc dĩ thở dài nói: “Nàng mau nhảy xuống đây, Hoàng Thượng đang ở chỗ này, nàng như vậy còn thể thống gì nữa.”

“Hoàng Thượng?” Lạc Tử Mộng kinh sợ la lên, đời này nàng lại có thể thấy được Hoàng Thượng ở cổ đại!

Lại mừng thầm trong lòng, cũng là lúc biết cái gì gọi là vui quá hóa buồn, lòng bàn tay vừa buông lỏng, cả người lập tức ngã xuống mặt đất: “A……”

Ba người Hàn Hạo Thần, Hàn Hạo Hữu và Hoa Thiên Sóc vừa thấy thế tất cả đều kinh sợ, lập tức bước về phía trước một bước lớn.

“Xong rồi! Lần này không chết thì cũng tàn phế rồi!” Nàng cắn rang, nhắm chặt hai mắt không dám nhìn tiếp sợ sẽ nhìn thấy cảnh tượng máu thịt be bét, nhưng không ngờ lại cảm thấy bản thân vững vàng rơi vào trong lòng ngực của người khác, hơn nữa mùi vị lại rất quen thuộc.

“Sợ té gãy tay gãy chân mà còn dám trèo tường? Nàng cầm tinh con khỉ à?” Giọng điệu của Hàn Hạo Thần hơi lộ vẻ trách cứ.

Lạc Tử Mộng nghe tiếng thì vội nắm chặt quần áo chàng rồi từ từ mở hai mắt ra, vừa thấy người trước mắt, thì bị dọa sợ đến nỗi lập tức giùng giăng đứng dậy khỏi mặt đất. Vừa nhìn thấy những khuôn mặt xa lạ đang đứng ở chugng quanh, thi lập tức trầm mặt xuống.

“Lạc cô nương, cô nương không sao chứ? Phong cảnh ở trên đấy như thế nào?” Hoa Thiên Sóc nắm tay thành quyền chống ở bên môi, cảm thấy buồn cười.

Nàng biết hắn ta đang cười nàng, vì vậy nàng lập tức nhảy xuống từ trên người Hàn Hạo Thần trợn mắt nhìn Hoa Thiên Sóc một cái, sau đó đi tới trước mắt Hàn Hạo Hữu hỏi: “ Người là Hoàng Thượng sao?”

Hàn Hạo Hữu nhíu mày gật đầu một cái.

Nàng không nhịn được tỉ mỉ quan sát hắn từ đầu tới chân rồi lại hỏi: “Còn có hoàng đế trẻ tuổi như vậy sao? Không phải hoàng đế đều là lão già sao? Tại sao vừa cao vừa đẹp trai lại còn trẻ tuổi như vậy chứ?”

Hàn Hạo Hữu bị mấy câu nói của nàng làm cho cực kỳ vui mừng, đôi mắt cong thành một đường nhỏ.

“Có thể được Lạc cô nương khen ngợi, thật là đúng vinh hạnh của trẫm.” Hàn Hạo Hữu cảm thấy, Lạc Tử Mộng quả nhiên là một người đặc biêt, lúc nhìn thấy nàng hôn mê ngoại trừ cảm thấy tướng mạo bên ngoài của nàng nhìn khá tốt ra, thì cũng không cảm thấy có gì khác biệt so với các vị thiên kim tiểu thư khác, lại không nghĩ rằng chưa hẳn là như vậy….

Lạc Tử Mộng đột nhiên lộ ra dáng vẻ sung bái nhìn về phía Hàn Hạo Hữu nói: “Hoàng Thượng, nếu như mới vừa rồi là Hoàng Thượng đỡ tiểu nữ, như vậy tiểu nữ quả thật có chết cũng không tiếc…. Không phải, chết thì rất đáng tiếc, tiểu nữ sẽ cảm động rơi nước mắt.”

Hàn Hạo Thần nghe xong thì lạnh mặt, nói: “Sao vậy, bổn vương không đủ tư cách tới đỡ Lạc cô nương sao?”

Lạc Tử Mộng nghe xong, sống lưng cứng đờ, lúng túng nhìn nhìn Hàn Hạo Thần, nhưng vẫn chưa chạm tới ánh mắt của Hàn Hạo Thần thì đã lập tức chuyển ánh mắt sang chỗ khác, sợ hãi trả lời: “Không – phải – đương nhiên là không phải, mới vừa rồi…. Mới vừa rồi là do ta thấy Hoàng Thượng thì rất vui mừng, cho nên nhất thời không lựa lời nói chuyện, xin Thần Vương điện hạ đại nhân đại lượng, đừng so đo với tiểu nữ.”

“Tay của Lạc cô nương bị sao vậy?” Lạc Tử Mộng còn đang nói, thì Hàn Hạo Hữu đột nhiên kéo tay nàng lại rồi hỏi

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 128: Nàng vẫn phải đến
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...