Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiếu Vong Thụ – Chương 37: TẶNG ĐAO

Tiếu Vong Thụ

Tác giả: Thị Kim
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lắc lư cả một đường, đến chạng vạng mới về đến Thấm Tâm trà trang, Tử Thần lập đi thăm mẹ, tôi đưa gã hầu kia đi tìm Tống mụ, để an bài chỗ ở cho anh ta. Ăn cơm tối xong, về lại phòng, rời khỏi núi Kì Bàn chỉ mới vài ngày, mà tôi cũng thấy hơi nhớ, rất muốn thăm lão thổ địa.

Tranh thủ lúc này không có việc gì, tôi đến đài ngắm sao, thấy bóng lão thật cô đơn, vội vàng đi tới uống rượu với lão, tán dóc nửa ngày, thấy lão cười lại mới trở về trà trang. Khi về tới phòng, phát hiện Tử Thần đang đứng trước cửa, vẻ mặt sốt ruột. Tôi vội hỏi: “Thiếu gia, anh làm sao vậy?” Tử Thần giữ chặt tay áo tôi: “Cậu đi đâu vậy, tôi tìm khắp nơi cũng không thấy đâu.” Đương nhiên tôi không thể bảo mình đi gặp lão thổ địa, nên nhẹ giọng trả lời: “Tôi hơi choáng, ra ngoài trang dạo một vòng.” Tử Thần hơi sẵng giọng: “Một mình cậu hả… sau này ban đêm không được đi, tôi tới lấy vải để tặng mẹ thì phát hiện cậu không có trong phòng, lo lắng cả buổi trời.”

Trong lòng hơi xúc động, vào phòng lấy mấy xấp vải kia ra, Tử Thần chọn xấp màu xám bạc, còn lại để vào tay tôi: “Cậu giữ trước đi.” Sau đó ra ngoài tiền sảnh. Tôi cầm hai xấp kia, thở dài rồi mang cất kĩ.

Hôm sau, Tử Thần gọi tôi, bảo là đến một nơi này. Trong taY còn mang theo một cái bọc gì đó, không biết là thứ gì. Tôi cũng không hỏi nhiều, liền đi theo anh. Đi không bao lâu, đến một quán trà ở huyện Gia Dương, Tử Thần đứng trước quầy, hỏi tay tiểu nhị: “Xin hỏi ông chủ Triệu có ở đây không, tôi là Hướng Tử Thần ở Thấm Tâm trà trang, có việc muốn gặp ông ấy.” Tay tiểu nhị bảo chờ một chút, rồi sau đó vào trong phòng, không lâu sau, đi ra mời Tử Thần vào. Tử Thần kéo tôi vào trong. Chỉ thấy ông chủ Triệu đang ở đó, thấy chúng tôi liền đứng dậy nghênh đón: “Hiếm khi có Hướng công tử đến! Không tiếp đón từ xa!”

Tử Thần chắp tay đáp lễ, ngồi xuống. Anh hỏi chuyện làm ăn của ông chủ Triệu, rảnh rỗi trò chuyện mấy câu, sau đó nghiêm mặt, nghiêm túc nói: “Ông chủ Triệu, mấy ngày trước, tôi lên tỉnh một chuyến. Dọc đường có gặp một băng cướp.”

Mặt ông chủ Triệu biến sách, kinh hãi: “Hướng công tử lên tỉnh? Gặp cướp nữa sao?”

“Đúng thế. Vốn là cho rằng dân tình huyện mình thuần phác, không ngờ có kẻ cướp bóc.”

Gương mặt ông chủ Triệu kinh hãi, Tử Thần nói thêm: “Lần trước không đủ trà bán cho ông chủ Triệu, vẫn thấy áy náy mãi trong lòng, nghĩ nhà ông cách kinh thành khá xa, lại thêm phải đến từng trà trang thu trà, nên tôi mới mua một cây đao ở tỉnh về, tặng ông chủ Triệu để phòng thân.” Nói xong mở bao ra, thanh đao lóe ánh sáng xanh, chiếu lên gương mặt xanh mét của ông chủ Triệu.

