Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Tỷ, Bất Hung – Chương 156

Tiểu Tỷ, Bất Hung

Tác giả: Minh Dã
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngươi thích Thủy Hương, là loại thích chỉ muốn nàng thuộc về ngươi, muốn cực lực thân cận với nàng, thậm chí đối với nàng có ý tưởng quan hệ thể xác đúng không?” Mạc Nhàn lại hỏi.Mạc Ương nghe Mạc Nhàn hỏi mình đối với cô cô có ý tưởng quan hệ thể xác không, sắc mặt đỏ lên.“Ngươi chớ có nói bậy, ta kính yêu cô cô, sao lại có ý tưởng đại nghịch bất đạo như vậy!” Mạc Ương nổi giận nói.“Không có sao?” Mạc Nhàn nhìn bộ dáng tức giận của Mạc Ương, thầm nghĩ chẳng lẽ là ý nghĩ của mình quá tà ác, Mạc Ương căn bản không có ý tưởng kia, là mình nghĩ nhiều? Ngẫm lại cũng đúng, không phải tất cả mọi người đều giống mình, nhưng rõ ràng là nhìn Mạc Ương rất là khả nghi mà.“Ta xem cô cô là người thân yêu nhất trêи đời, làm sao lại có thể có ý tưởng như vậy với cô cô!” Mạc Ương lại nói lý lẽ chính đáng lần nữa, ý tưởng như vậy, nàng nghĩ cũng không dám nghĩ. Nhưng đó là trước đây, trước khi Mạc Nhàn nói đến chuyện cùng cô cô thân cận, hiện giờ nội tâm nàng đang rất chấn động, chuyện này làm cho Mạc Ương cảm thấy bất an và sợ hãi, giống như có thứ gì đó phát triển khiến nàng không thể khống chế được.“Cho dù có, kỳ thật cũng không có gì ghê gớm, người ta thích cũng là nữ nhân, ngươi cũng không biết thân thể nữ tử ôm mềm bao nhiêu, ngửi thơm bao nhiêu đâu.” Nói đến Tạ Đạo Vi, trêи mặt Mạc Nhàn liền say mê, xuân tâm nhộn nhạo, nhớ đến mùi thơm trêи người Tạ Đạo Vi, rõ ràng chỉ mới rời đi nửa ngày, nàng đã rất nhớ Tạ Đạo Vi rồi. Cũng không biết nửa ngày Tạ Đạo Vi không thấy mình, có nhớ đến mình hay không đây? Nếu không phải vất vả lắm mới được ra ngoài một chuyến, cùng với chuyện đã lâu không gặp Thủy Hương, Mạc Nhàn đều nhịn không được muốn đi trở về.“Người ngươi thích là cô cô sao?” Mạc Ương như lâm đại địch hỏi, nàng chỉ để ý nhất vấn đề này.“Ta đã nói ta xem Thủy Hương là tỷ tỷ, nữ nhân ta thích, là gia chủ Nam Triệu Tạ Đạo Vi, hơn nữa chuyện quan trọng hơn, đó là nàng cũng thích ta, chúng ta là lưỡng tình tương duyệt.” Vẻ mặt Mạc Nhàn vừa kiêu ngạo vừa có chút hư vinh nói.Mạc Ương nhìn về phía Mạc Nhàn, tuy rằng Mạc Nhàn mặc y phục và khí thế nhìn là biết không phải người bình thường, nhưng không nghĩ thân phận người trước mắt lại hiển hách đến như vậy. Nhưng mấy cái này cũng không phải trọng điểm, trọng điểm nhất chính là người nàng ái mộ là nữ tử, cũng công khai nói cho mình. Mạc Ương cảm giác trong lòng mình giống như bị rót một chậu nước sôi, nổ tung lên, trong lòng cũng loạn, suy nghĩ cũng loạn.“Nữ tử thật sự có thể thích nữ tử sao?” Mạc Ương không tự giác hỏi Mạc Nhàn, sau khi biết Mạc Nhàn thích người khác xong, địch ý đối với Mạc Nhàn cũng giảm xuống một chút, đương nhiên, cũng là chưa hết hoàn toàn, bởi vì nàng vẫn cảm thấy cô cô quá mức để ý đến nàng, nàng vừa xuất hiện, trong mắt cô cô cũng chỉ có nàng. Hơn nữa nàng phát hiện, đối với quá khứ của cô cô nàng hoàn toàn không biết gì cả, cái gì mình không biết, nữ tử trước mắt này đều biết rõ, nên đối với nữ tử trước mắt này nàng vẫn tràn ngập đố kỵ.

