Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiếu Vong Thụ – Chương 55: NÚI VŨ ĐƯƠNG

Tiếu Vong Thụ

Tác giả: Thị Kim
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong bụng có tính toán, nên đương nhiên cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều, sau khi trở về an lòng ngủ một giấc. Tỉnh dậy, lại thấy phát rầu, núi Vũ Đương cách nơi này hơn vạn dặm, với khả năng của tôi không thể vừa đi vừa về trong vòng một đêm. Tôi phải tìm lí do gì để rời khỏi Tử Thần hai ba ngày đây? Nghĩ suốt buổi trời cũng không có cách nào, tôi rầu hết chuyện này đến chuyện khác, tu tiên có cái phiền muộn của tu tiên, người phàm có nỗi lo của người phàm, đúng là không để cho người ta cảm thấy viên mãn trọn vẹn.

Bên tôi chỉ là cái phiền nhỏ, Tử Thần mới là phiền lớn, vốn định dưỡng bệnh, thế mà có mệnh lệnh từ kinh thành, muốn anh mau chóng quay lại kinh, nói Hoàng đế bệnh nặng, các bộ đều phải nghiêm chỉnh chờ nghe lệnh. Tử Thần mới dưỡng bệnh được một tháng phải quay lại kinh rồi, đúng là không đã ghiền. Từ khi Hướng mẫu biết Hoàng thượng đã ban cho Tử Thần căn nhà cũ, quyết định đi lên kinh cùng Tử Thần. Tôi suy nghĩ, lập tức nảy ra một cách. Thế là, lúc Tử Thần và Hướng mẫu phải vội vàng chuẩn bị hành lí để lên đường, tôi liền ‘bị bệnh’. Bệnh này đúng là nghiêm trọng, tôi nằm trên giường ấm ức nói với Tử Thần: “Chàng và mẹ đi trước đi, em đỡ bệnh rồi thì sẽ lên đường ngay.” Khuôn mặt Tử Thần đầy vẻ lo lắng, nói gấp: “Em bị bệnh vậy, tôi đi sao an tâm.” Tôi vội vàng tìm một lí do để khuyên anh, dùng tình để cảm động, lấy lý lẽ giải thích, thật là hiền lành. Tử Thần nghe xong lông mày vẫn nhăn tít, vẻ mặt ưu lo. Tôi nói thêm: “Chẳng qua trễ vài ngày thôi, chàng cứ yên tâm đi đi.”

Tử Thần rất không yên tâm, nhưng bên phía kia cũng không thể chậm trễ, đành dặn dò quản gia chăm sóc tôi cho tốt, khi tôi khỏi bệnh rồi thì cùng lên kinh, dông dài hồi lâu mới bịn rịn lưu luyến rời đi, tôi nhìn thấy xe ngựa của Tử Thần huyên náo thế, trong lòng cũng không nỡ, nhưng mà nghĩ tới quả lang mai, liền cảm thấy phấn khởi ngay lập tức, cứng rắn kiềm không nỡ xuống đáy lòng.

Xe ngựa của Tử Thần rời khỏi Gia Dương, dù sao tôi cũng phải giả bệnh nửa ngày, nằm đến đau thắt lưng, bệnh cũng khá hơn. Tôi gọi quản gia tới: “Ngày đó trước khi thiếu gia đi thi tôi cũng cầu nguyện trong Trữ Hòa tự, bây giờ phải tạ ơn, tôi ở trong chùa ba ngày rồi sẽ về.” Đương nhiên quản gia không có nghi ngờ gì, tôi rời khỏi cửa hướng thẳng tới núi Vũ Đương.

Đêm đó, tôi đứng trước cây lang mai ở núi Vũ Đương, trăng sáng gió khẽ, có mấy binh lính bị tôi quăng bùa ngủ nằm xa xa. Tôi lẳng lặng nhìn cây nọ, cảm khái mãi thôi, đúng là cây được Chân Vũ đại đế đích thân trồng, không giống bình thường tí nào, cây mà cũng được cúng quả, người chăm. Còn như tôi chỉ là một cái cây bình thường, ăn gió nằm sương, sống chết tùy trời.

