Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Thất Bên Cố Đại Nhân – Chương 3: Vô tình gặp gỡ ở trong núi

Tiểu Thất Bên Cố Đại Nhân

Tác giả: Triêm Y
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong hậu điện Từ An tự, cách một cái bàn thấp, có hai người đang khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, mặt mũi trầm tĩnh, ăn mặc thanh lịch.

Trong phòng thắp nến hương, sương mù lượn lờ, trước cửa sổ bày bồn tùng bách, tăng thêm vẻ tươi mát cho căn phòng.

“Đại sư, lần này tới đây, vẫn là vì bệnh khó chữa của thế tử. Một năm trước có cầu hương đốt trong tự, mấy tháng đầu dùng rất hiệu quả. Chỉ là tới cuối năm, dần dần có xu hướng ức chế không nổi. Hiện giờ thì hoàn toàn không có công dụng. Còn thỉnh đại sư chế hương mới, giải trừ chứng khó ngủ cho thế tử.”

Nói chuyện là văn sĩ trung niên kia, lúc này không còn chút cao cao tại thượng hơn người một bậc, bộ dạng cung cung kính kính đứng hầu một bên, trong lời nói là sự khẩn cầu.

“Nhanh như vậy đã không còn tác dụng?” Ấn đường phương trượng nhíu lại, ngón cái niết niết Phật châu trong tay, nhắm mắt, hồi lâu mới thở dài bùi ngùi, chậm rãi lắc đầu trong ánh mắt thất vọng của văn sĩ.

“Như vậy, lão nạp cũng bó tay bất lực.”

‘Vù’ một tiếng, lưỡi đao sắc bén phá không, đầu thương đã dừng trước ấn đường lão hòa thượng. Hành động vô lễ như vậy cũng không làm phương trượng kia lay động, chỉ nhắm mắt, từng câu từng chữ bắt đầu niệm kinh. Dáng vẻ nghiêm trang, hiển nhiên đã nhìn thấu sinh tử luân hồi.

“Chu Chuẩn.”

“Vâng.” Không cam lòng thu hồi cây thương, người tên Chu Chuẩn, diện mạo tuấn tú, nghe thế tử phân phó đành phải lui sang một bên.

“Dùng dược khác cũng vô dụng?” Người ngồi trên bồ đoàn còn lại hỏi, giọng nhẹ nhàng lại mềm mỏng. Dường như việc này không hề liên quan tới y, thập phần hờ hững.

Trên đầu nam tử chỉ có một cây trâm ngọc để vấn tóc, còn chưa đội mũ [1], tuổi chưa tới mười lăm. Tiếng nói khàn khàn đặc hữu của thiếu niên đang tuổi lớn, toàn thân lại lộ ra một cổ trầm tĩnh, hai mắt nhìn thẳng, không hề gợn sóng.

[1] Cổ đại 20 tuổi sẽ làm lễ đội mũ để biểu thị đã trưởng thành.

“Hương đốt tầm thường, không thể trị tận gốc chứng bệnh khó chữa của thế tử. Nếu tìm được biện pháp hữu dụng hoặc phụ trợ, cũng có thể thử một lần.”

“Biện pháp? Tìm ở nơi nào?” Hiển nhiên không có khí độ như thế tử nhà mình, Chu Chuẩn thấy lão hòa thượng nói chuyện, toàn là lời nói suông, thì trong mắt đã có hàn quang xẹt qua.

Niệm một câu ‘a di đà phật’, phương trượng thở dài, tiếc nuối lắc đầu. Nếu như biết được, ông đã sớm tha phương cầu thuốc, chỉ mong hồi báo lão quốc công năm đó có ân.

Nam tử ngồi xếp bằng trầm ngâm một lát, rồi nâng tay vẫy lui tâm phúc đằng sau.

“Hai người ra ngoài cửa trông coi. Đợi bổn thế tử nghe phương trượng giảng một khóa, liền hồi phủ.”

