Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiếu Vong Thụ – Chương 57: HOÀNG TƯỚC Ở SAU

Tiếu Vong Thụ

Tác giả: Thị Kim
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi ôm quả lang mai trong tay, lòng chan chứa niềm vui. Đã nghĩ ra cách rồi, trở về sẽ pha một cốc trà quả, dỗ anh uống hết.

Núi xanh trăng sáng, gió thổi mát rượu. Tôi định cưỡi gió mà đi, trăm ngàn lần không ngờ, một hoàng tước (sẻ thông vàng) nhỏ bất thình lình xuất hiện, bổ nhào lên tay tôi, ngậm quả lang mai vỗ cánh bỏ đi. Tôi cực kì hoảng sợ, chẳng quan tâm con hoàng tước kia từ đâu mà ra, vì sao lại lấy quả của mình, vội vàng cưỡi gió đuổi theo. Bây giờ công lực của tôi tuy nông, nhưng dẫu sao cũng mạnh hơn một con chim sẻ. Đáng giận là, con chim kia cực kì ngoan cố, lại xảo quyệt, bốn lần suýt bị tôi bắt, nhưng đều thoát được. Tôi kiềm chế nỗi hoảng loạn trong lòng, tự nhủ: bình tĩnh, bình tĩnh. Cũng may, đến lần thứ năm thì tôi cũng bắt được nó, thở hồng hộc phát hiện ra mình đã theo nó mấy đỉnh núi rồi. Con chim sẻ này đúng là không đơn giản. Tôi giành lại quả lang mai trong miệng nó, không tệ, may sao tôi đã niệm quyết che lại, nếu không bị chim nuốt vào bụng rồi, chẳng lẽ phải mổ bụng nó để lấy lại sao? Không thể, không thể được, chỉ cần phạm sát giới thì phải làm lại từ đầu. Trừ khi phải đành chấp nhận xui xẻo thì không được làm gì. Tôi càng nghĩ càng thêm sợ, trán đầu mồ hôi, nâng tay, quyết định thả chim sẻ đi.

Hoàn toàn không ngờ, con chim sẻ nho nhỏ đang đứng trong tay tôi lại nói tiếng người: “Chị hãy cho ta trái này, ngày sau nhất định ta sẽ báo đáp ân tình.” Tôi giật nảy mình, kinh ngạc hỏi: “Sao mi lại biết nói?”

Chim sẻ lại nói: “Ta đã tu luyện ở núi Vũ Đương này suốt ba trăm năm, sắp đến kiếp nạn, nếu ăn trái qua được kiếp này sẽ thành người. Cho nên xin chị hãy cho ta trái này, sau này nhất định ta sẽ hậu tạ!” Thì ra đó là nguyên nhân con chim sẻ này cướp quả của tôi. Tôi không giận vì nó đã cướp quả của mình, nói: “Vì một người ta đã chờ ở đây suốt ba ngày mới có, chắc mi đã biết.” Chim sẻ gật đầu: “Mỗi ngày ta đều canh giữ trên cây, đương nhiên là biết, cho nên mới đi theo chị.” Tôi nói thêm: “Nếu mi muốn, thì nghĩ cách đi xin lão thổ địa, trái này của ta, giành cho tướng công ta ăn. Quả thật không thể cho mi được.”

Chim sẻ nói: “Từ lúc lang mai ra quả, ta đã canh giữ ở đây, cầu xin mỗi ngày, nhưng thổ địa vẫn không chịu cho. Thật không ngờ, chỉ ba ngày mà chị đã có, ông trời thật bất công.” Tôi nghe giọng điệu của con chim sẻ thấy rất khó chịu, mở miệng khuyên nhủ: “Khổ tu chắc chắn sẽ có kết quả tốt, nếu không thể có lang mai, không phải mi nên tự dựa vào bản thân mà tránh khỏi đại kiếp nạn sao?” Con chim sẻ lạnh lùng trả lời: “Bây giờ có cơ hội tốt thế này, sao ta không đi đường tắt? Chị nói dễ nghe thế, sao không đi bảo chồng chị khổ tu để được kết quả tốt, trái này cho tôi đi.” Tôi nghe nó nói hồi lâu không trả lời, chỉ biết nói một tiếng xin lỗi với con chim sẽ mau mồm nhanh miệng này, rồi xoay người bỏ đi.

Một thanh âm lạnh lẽo truyền từ sau: “Sau này chị chớ mà hối hận.”

Tôi rùng cả mình, không biết bởi gió núi hay câu nói kia.

Quay về Thấm Tâm trà trang, tôi vội vàng muốn lên kinh thành gặp Tử Thần. nhưng mà, lúc sắp đi anh dặn đi dặn lại muốn quản gia đi cùng, nên tôi đành thảnh thơi nhàn nhã với quản gia suốt năm ngày trời. Nếu tự đi, đương nhiên chỉ một trận gió là xong. Tôi ngồi trong xe, đầu óc chỉ ngập tràn hình ảnh của Tử Thần, thì ra đây là mùi vị của một ngày không gặp, như cách ba thu.