Dưới ánh trăng, lá cây lang mai khẽ lay, tôi cẩn thận nhìn, có ba quả màu vàng ở trên. Trong lòng cảm thấy vui vẻ, đưa tay hái. Không ngờ ngón tay vừa đụng tới trái lang mai, liền bị một cây trượng chặn lại, trong lòng cảm thấy kinh hoàng, vội quay đầu nhìn lại, một ông già đang đứng đằng sau, cực kì hung dữ. Tôi bị dọa đến ngẩn ngơ không biết làm gì một hồi. Lão hung dữ quát lớn: “Yêu quái phương nào, đám động tới quả lang mai?” Tôi lập tức cảm thấy bực mình, đây là lần đầu tiên trong đời bị người ta gọi thẳng là yêu quái như thế. Đè nỗi sợ và cơn giận xuống, tôi nói: “Lão là ai, sao lại quản chuyện của người khác?” Râu mép lão vểnh lên, nháy mắt cây trượng kia nhắm vào mặt tôi, tôi thấy lão khí thế hung dữ như vậy, vội vàng nhảy xa ba trượng, trong lòng hơi sốt ruột, sao lão già này lại ngang ngược như thế! Đạo hạnh tôi không sâu, tu vi còn thấp, xem ra không phải đối thủ của lão, đành cúi người, mềm giọng thưa: “Mong lão đừng trách, tôi chỉ hái một trái, mang về cho tướng công mình ăn kéo dài tuổi thọ mà thôi.” Lão thu cây trượng về, hừ lạnh: “Nếu tướng công nhà cô không phải đương kim thiên tử thì mau trở về đi.” Tôi nghe xong, thấy thật nhức đầu, lão già này là người phương nào, sao lại quản nhiều chuyện đến thế chứ. Tôi lại nhìn, vái một cái: “Vừa rồi tiểu nữ đã đắc tội, xin hỏi lão, trái này phải là thiên tử mới được hưởng sao?” Lão hừ một tiếng: “Hắn hưởng được hay không là chuyện của hắn, nhưng trái này nếu thiếu một, thì dân chúng ở núi Vũ Đương sẽ gặp phiền phức. Lão là thổ địa ở đây, đương nhiên phải quan tâm.”

Tôi bỗng hiểu rõ, thì ra là thở địa, vội vàng chắp tay tìm cách thân thiết với lão: “Thổ địa núi Kì Bàn đã nghĩ ra cách này để tôi tới đây.” Thổ địa này vừa nghe tiếng thổ địa kia, sắc mặt hòa hoãn đi nhiều. Tôi lại vội vàng tự giới thiệu, kể chuyện của tôi và Tử Thần, sau đó, ứa nước mắt đáng thương nhìn lão, mong lão có thiện tâm, giúp đỡ một thụ tinh si tình như tôi.

Lão lạnh lùng liếc tôi, nét mặt chẳng mảy may có tí xúc động nào, tôi hơi nhụt chí, lòng dạ lão già này thật sắt đá. Ủy khuất nói: “Thổ địa núi Kì Bàn hòa ái dễ gần biết là bao nhiêu, tôi còn tưởng thổ địa tiên ông nào cũng thế chứ.” Hồi lâu lão lại hừ một tiếng: “Lão làm thế không biết là giúp hay hại cô đâu. Người – yêu tuyệt đối không có kết quả tốt!” Lão nói như chém đinh chặt sắt, giọng điệu không có chút nghi ngờ nào khiến tôi tức thì cảm thấy thật sầu não. Có điều, cũng kích thích được khí thế hiếm thấy trong tôi, cao giọng nói: “Thế thì tôi càng muốn tạo ra một kết quả cho mọi người xem.” Lão bực bội không tin: “Hừ hừ, lão cũng muốn chờ xem kết cục tốt của cô.”

“Lão chỉ cần đồng ý cho tôi một quả, đương nhiên tôi sẽ để lão được nhìn thấy kết cục tốt kia.”

“Trái này cũng không phải trường sinh bất lão, đừng có mà vọng tưởng.”

“Tôi chẳng cần trường sinh bất lão, chỉ muốn có thêm thời gian, rồi sẽ bàn bạc lại kĩ hơn.”

“Bàn bạc kĩ hơn thế nào, chẳng lẽ muốn độ anh ta thành tiên sao.”

“Ngày đó Chân Vũ đại đế tu hành bốn mươi hai năm, cuối cùng có thể khiến lang mai nở hoa kết trái, tôi không tin tướng công nhà mình không làm được.”

“Haha, haha, cô nói trên đời này có bao nhiêu Chân Vũ đại đế, đúng là người si nói mộng.”

“Không thử một lần thì sao biết được?”

“Thử cũng như không!”

“Không thử tôi không cam tâm!”

“Thử rồi cô sẽ thương tâm!”

“Dù thế nào tôi cũng muốn thử!”

“Dù sao lão cũng không cho!”

