Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiếu Vong Thụ – Chương 44: GẶP GỠ TRONG ĐÊM

Tiếu Vong Thụ

Tác giả: Thị Kim
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quả nhiên Tử Thần rất lo lắng, thường sai người mang đủ loại thức ăn, quần áo, đồ dùng, cách ngày lại viết bài từ đưa tới cho tôi. Lâm giang tiên, Giang thành tử, Điệp luyến hoa, Bốc toán tử (tên các làn điệu, bài ca…) với nỗi buồn triền miên, ngày trôi qua không còn quá nặng nề như trước. Tôi xem vừa buồn cười lại càng say mê. Anh, bụng đầy văn chương thế mà lại dùng ở chỗ này, đúng là không làm việc đàng hoàng. Có điều, trong lòng lại rất thích anh làm chuyện không đàng hoàng như thế. Mỗi ngày tôi như tẩm gió xuân, như uống Cam Lộ, như mê như say. Tuy có thể tàng hình đi gặp anh, nhưng lại nhịn xuống, sợ gặp anh rồi không kiềm chế mà hiện thân, sợ gặp anh rồi không rời đi được. Tôi chỉ có thể đọc đi đọc lại những bài từ của anh, khắc sâu tận đáy lòng.

Ngày thường tôi đọc kinh tĩnh tu trong thiền phòng, rảnh rỗi thì nói chuyện phiếm, bàn việc thiện với các sư thái, mỗi khi nghĩ tới Tử Thần, liền cảm thấy ngọt ngào, trong núi tịch mịch cũng chẳng là chuyện gì khó khăn, tôi đã trải qua ngàn năm, nghĩ đến tương lai, mấy tháng ngắn ngủi này chỉ như cái nháy mắt, mà trong lòng lúc này đều tràn ngập hi vọng, như có sức mạnh chờ đợi vô hạn.

Chẳng mấy chốc đã đến tiết Nguyên Tiêu, đèn hoa rực rỡ, hát nhân nguyệt đoàn. Tôi ngắm chợ đèn hoa dưới chân núi xa xa, trong lòng thấy hơi hiu quạnh, không biết tối nay Tử Thần có nhớ đến mình chăng. Đứng trong gió, nỗi nhớ như thủy triều dâng.

Đột nhiên, đằng sau có vài tiếng động, tôi cả kinh, chẳng lẽ có kẻ tới trộm đồ ăn?

Xoay người nhìn lại, thấy trên đường núi sáng ánh đèn lồng, hình như viết chữ Hướng. Tôi căng thẳng, như có linh tính, quả nhiên, là Tử Thần. Tôi chạy xuống sân, nhào tới. Tử Thần gắt gao ôm chặt vào lòng, dùng tay nhẹ nhàng vuốt tóc tôi: “Hợp Hoan…”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, mấy tháng không gặp, trên người anh vẫn là hương vị tôi quen thuộc như cũ, nhưng cũng có một chút xa lạ. Tỉnh táo trở lại, phát hiện bị Tử Thần ôm chặt trong lòng, lập tức cảm thấy e lệ, tôi khẽ giãy giụa, càng bị ôm chặt hơn.

Như trăng trong nước, chiếu rực rỡ khắp nơi, gió núi thổi, cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái.

“Hợp Hoan, em có nhớ tôi?”

Tử Thần thấp giọng khe khẽ hỏi bên tai, trong lòng rúng động, nếu nói không nhớ là giả, bảo nhớ thì không thể thốt nên lời, những lời ân ái tôi nghe còn thấy ngượng ba phần, bảo chính mồm nói ra thì quả thật, rất làm khó nhau. Không biết làm sao duỗi tay nhéo bên hông của anh một cái, Tử Thần ai ôi một tiếng, cười bảo: “Đúng là yêu càng đậm, đánh càng đau, em trách tôi không thăm em à?”

Tôi vội nói: “Em cũng không trách chàng.”

“Nếu em trách thì tôi mới vui, em không trách chẳng lẽ không muốn tôi đến thăm em sao? Uống công đêm khuya tôi trốn mẹ đến đây.” Giọng Tử Thần có hơi trầm xuống, tôi vội nói: “Chàng biết không phải mà, nhất định phải làm khó em sao?”

“Hợp Hoan, em biết lòng tôi cứ thấp thỏm, sợ em thay đổi, mấy tháng không gặp, rất muốn nghe em chính miệng ra mới yên tâm.”

Tôi lén hít thở, ở trong bóng tối hồi lâu, vẫn không nói được những lời nóng bỏng kia. Ấp úng cả buổi, cũng không nói.

Tử Thần sốt ruột, cúi đầu khẽ cắn vào vành tai tôi, tim đập thật mạnh, liên tục tránh né, nói: “Chàng biết rõ mà còn cố hỏi, em không chờ chàng đến gặp em.”

Tử Thần thở dài một hơi: “Không uổng công mỗi ngày tôi đều viết bài từ cho em, may sao không lâu nữa đến kì thi, nếu không thì tôi đúng là văn nhân hết thời.” Tôi bật cười, bảo: “Sau này em sẽ mang những bài từ kia đóng thành tập, chắc chắn có thể kiếm không ít bạc.”

Tử Thần cười thành tiếng: “Em quan tâm đến việc chuyện nuôi gia đình rồi cơ à?”