Bốn phía không còn người quấy rầy, chỉ dư lại tiếng tụng kinh của lão hòa thượng, theo tiếng chuông ngân nơi chùa cổ, tâm cũng dần dần tĩnh lại.

“Đại sư không hỏi nguyên do cơn ác mộng?”

Chắp tay trước ngực, phương trượng đại sư mặc một thân áo gai màu xám đậm, cả người lộ ra khí độ xuất trần.

“Mỗi người đều tự có duyên pháp. Thế tử chấp nhất [2] rồi.”

[2] gốc là một từ của Phật giáo, ý chỉ chăm chăm vẻ bề ngoài mà lệch mất bản chất vấn đề.

Lời nói này có hàm ý. Giống như chưa nói điều gì, nhưng từng chữ lại tựa như châu ngọc, giống như một lời đã nói hết.

Trong mắt nam tử chợt lóe lên tia sắc bén rồi biến mất, nhìn ông chăm chú, rồi mới nhắm mắt lại, từ bỏ hết thảy.

Lão hòa thượng không bị ảnh hưởng, gõ mõ đọc xong một chương, lại một chương kinh, lúc mở mắt, giống như hiểu rõ mà gật đầu, nhìn nam tử đối diện, trầm giọng nói: “Tâm thế tử, tĩnh rồi.”

Giữa phật đường, tịnh tâm chú lượn lờ vang vọng. “Hữu hình giả, sinh với vô hình, vô năng sinh hữu, có quy về vô. Này đây, phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng… [3]”

[3] Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng là một câu của Phật giáo, nghĩa "Bất cứ vật gì hễ có hình tướng đều là giả dối. Nếu thấy các tướng không phải hình tướng, như thế mới tạm gọi là thấy được Như Lai." Ý chỉ vạn vật có hình tướng đều là không chân thật, đến khi hiếu thấu sẽ đạt được giác ngộ.

Còn trước bảo điện Đại Hùng, Xuân Anh quyên tiền dầu mè đã trở lại, thấy Thất cô nương đang đứng giữa đình viện, không đi điện Quan âm xin quẻ sâm. “Tiểu thư, vì sao người không đi xin quẻ cùng Ngũ cô nương?”

Thất cô nương xua tay, không có hứng thú nói: “Thay vì bản thân phải lo lắng đề phòng, thì hóng xem trò vui không phải là tốt hơn sao?”

Vận mệnh bị người khác đoán giải, cho dù là tốt hay xấu, thì sau này cũng không an tâm được.

Nếu nói mệnh tốt, vậy sau này khi gặp điều không như ý, thì sẽ oán trách người khác, tăng thêm bất bình.

Còn nếu nói không tốt, chẳng cần chờ đến sau này, vừa bước ra khỏi sơn môn này thôi, chỉ sợ lòng đã không yên.

“Trước mặt phật tổ, nói lời hồ đồ gì đó!” Vừa dâng hương xong, Hứa thị nghe Thất cô nương nói lời không trang trọng như vậy, thì lập tức bắt người răn dạy nghiêm nghị.

“Vâng, vâng, thái thái nói đều đúng. Con đây, là trẻ nhỏ ăn nói không lựa lời, liền đi cấp Bồ Tát bồi tội.” Nói xong, mặt không biến sắc, tiến vào điện, cung cung kính kính vái ba vái.

Làm xong, xoay người trở lại, nghiêng đầu nhìn Hứa thị, thấy người đã nguôi giận, mới lộ ra chút tinh nghịch.

“Chỉ có lúc phạm sai, mới biết điều như vậy.” Duỗi tay chọc vào trán nữ nhi, cuối cùng Hứa thị cũng lộ ra gương mặt tươi cười.

Nữ nhi này của bà, cái gì cũng tốt, chính là tính tình hơi lạnh nhạt. Không giống Ngũ cô nương Khương Nhu tranh cường háo thắng, mà là quật cường từ trong xương cốt. Lại cũng không giống mấy cái thứ nữ vâng vâng dạ dạ, nhưng lại cực lực gạt người, tính toán nhỏ nhặt.

