Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiếu Vong Thụ – Chương 34: MUA VẢI

Tiếu Vong Thụ

Tác giả: Thị Kim
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tử Thần và tôi cùng quay lại hậu viện, vừa bước vào, anh liền cúi đầu không nói tiếng nào, Tiểu Hà và Ngọc Thanh cũng thật kì lạ, bình thường Tử Thần chưa bao giờ tỏ vẻ thiếu gia, rất hòa nhã, khách khí với các cô ấy. Bỗng dưng hôm nay lại âm thầm coi các cô như không khí như thế thì ngộ thật. Cái gương trong lòng tôi đương nhiên cũng thấu suốt hết, nhưng tiếc là tâm tình bây giờ đang không vui, không thể tán phét gì nổi. Vì thế, căn phòng càng yên tĩnh đến mức ngột ngạt khiến lòng người phát hoảng.

Tôi nhìn Tử Thần, thở dài một hơi, anh quay đầu nhìn tôi, bỗng nhiên nói: “Cậu còn choáng à?” Tôi lắc đầu, hiện giờ đầu không choáng nhưng trong bụng cũng choáng váng lắm rồi.

Tử Thần đứng dậy kéo tay tôi, nói: “Ngày mai chúng ta đi rồi, suýt nữa quên rằng phải đến trường thi xem thử, mau đi với tôi nào.”

Nghe thế, Tiểu Hà và Ngọc Thành đều đồng loạt ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc. Tôi không muốn nói nhiều, nhanh chóng bước theo Tử Thần.

Hôm nay Tử Thần rất thông cảm vì đầu tôi đang bị đau, thuê một cái kiệu, ngồi ở trong với tôi, lòng mới thư thái một chút, nhìn ra phố xá bên ngoài, thật là sầm uất.

Đến trước cửa trường thi, Tử Thần vẫn chưa hạ kiệu, vén màn kiệu nhìn cổng chính, sau đó cho kiệu tiếp tục đi về trước.

Tôi không hiểu hỏi: “Thiếu gia, bây giờ chúng ta đi đâu thế?”

Tử Thần đáp: “Không phải Trương gia là được rồi.”

Tôi bật cười, Hướng công tử đúng là số khổ, không dễ dàng gì mới tìm được một cớ gạt mẹ mình để ra ngoài rong chơi, lại bị hoa đào kia làm thất bại đến nỗi không còn chỗ nào để đi, còn phải về nhà trước thời hạn. Tử Thần nhìn tôi cười, nửa cáu nửa dọa nói: “Cậu còn muốn Ngọc Thanh cô nương thêu túi nương mang tặng, tôi thấy cậu và Tiểu Hà cũng hợp ý nhau lắm, hay là đem để lại cho Tiểu Hà nhé.”

Tôi biết rõ Tử Thần đang dọa mình, có điều vẫn nhịn cười, làm ra bộ dáng đáng thương lấy lòng anh: “Tôi sai rồi, dù có thích Tiểu Hà, cũng không dám bỏ thiếu gia đâu.”

Tử Thần mím môi, khóe miệng khẽ nhếch, sắc mặt như tẩm gió xuân, lại khiến tim này choáng thêm một trậm.

Ngồi trong kiệu đi dạo một vòng lớn quanh thành, kiệu phu cuối cùng không chịu nổi, hỏi Tử Thần muốn đi đâu, anh nhìn tôi một cái, rồi nói: “Vậy thì tìm một hiệu tơ lụa đi.” Xem ra là muốn mua vải may áo cho người mẹ ở nhà đây. Kiệu vừa qua một cầu nhỏ, ngừng trước một cửa tiệm, Tử Thần và tôi cùng bước xuống, đi vào, gấm vóc chất đầy, nhìn không hết. Trong cửa hàng đều là các cô gái đang mua sắm, bỗng có hai nam tử tiến vào đương nhiên rất nổi bật. Huống hồ lại là hai người rất xuất chúng, tôi tự nhận thấy thế. Ông chủ tươi tắn chào mời, nói: “Công tử, mời cậu cứ xem thoải mái, hàng chỗ tôi là tốt nhất đó, Hàng Châu Tô Châu đều có cả.”

Tử Thần không ngờ trong tiệm nhiều khách nữ đến vậy, lại cứ hay liếc mắt về chúng tôi, liền cảm thấy không tự nhiên, đưa cho tôi một tấm ngân phiếu rồi bảp: “Hợp Hoan, cậu chọn mấy thứ đi, tôi ở bên ngoài chờ.”

Nói xong bước nhanh ra ngoài. Tôi ngẩn người, tự nhủ, làm sao tôi biết mẹ anh thích cái gì?

Nhìn tới nhìn lui, hoa cả mắt, cuối cùng cũng chọn được một khúc vải xám bạc, hoa văn màu tím hoa cúc, tôi nghĩ, cái này rất thích hợp với tuổi của mẹ anh. Mà còn mắc nữa. Tôi mang vải ra, Tử Thần đang đứng trên cầu nhỏ, nâng nhẹ cành liễu, gió thổi tay áo, ánh mắt làm tôi không nhìn rõ mặt anh, trong đầu đột nhiên nghĩ đến cảnh Hứa Tiên bên cầu Đoạn Kiều*. Ngây ngẩn, tim bỗng nhiên đập mạnh, loạn nhịp.

*Hứa Tiên bên cầu Đoạn Kiều – Trong truyện Thanh Xà Bạch Xà, nói về mối tình giữa yêu và người.