“Đương nhiên, ta cùng Tạ Đạo Vi tình như phu thê, hàng đêm ngủ chung.” Mạc Nhàn không tự giác mà khoe khoang ân ái, trong trạng thái hạnh phúc nàng là hận không thể bố cáo cho cả thiên hạ biết, Tạ Đạo Vi là nữ nhân của nàng.Mạc Ương nghe Mạc Nhàn nói như vậy, cũng không lập tức lên tiếng, giống như đang tự hỏi cái gì.“Ngươi có thể nói cho ta quá khứ của cô cô không?” Qua một hồi lâu, Mạc Ương chủ động mở miệng hỏi.Mạc Nhàn bắt đầu đem chuyện của mình từ ngày gia nhập Tạ phủ nói cho Mạc Ương, tuy Mạc Ương chỉ hỏi Thủy Hương, lại biến thành Mạc Nhàn chia sẽ hồi ức của mình, nội dung bên trong hỗn loạn không ít chuyện liên quan đến Tạ Đạo Vi.Mạc Nhàn kể theo Mạc Nhàn, Mạc Ương chỉ lựa chọn nghe chuyện mình muốn, nhưng nhìn chung cũng xem là hòa hợp.Lúc Mạc Nhàn kể đến vui vẻ, Thủy Hương tự mình xuống bếp đã làm xong đồ ăn mang lên.Mạc Ương nhìn một bàn đồ ăn lớn phong phú như thế, nàng chưa bao giờ biết cô cô cũng sẽ nấu ăn, bình thường cô cô ăn cực kỳ đơn giản, lại không thích phô trương lãng phí, vì Mạc Nhàn, mà chuẩn bị một bàn đồ ăn lớn như vậy, phỏng chừng mấy người cũng ăn không hết, trong lòng lại đau xót.“Nhàn nhi, Ương nhi, các ngươi đang nói chuyện gì? Có thể ăn cơm rồi.” Thủy Hương nhờ đầu bếp bưng đồ ăn mình nấu lên xong, dọn chén đũa kêu Mạc Nhàn và Mạc Ương cùng nhau ăn cơm.“Đứa nhỏ này cũng thật để ý ngươi, vẫn luôn hỏi ta về chuyện của ngươi.” Mạc Nhàn nói theo thật.“Tuy không có quan hệ huyết thống, nhưng tình cảm như mẹ con.” Thủy Hương trả lời, đối với lời Mạc Nhàn nói, cũng không có để trong lòng.“Ta thấy nàng cũng không xem ngươi là mẹ đâu, còn nữa, Thủy Hương nhà chúng ta còn trẻ tuổi, làm sao lại có hài tử lớn đến thế này?” Mạc Nhàn cười nói.“Ta đã sắp 30, nơi nào còn trẻ nữa, nữ tử tầm thường đến tuổi này hài tử cũng mười mấy tuổi, nhiều năm chưa tự mình xuống bếp,cũng không biết hợp khẩu vị Nhàn nhi không, Nhàn nhi thử xem.” Thủy Hương nói xong liền gắp đồ ăn cho Mạc Nhàn.Mạc Ương thấy Thủy Hương tự mình gắp đồ ăn cho Mạc Nhàn, lại không có gắp cho mình, trong lòng càng thêm chua xót, thì ra trong lòng cô cô, mình không quan trọng bằng Mạc Nhàn dù chỉ một chút.Thủy Hương làm đồ ăn, đều là món ăn bình đạm trong gia đình, so với mỹ thực trong Tạ phủ hoàn toàn khác biệt, xem như là có tư vị khác.“Ăn ngon, vẫn ngon như trước đây.” Mạc Nhàn không keo kiệt khích lệ nói, cũng chuyên tâm vào ăn uống.Thủy Hương cưng chìu nhìn Mạc Nhàn ăn, Nhàn nhi vẫn giống như trước, ăn uống cực tốt, xem ra một bàn đồ ăn này, cơ bản là Nhàn nhi đều có thể ăn hết đi.Mạc Ương nhìn Thủy Hương dịu dàng nhìn Mạc Nhàn, ăn không vô chút nào, cho dù đồ ăn cô cô làm có ngon miệng, nhưng nghĩ đến chuyện mấy món này đều cố ý chuẩn bị vì Mạc Nhàn, liền chỉ ăn mà không biết mùi vị gì.“Ta ăn no, đi ra ngoài trước.” Mạc Ương không muốn nhìn đến bộ dáng Thủy Hương đối xử dịu dàng cưng chìu người khác như vậy, nhanh chóng ăn xong chén cơm rồi bỏ đũa xuống.“Làm sao vậy, có chỗ nào không thoải mái sao?” Lúc này Thủy Hương mới chú ý đến Mạc Ương khác lạ, có chút lo lắng dịu dàng nhìn Mạc Ương hỏi.Mạc Ương thấy Thủy Hương ôn nhu với mình, đột nhiên lại có loại cảm giác muốn khóc.