Tôi vừa nghe thế mặt lại ửng đó, đúng là càng có tình càng lo, bây giờ trước mặt Tử Thần tôi rơi vào thế hạ phong mất rồi. Cúi đầu không nói, nhưng cũng dạt dào sướng vui.

Tử Thần lại nói thêm: “Hợp Hoan, hôm nay mẹ đi chợ xem đèn, tôi lén ra ngoài, em hãy chờ tôi chút thời gian, tôi sẽ đón em lên kinh cùng.”

Tôi ngẩn người, hỏi: “Không phải mẹ chàng đã bảo thi đậu rồi mới cho chàng đến đón em sao?”

“Tôi đi rồi, sao yên tâm về em?”

Đương nhiên tôi mong muốn được ở bên Tử Thần, gật đầu, bảo: “Vậy chàng mau về đi, đêm khuya trời trở lạnh. Đi đường cẩn thận một chút.”

Tử Thần ừ một tiếng, nhưng không nhúc nhích, tôi đẩy tay anh, anh lại thở dài một cái rồi ôm tôi, nhẹ nhàng hôn lên mặt. Tôi sửng sốt một chút, cả người nóng hổi, giãy ra rồi chạy về thiền phòng, trong lòng kinh hoàng mãi không thôi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: DÂNG HƯƠNG
Chương 15
Chương 16: CỰ KHẢO
Chương 16
Chương 17: THĂM BỆNH
Chương 17
Chương 18: LẤY TRÀ ĐÃI KHÁCH
Chương 18
Chương 19: CƠ DUYÊN
Chương 19
Chương 20: BẮT ĐẦU LÀM VIỆC
Chương 20
Chương 21: TRỮ HÒA TỰ
Chương 21
Chương 22: DƯỠNG THƯƠNG
Chương 22
Chương 23
Chương 23: VIỄN CHÍ
Chương 24: DIỄM NGỘ
Chương 24
Chương 25: HỎI TÌNH
Chương 25
Chương 26: BÁN TRÀ
Chương 26
Chương 27: GẶP NẠN
Chương 27
Chương 28: THÂN MẬT
Chương 28
Chương 29: LẠI GẶP HOA ĐÀO
Chương 29
Chương 30: HOA RƠI HỮU Ý
Chương 30
Chương 31
Chương 31: CHỦY THỦ (dao nhỏ)
Chương 32: TRỊ THƯƠNG
Chương 32
Chương 33: CẦU HÔN
Chương 33
Chương 34: MUA VẢI
Chương 34
Chương 35: LÀM RÕ
Chương 35
Chương 36: QUẢ ANH ĐÀO
Chương 36
Chương 37: TẶNG ĐAO
Chương 37
Chương 38: MINH BẠCH
Chương 38
Chương 39: HAI BÊN CÙNG VUI
Chương 39
Chương 40: DỰ THI
Chương 40
Chương 41: THI ĐẬU
Chương 41
Chương 42: ĐIỀU KIỆN
Chương 42
Chương 43: TĨNH TU
Chương 43
Chương 44: GẶP GỠ TRONG ĐÊM
Chương 44: GẶP GỠ TRONG ĐÊM
Chương 45: CHẠY TRỐN TRONG ĐÊM
Chương 45
Chương 46: ĐỒNG VIỆN
Chương 46
Chương 47: TÚ CẦU
Chương 47
Chương 48: QUỲNH LÂM YẾN
Chương 48
Chương 49: ĐỜI NGƯỜI CÓ BỐN CÁI VUI
Chương 49
Chương 50: NHƯ Ý
Chương 50
Chương 51: MÓN QUÀ HƯƠNG DIỄM
Chương 51
Chương 52: THẬP MỸ TUYỂN THÂN
Chương 52
Chương 53: SI NIỆM
Chương 53
Chương 54: THẦN TIÊN QUYẾN LỮ
Chương 54
Chương 55: NÚI VŨ ĐƯƠNG
Chương 55
Chương 56: ĐIỀM LÀNH
Chương 56
Chương 57: HOÀNG TƯỚC Ở SAU
Chương 57
Chương 58: SẦM SÉT GIỮA TRỜI QUANG
Chương 58
Chương 59: TẬP THƠ
Chương 59
Chương 60: HỒNG MÔN YẾN
Chương 60
Chương 61: NGỌC NÁT
Chương 61
Chương 62: HỒN QUY
Chương 62
Chương 63: HỒI SINH
Chương 63
Chương 64: THA THỨ
Chương 64
Chương 65: BỊ CƯỚP!
Chương 65
Chương 66: NĂM THÁNG Ở LONG CUNG
Chương 66
Chương 67: ĐOẠN TỤ
Chương 67
Chương 68: RÚT CỦI ĐÁY NỒI
Chương 68
Chương 69: TIÊN CHƯỚNG
Chương 69
Chương 70: BIẾN CỐ
Chương 70
Chương 71: HÀM ĐẦM
Chương 71
Chương 72: NHIỄM DIỆP TINH QUÂN
Chương 72
Chương 73: HOÀN TRẢ
Chương 73
Chương 74: ĐOẠN KẾT
Chương 74

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiếu Vong Thụ
Chương 44: GẶP GỠ TRONG ĐÊM

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44: GẶP GỠ TRONG ĐÊM
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...