Tôi sửng sốt, Tử Thần tặng quà cũng không giống người thường. Hồi lâu sau ông chủ Triệu mới lấy lại tinh thần, muốn từ chối, Tử Thần đã đứng dậy kéo tôi ra ngoài, nói: “Ông chủ Triệu, không cần khách sáo, chẳng đáng mấy đồng, chẳng qua ông và tôi thường qua lại làm ăn với nhau, chút tấm lòng thôi ấy mà. Nhất định phải nhận!” Ông chủ Triệu ngượng ngùng không nói ra lời, Tử Thần chắp tay cáo từ. Ông chủ Triệu cũng không giữ, chỉ đứng ngây một chỗ.

Rời khỏi quán trà, tối thấy Tử Thần vui vẻ ra mặt, không nhịn bèn hỏi: “Thiếu gia, anh tặng quà mà cũng có khuyến mãi hù dọa.”

Tử Thần cười: “So với ông chủ Triệu, tôi còn kém xa.” “Thế nghĩa là sao?”

“Ngày hôm đó, đám cướp chúng ta gặp hơi kì quái, cẩn thận nghĩ lại một chút, liền có sơ hở.”

“Nếu như cướp, đương nhiên vì tiền của, nào có chuyện lại coi thường ngân phiếu, hơn nữa theo khẩu âm đám cướp kia là bản địa, đương nhiên biết trà trong xe trị giá chút bạc. Cũng không thèm nhìn tới, chỉ muốn giữ lại ngón tay của ông chủ Trương, dù nghe thấy người đến, cũng không nhanh chóng chạy thoát thân, phải làm cho xong việc. Nếu là kẻ cướp, thấy có tiền của rồi thì đi, chẳng có ý gây thêm chuyện, huống chi còn mạo hiểm để bị bắt. Nghĩ tới nghĩ lui, tôi cảm thấy chuyện này là nhắm vào ông chủ Trương, muốn dạy cho ông ta một bài học. Dọa để ông ta không dám đến huyện Gia Dương nữa.”

Tôi giật mình hiểu ra, “Cho nên anh nghĩ tới ông chủ Triệu?”

“Cũng không dám khẳng định chắc chắn, nên mới mang đao thử ông ta một lần, có điều cậu nhìn sắc mặt ông chủ Triệu rồi đó, có lẽ chính là ông ta.”

Tôi hơi bất an, hỏi: “Vậy liệu ông ta có gây bất lợi cho anh không?”

Tử Thần thản nhiên cười: “Ông ta nên biết, nếu tôi có ý muốn hại, cần gì tặng đao, đi báo quan là được.”

Cũng đúng. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tử Thần, trong lòng sinh ra vài phần nể phục.

Trời nóng dần, trên đường cũng thưa người, Tử Thần vừa đi vừa nhìn, nói: “Hôm nay sợ là chuyến ra ngoài trước kì thi Hương cuối cùng.” Tôi nghe xong, tính lại ngày giờ, đúng thật, sắp đến thi Hương rồi, chắc chắn Hướng mẫu sẽ không để anh ra ngoài dễ dàng. Nghĩ đến chuyện tôi giả làm tăng nhân để giúp anh chuyện công danh hai năm trước, thấy hơi buồn cười.

Tử Thần quay đầu nhìn tôi một chút, khẽ khàng nói: “Mấy năm trước tôi sợ nhất là mẹ bảo thi Hương, nhưng năm nay thì rất trông mong đến ngày trúng tuyển.