Tử Thần bước nhanh tới, nhận lấy số vải trong tay tôi, nhìn thoáng qua, thấp giọng nói: “Mua thêm hai khúc cho thiếu nữ trẻ tuổi ấy.”

Tôi suýt nữa buột miệng hỏi: “Cho ai?” Lại cố dằn xuống, cúi đầu quay lại cửa hàng, nhìn số vải màu sắc tươi tắn, chẳng có tâm thưởng thức thích thú, trong lòng có một chút chua xót không biết tên.

Tôi chọn hai vóc gấm màu hồng nhạt và trắng bạc. Tử Thần hơi ngạc nhiên: “Không mua màu lục à?”

Tôi đột nhiên nghĩ đến nữ tử bận một thân màu lục biêng biếc trong bức tranh anh vẽ ngày trước, suy đoán trong bụng nhất thời như viên đá rơi xuống, vỡ tan, khiến lòng thật đau xót.

Tôi muốn quay đầu đi đổi, Tử Thần giữ chặt cười nói: “Không cần đổi, cái này cũng đẹp mà.” Tôi nhìn nụ cười của anh, trong miệng đắng nghét.

Tử Thần ngồi lắc lư trong kiệu với tôi gần cả canh giờ, ăn cơm trưa xong với quay trở lại Trương gia, mới hiểu chẳng qua Tử Thần muốn ra ngoài để giết thời gian, không định trở về. Tôi cũng lười vạch trần, bây giờ đầu óc lộn xộn, dù sao ngồi trong kiệu nên không bị mặt trời hun nóng, lắc la lắc lư cũng khiến thư thái hơn nhiều.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15: DÂNG HƯƠNG
Chương 15
Chương 16: CỰ KHẢO
Chương 16
Chương 17: THĂM BỆNH
Chương 17
Chương 18: LẤY TRÀ ĐÃI KHÁCH
Chương 18
Chương 19: CƠ DUYÊN
Chương 19
Chương 20: BẮT ĐẦU LÀM VIỆC
Chương 20
Chương 21: TRỮ HÒA TỰ
Chương 21
Chương 22: DƯỠNG THƯƠNG
Chương 22
Chương 23
Chương 23: VIỄN CHÍ
Chương 24: DIỄM NGỘ
Chương 24
Chương 25: HỎI TÌNH
Chương 25
Chương 26: BÁN TRÀ
Chương 26
Chương 27: GẶP NẠN
Chương 27
Chương 28: THÂN MẬT
Chương 28
Chương 29: LẠI GẶP HOA ĐÀO
Chương 29
Chương 30: HOA RƠI HỮU Ý
Chương 30
Chương 31
Chương 31: CHỦY THỦ (dao nhỏ)
Chương 32: TRỊ THƯƠNG
Chương 32
Chương 33: CẦU HÔN
Chương 33
Chương 34: MUA VẢI
Chương 34: MUA VẢI
Chương 35: LÀM RÕ
Chương 35
Chương 36: QUẢ ANH ĐÀO
Chương 36
Chương 37: TẶNG ĐAO
Chương 37
Chương 38: MINH BẠCH
Chương 38
Chương 39: HAI BÊN CÙNG VUI
Chương 39
Chương 40: DỰ THI
Chương 40
Chương 41: THI ĐẬU
Chương 41
Chương 42: ĐIỀU KIỆN
Chương 42
Chương 43: TĨNH TU
Chương 43
Chương 44: GẶP GỠ TRONG ĐÊM
Chương 44
Chương 45: CHẠY TRỐN TRONG ĐÊM
Chương 45
Chương 46: ĐỒNG VIỆN
Chương 46
Chương 47: TÚ CẦU
Chương 47
Chương 48: QUỲNH LÂM YẾN
Chương 48
Chương 49: ĐỜI NGƯỜI CÓ BỐN CÁI VUI
Chương 49
Chương 50: NHƯ Ý
Chương 50
Chương 51: MÓN QUÀ HƯƠNG DIỄM
Chương 51
Chương 52: THẬP MỸ TUYỂN THÂN
Chương 52
Chương 53: SI NIỆM
Chương 53
Chương 54: THẦN TIÊN QUYẾN LỮ
Chương 54
Chương 55: NÚI VŨ ĐƯƠNG
Chương 55
Chương 56: ĐIỀM LÀNH
Chương 56
Chương 57: HOÀNG TƯỚC Ở SAU
Chương 57
Chương 58: SẦM SÉT GIỮA TRỜI QUANG
Chương 58
Chương 59: TẬP THƠ
Chương 59
Chương 60: HỒNG MÔN YẾN
Chương 60
Chương 61: NGỌC NÁT
Chương 61
Chương 62: HỒN QUY
Chương 62
Chương 63: HỒI SINH
Chương 63
Chương 64: THA THỨ
Chương 64
Chương 65: BỊ CƯỚP!
Chương 65
Chương 66: NĂM THÁNG Ở LONG CUNG
Chương 66
Chương 67: ĐOẠN TỤ
Chương 67
Chương 68: RÚT CỦI ĐÁY NỒI
Chương 68
Chương 69: TIÊN CHƯỚNG
Chương 69
Chương 70: BIẾN CỐ
Chương 70
Chương 71: HÀM ĐẦM
Chương 71
Chương 72: NHIỄM DIỆP TINH QUÂN
Chương 72
Chương 73: HOÀN TRẢ
Chương 73
Chương 74: ĐOẠN KẾT
Chương 74

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiếu Vong Thụ
Chương 34: MUA VẢI

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34: MUA VẢI
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...