“Không có việc gì, có lẽ là sắp tới nguyệt sự…..” Mạc Ương nói xong liền tông cửa ra ngoài, không muốn rơi nước mắt trước mặt cô cô.Thủy Hương nhớ rõ nguyệt sự của Mạc Ương còn một khoảng thời gian nữa mới đến, cũng không biết là làm sao vậy, thầm nghĩ buổi tối lại hỏi nàng. Giờ khắc này Thủy Hương cũng không thể bỏ Mạc Nhàn đi tìm Mạc Ương được.“Đứa nhỏ này không biết hôm nay làm sao, thường ngày nàng rất ngoan ngoãn hiểu chuyện.” Thủy Hương muốn giải thích với Mạc Nhàn.“Nàng đó là ghen tỵ.” Hiện tại, Mạc Nhàn đã có thể chắc chắn được trong lòng Mạc Ương tồn tại tâm tư không bình thường với Thủy Hương.“Ghen? Đứa nhỏ ngốc này, khẳng định là nàng không biết quan hệ của ta với Nhàn nhi, nếu biết rồi, sẽ không thất lễ như vậy.” Thủy Hương cười cười nói, chỉ cho rằng là tiểu hài tử không muốn bị tranh quan tâm.Mạc Nhàn nhìn về phía Thủy Hương, đây là hoa rơi cố ý, nước chảy vô tình sao? Mạc Nhàn đột nhiên có chút thương hại Mạc Hương, không khỏi nghĩ đến chuyện mình năm đó cũng yêu trong đau khổ, liền quyết định giúp một tay.“Ta nhìn là hiểu, nàng là ghen, cảm tình nàng đối với ngươi, ta cảm thấy giống như ta với Tạ Đạo vi vậy. Mặc kệ là ai, chỉ cần quá mức thân cận Tạ Đạo Vi, ta nhìn cũng không vui.” Giống như Bạch Thuật, biết rõ là không có gì, nhưng ngẫu nhiên cũng không phải khống chế được sẽ ghen với Bạch Thuật.“Sao có thể? Nhàn nhi ái mộ tiểu thư, giờ nhìn hai nữ tử thân cận lại nghĩ rằng giống như mình rồi.” Thủy Hương cười trêu chọc nói.Mạc Nhàn thấy Thủy Hương không những không tin mình, vậy mà còn trêu chọc mình, trong lòng có chút buồn bực, bất quá nàng cũng không vội, thầm nghĩ một ngày nào đó, nàng cũng muốn giễu cợt trở lại.Ăn xong cơm trưa, mạc Nhàn cùng Thủy Hương lại tiếp tục nói chuyện, dù sao cũng là nhiều năm không thấy, giống như nói bao nhiêu cũng không hết. Đến chạng vạng tối, Mạc Nhàn thấy thời gian cũng đã đến, liền định trở về, buổi tối nàng còn muốn cùng ăn cơm với Tạ Đạo Vi đây! “Đêm nay ngủ lại một đêm đi, ngày mai rồi trở về.” Thủy Hương giữ lại.“Không được, ta đã ra ngoài hết một ngày, Tạ Đạo Vi sẽ nhớ ta.” Mạc Nhàn cười hì hì nói.“Ta thấy là muội nhớ đại tiểu thư thì đúng hơn, xem ra muội thực sự không rời khỏi đại tiểu thư được, chờ muội rảnh rỗi lại đến thăm ta, nơi này lúc nào cũng đều hoan nghênh muội.” Thủy Hương không khách khí vạch trần nói, biết trong lòng Mạc Nhàn tràn đầy đều là Tạ Đạo Vi, cũng không giữ lại nữa.“Uhm đã biết.” Mạc Nhàn gật đầu.Thủy Hương đưa Mạc Nhàn đến cửa, nhìn Mạc Nhàn trở về, cho đến khi không thấy được thân ảnh Mạc Nhàn mới đóng cổng, trở về phòng chuẩn bị đi tìm Mạc Ương.Mạc Nhàn trở lại Tạ gia, chỉ là Tạ Đạo Vi không có trong phủ, không thấy được Tạ Đạo Vi, cũng không thấy được Bạch Thuật, hỏi hạ nhân trong phủ mới biết Tạ Đạo Vi và Bạch Thuật đi ra ngoài, còn đi nơi nào thì không ai biết. Chuyện này làm Mạc Nhàn có chút nóng nảy, nhịn không được chạy đến hỏi Tạ Cẩn Ngưng.“Gần đây không phải nàng và ngươi ngày đêm ở cùng nhau sao? Ngươi không biết nàng đi đâu, ta làm sao có thể biết được?” Tạ Cẩn Ngưng hỏi ngược lại.…..//…..Mạc Nhàn: Tỷ tỷ, ta sai rồi, sầu riêng cũng đã chuẩn bị xong, ngươi mau trở về đi, hu hu hu!Tạ Đạo Vi: Hừ!

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Tỷ, Bất Hung
Chương 156

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 156
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...