Ầm ĩ như thế, tôi nuốt nước bọt hít một hơi, cãi nhau thế này khiến miệng lưỡi tôi khô ran, mà lão cũng chẳng bị lép vế tí nào.

Gió núi lạnh thấu xương, trong lòng cũng nguội lạnh phân nửa. Lão già này, tôi cãi không lại, đánh không thắng, chẳng thể trêu vào, tạm tránh trước vậy!

Tôi hậm hực rời khỏi cây lang mai, tìm một sơn động để tránh gió, nghỉ ngơi một chút. Tôi không tin, không có lúc lão ngủ gật.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: DÂNG HƯƠNG
Chương 15
Chương 16: CỰ KHẢO
Chương 16
Chương 17: THĂM BỆNH
Chương 17
Chương 18: LẤY TRÀ ĐÃI KHÁCH
Chương 18
Chương 19: CƠ DUYÊN
Chương 19
Chương 20: BẮT ĐẦU LÀM VIỆC
Chương 20
Chương 21: TRỮ HÒA TỰ
Chương 21
Chương 22: DƯỠNG THƯƠNG
Chương 22
Chương 23
Chương 23: VIỄN CHÍ
Chương 24: DIỄM NGỘ
Chương 24
Chương 25: HỎI TÌNH
Chương 25
Chương 26: BÁN TRÀ
Chương 26
Chương 27: GẶP NẠN
Chương 27
Chương 28: THÂN MẬT
Chương 28
Chương 29: LẠI GẶP HOA ĐÀO
Chương 29
Chương 30: HOA RƠI HỮU Ý
Chương 30
Chương 31
Chương 31: CHỦY THỦ (dao nhỏ)
Chương 32: TRỊ THƯƠNG
Chương 32
Chương 33: CẦU HÔN
Chương 33
Chương 34: MUA VẢI
Chương 34
Chương 35: LÀM RÕ
Chương 35
Chương 36: QUẢ ANH ĐÀO
Chương 36
Chương 37: TẶNG ĐAO
Chương 37
Chương 38: MINH BẠCH
Chương 38
Chương 39: HAI BÊN CÙNG VUI
Chương 39
Chương 40: DỰ THI
Chương 40
Chương 41: THI ĐẬU
Chương 41
Chương 42: ĐIỀU KIỆN
Chương 42
Chương 43: TĨNH TU
Chương 43
Chương 44: GẶP GỠ TRONG ĐÊM
Chương 44
Chương 45: CHẠY TRỐN TRONG ĐÊM
Chương 45
Chương 46: ĐỒNG VIỆN
Chương 46
Chương 47: TÚ CẦU
Chương 47
Chương 48: QUỲNH LÂM YẾN
Chương 48
Chương 49: ĐỜI NGƯỜI CÓ BỐN CÁI VUI
Chương 49
Chương 50: NHƯ Ý
Chương 50
Chương 51: MÓN QUÀ HƯƠNG DIỄM
Chương 51
Chương 52: THẬP MỸ TUYỂN THÂN
Chương 52
Chương 53: SI NIỆM
Chương 53
Chương 54: THẦN TIÊN QUYẾN LỮ
Chương 54
Chương 55: NÚI VŨ ĐƯƠNG
Chương 55: NÚI VŨ ĐƯƠNG
Chương 56: ĐIỀM LÀNH
Chương 56
Chương 57: HOÀNG TƯỚC Ở SAU
Chương 57
Chương 58: SẦM SÉT GIỮA TRỜI QUANG
Chương 58
Chương 59: TẬP THƠ
Chương 59
Chương 60: HỒNG MÔN YẾN
Chương 60
Chương 61: NGỌC NÁT
Chương 61
Chương 62: HỒN QUY
Chương 62
Chương 63: HỒI SINH
Chương 63
Chương 64: THA THỨ
Chương 64
Chương 65: BỊ CƯỚP!
Chương 65
Chương 66: NĂM THÁNG Ở LONG CUNG
Chương 66
Chương 67: ĐOẠN TỤ
Chương 67
Chương 68: RÚT CỦI ĐÁY NỒI
Chương 68
Chương 69: TIÊN CHƯỚNG
Chương 69
Chương 70: BIẾN CỐ
Chương 70
Chương 71: HÀM ĐẦM
Chương 71
Chương 72: NHIỄM DIỆP TINH QUÂN
Chương 72
Chương 73: HOÀN TRẢ
Chương 73
Chương 74: ĐOẠN KẾT
Chương 74

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiếu Vong Thụ
Chương 55: NÚI VŨ ĐƯƠNG

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 55: NÚI VŨ ĐƯƠNG
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...