Đến kinh thành đã sắp chính ngọ (12h trưa), tiết trời đầu hạ hơi nóng, quản gia và tôi tìm một tiệm nước, uống trà nghỉ ngơi. Người trong tiệm trà muôn hình muôn vẻ, bàn bên là chỗ nhiều người tập trung, đông đúc nhất. Ở giữa là một người mặt mày hớn hở, nước miếng văng lung tung. Ban đầu tôi không định nghe hắn nói, nhưng với cái giọng đó thì không muốn nghe cũng chẳng dễ. Đến khi từ ‘Chứ vương’ phát ra từ trong miệng, tôi mới chăm chú lắng nghe. Sau khi nghe xong thì thổn thức vô hạn. Thì ra, cái điềm lành tôi tạo ra mấy ngày trước, hôm qua đã vào kinh. Đương kim thiên tử sốt ruột muốn hưởng, vừa bổ ra, thì thấy một viên ngọc trai cực kì lớn, thiên tử lập tức chấn kinh ngay lập tức, thấy mình chính là Tần Hoàng Hán Vũ đế, mới có điềm lành của trời này, long nhan mừng rỡ. Mà hiếm thấy, có một nội sủng tâng điềm lành này thêm một tầng: Châu, Chứ đọc gần giống nhau, đây hẳn là ý trời chọn Chứ vương làm vua. Chậc chậc, cứ thế tôi đã giúp cho Chứ vương, hôm qua anh ta vẫn là Vương gia, nay đã được lập làm Thái tử. Cuộc đời thay đổi bất ngờ, cơ duyên trùng hợp, đánh bừa mà trúng, chính là nói vị vương gia này đây.

Tiếc thay đại ân nhân sống sờ sờ tôi đây mà không thể nói rõ cơ sự huyền bí bên trong này với bất kì ai. Chứ vương đúng là bỗng nhiên vớ bở. Trên đời đúng là chẳng có cái bở nào lớn hơn nữa. Tôi thổn thức rồi sụt sùi, cảm khái lại bùi ngùi.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: DÂNG HƯƠNG
Chương 15
Chương 16: CỰ KHẢO
Chương 16
Chương 17: THĂM BỆNH
Chương 17
Chương 18: LẤY TRÀ ĐÃI KHÁCH
Chương 18
Chương 19: CƠ DUYÊN
Chương 19
Chương 20: BẮT ĐẦU LÀM VIỆC
Chương 20
Chương 21: TRỮ HÒA TỰ
Chương 21
Chương 22: DƯỠNG THƯƠNG
Chương 22
Chương 23
Chương 23: VIỄN CHÍ
Chương 24: DIỄM NGỘ
Chương 24
Chương 25: HỎI TÌNH
Chương 25
Chương 26: BÁN TRÀ
Chương 26
Chương 27: GẶP NẠN
Chương 27
Chương 28: THÂN MẬT
Chương 28
Chương 29: LẠI GẶP HOA ĐÀO
Chương 29
Chương 30: HOA RƠI HỮU Ý
Chương 30
Chương 31
Chương 31: CHỦY THỦ (dao nhỏ)
Chương 32: TRỊ THƯƠNG
Chương 32
Chương 33: CẦU HÔN
Chương 33
Chương 34: MUA VẢI
Chương 34
Chương 35: LÀM RÕ
Chương 35
Chương 36: QUẢ ANH ĐÀO
Chương 36
Chương 37: TẶNG ĐAO
Chương 37
Chương 38: MINH BẠCH
Chương 38
Chương 39: HAI BÊN CÙNG VUI
Chương 39
Chương 40: DỰ THI
Chương 40
Chương 41: THI ĐẬU
Chương 41
Chương 42: ĐIỀU KIỆN
Chương 42
Chương 43: TĨNH TU
Chương 43
Chương 44: GẶP GỠ TRONG ĐÊM
Chương 44
Chương 45: CHẠY TRỐN TRONG ĐÊM
Chương 45
Chương 46: ĐỒNG VIỆN
Chương 46
Chương 47: TÚ CẦU
Chương 47
Chương 48: QUỲNH LÂM YẾN
Chương 48
Chương 49: ĐỜI NGƯỜI CÓ BỐN CÁI VUI
Chương 49
Chương 50: NHƯ Ý
Chương 50
Chương 51: MÓN QUÀ HƯƠNG DIỄM
Chương 51
Chương 52: THẬP MỸ TUYỂN THÂN
Chương 52
Chương 53: SI NIỆM
Chương 53
Chương 54: THẦN TIÊN QUYẾN LỮ
Chương 54
Chương 55: NÚI VŨ ĐƯƠNG
Chương 55
Chương 56: ĐIỀM LÀNH
Chương 56
Chương 57: HOÀNG TƯỚC Ở SAU
Chương 57: HOÀNG TƯỚC Ở SAU
Chương 58: SẦM SÉT GIỮA TRỜI QUANG
Chương 58
Chương 59: TẬP THƠ
Chương 59
Chương 60: HỒNG MÔN YẾN
Chương 60
Chương 61: NGỌC NÁT
Chương 61
Chương 62: HỒN QUY
Chương 62
Chương 63: HỒI SINH
Chương 63
Chương 64: THA THỨ
Chương 64
Chương 65: BỊ CƯỚP!
Chương 65
Chương 66: NĂM THÁNG Ở LONG CUNG
Chương 66
Chương 67: ĐOẠN TỤ
Chương 67
Chương 68: RÚT CỦI ĐÁY NỒI
Chương 68
Chương 69: TIÊN CHƯỚNG
Chương 69
Chương 70: BIẾN CỐ
Chương 70
Chương 71: HÀM ĐẦM
Chương 71
Chương 72: NHIỄM DIỆP TINH QUÂN
Chương 72
Chương 73: HOÀN TRẢ
Chương 73
Chương 74: ĐOẠN KẾT
Chương 74

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiếu Vong Thụ
Chương 57: HOÀNG TƯỚC Ở SAU

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 57: HOÀNG TƯỚC Ở SAU
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...