Tôi nghe lời anh đầy hàm ý bên trong, rồi nhớ đến lý do anh từ chối trước mặt ông chủ Trương, bỗng có cảm giác xót xa. Rầu rĩ không vui. Hình như Tử Thần phát hiện ra, hỏi vì sao tôi không vui, cũng chẳng nói được gì, đành bảo trời nóng nên chóng mặt, dạo này tôi choáng cũng nhiều, nói ra rất thuận miệng, xem ra sau này sẽ còn phải chóng mặt dài dài. Tử Thần vội gọi một cái kiệu cùng tôi quay về trà trang.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: DÂNG HƯƠNG
Chương 15
Chương 16: CỰ KHẢO
Chương 16
Chương 17: THĂM BỆNH
Chương 17
Chương 18: LẤY TRÀ ĐÃI KHÁCH
Chương 18
Chương 19: CƠ DUYÊN
Chương 19
Chương 20: BẮT ĐẦU LÀM VIỆC
Chương 20
Chương 21: TRỮ HÒA TỰ
Chương 21
Chương 22: DƯỠNG THƯƠNG
Chương 22
Chương 23
Chương 23: VIỄN CHÍ
Chương 24: DIỄM NGỘ
Chương 24
Chương 25: HỎI TÌNH
Chương 25
Chương 26: BÁN TRÀ
Chương 26
Chương 27: GẶP NẠN
Chương 27
Chương 28: THÂN MẬT
Chương 28
Chương 29: LẠI GẶP HOA ĐÀO
Chương 29
Chương 30: HOA RƠI HỮU Ý
Chương 30
Chương 31
Chương 31: CHỦY THỦ (dao nhỏ)
Chương 32: TRỊ THƯƠNG
Chương 32
Chương 33: CẦU HÔN
Chương 33
Chương 34: MUA VẢI
Chương 34
Chương 35: LÀM RÕ
Chương 35
Chương 36: QUẢ ANH ĐÀO
Chương 36
Chương 37: TẶNG ĐAO
Chương 37: TẶNG ĐAO
Chương 38: MINH BẠCH
Chương 38
Chương 39: HAI BÊN CÙNG VUI
Chương 39
Chương 40: DỰ THI
Chương 40
Chương 41: THI ĐẬU
Chương 41
Chương 42: ĐIỀU KIỆN
Chương 42
Chương 43: TĨNH TU
Chương 43
Chương 44: GẶP GỠ TRONG ĐÊM
Chương 44
Chương 45: CHẠY TRỐN TRONG ĐÊM
Chương 45
Chương 46: ĐỒNG VIỆN
Chương 46
Chương 47: TÚ CẦU
Chương 47
Chương 48: QUỲNH LÂM YẾN
Chương 48
Chương 49: ĐỜI NGƯỜI CÓ BỐN CÁI VUI
Chương 49
Chương 50: NHƯ Ý
Chương 50
Chương 51: MÓN QUÀ HƯƠNG DIỄM
Chương 51
Chương 52: THẬP MỸ TUYỂN THÂN
Chương 52
Chương 53: SI NIỆM
Chương 53
Chương 54: THẦN TIÊN QUYẾN LỮ
Chương 54
Chương 55: NÚI VŨ ĐƯƠNG
Chương 55
Chương 56: ĐIỀM LÀNH
Chương 56
Chương 57: HOÀNG TƯỚC Ở SAU
Chương 57
Chương 58: SẦM SÉT GIỮA TRỜI QUANG
Chương 58
Chương 59: TẬP THƠ
Chương 59
Chương 60: HỒNG MÔN YẾN
Chương 60
Chương 61: NGỌC NÁT
Chương 61
Chương 62: HỒN QUY
Chương 62
Chương 63: HỒI SINH
Chương 63
Chương 64: THA THỨ
Chương 64
Chương 65: BỊ CƯỚP!
Chương 65
Chương 66: NĂM THÁNG Ở LONG CUNG
Chương 66
Chương 67: ĐOẠN TỤ
Chương 67
Chương 68: RÚT CỦI ĐÁY NỒI
Chương 68
Chương 69: TIÊN CHƯỚNG
Chương 69
Chương 70: BIẾN CỐ
Chương 70
Chương 71: HÀM ĐẦM
Chương 71
Chương 72: NHIỄM DIỆP TINH QUÂN
Chương 72
Chương 73: HOÀN TRẢ
Chương 73
Chương 74: ĐOẠN KẾT
Chương 74

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiếu Vong Thụ
Chương 37: TẶNG ĐAO

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37: TẶNG ĐAO
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...