Xảy ra một màn này, việc xin sâm tự nhiên là từ bỏ. Xin sâm chú trọng thành tâm, miễn cưỡng sợ là không còn chuẩn nữa.

“Thái thái, ngài và thái thái đại phòng hãy dùng trà trong hậu viện, nghe đại sư giảng kinh. Chuyện tụng kinh niệm phật, tuổi tác quá nhỏ, thì thật sự nghe không hiểu. Dứt khoát cho phép con dẫn người đi sau núi, du ngoạn hang đá nổi danh thiên hạ của Từ An tự một phen. Trước bữa trưa con sẽ trở lại.”

Tìm được cơ hội để có thể một mình đi nơi thanh tịnh, Thất cô nương kéo cánh tay Hứa thị, lắc lắc, lại lắc lắc.

“Theo ý con đi, đừng có để mình bị chóng mặt đấy. Nhớ đừng đi quá xa, mang theo Thôi ma ma đi cùng.” Hôm nay Từ An tự không đón khách lạ. Trừ bỏ nữ quyến quận thủ phủ, cũng chỉ có mấy người không rõ thân phận kia. Có lẽ với thân phận của người kia, thì cũng sẽ không có hành động nào ảnh hưởng văn nhã. Nên Hứa thị cũng yên tâm thả người.

Từ An tự đất rộng mênh m.ô.n.g, có lịch sử lâu đời. Tinh túy trong tự lại là hang đá sau núi, “Ngàn Phật động”.

Thất cô nương đi một đoạn đường núi hiểm trở, nhưng chỉ khoảng non nửa khắc, đã thấy miệng hang được xây dọc theo núi.

“Không tô màu, tượng Phật càng có phong cách cổ xưa trang nghiêm.” Quan sát lần lượt từng tượng Phật một, Khương Viện đi đầu, để lại Thôi ma ma và Xuân Anh đang thành kính lễ bái. Chỉ có Lục Phù một tấc cũng không rời, trong mắt có chút bất lực. Bộ dáng Thất cô nương như vậy, nào phải tới dâng hương, rõ ràng là đi chơi mới chuẩn xác.

Đầu đàng kia của hành lang hẹp dài, đi xuống nữa là một tòa thạch đình giữa sườn núi. Bên trái thạch đình có một gốc cây lớn che trời. Cả thân cành vươn ra tạo bóng râm, bên còn lại thì trụi lủi, không có chiếc lá nào.

“Cô nương, cây này sinh trưởng thật cổ quái.” Lục Phù ngước mắt nhìn, nhấc tà váy chạy quanh một vòng.

“Chát.” Thôi ma ma xụ mặt giả bộ véo lỗ tai nàng một cái, “Từng hàng cây ngọn cỏ trong cổ tháp đều có linh tính, không được phép hồ ngôn loạn ngữ, liên lụy cô nương.”

Lục Phù ấm a ấm ức nói "Đã biết", rồi xoay người giúp đỡ Xuân Anh thu xếp trà bánh trên bàn.

Thất cô nương mỉm cười, không hổ là người thái thái đưa cho nàng, Thôi ma ma được mẫu thân dạy dỗ rất khá. Nói tới Thôi ma ma, cũng chỉ mới hơn hai mươi, là người hầu nhà mẹ đẻ Hứa thị ngàn chọn vạn tuyển rồi mới đưa tới.

Bưng trà lúa mạch lên nhấp, loại trà chuyên dùng chiêu đãi khách trong tự, ngồi nghỉ trong đình, đối diện là dãy núi xa xa, tầng tầng lớp lớp, xanh ngát bao la, cảnh đẹp ý vui. Đứng dậy đi đến chỗ dựa lan can, tấm lòng cũng rộng mở hơn.

“Thật là cảnh trí khó có được! Ta thấy núi xanh đẹp vô ngần, liệu núi xanh có thấy ta như vậy hay không [4].”

[4] Trích thơ của Tân Khí Tật

Thôi ma ma vui mừng phụ họa. Từ nhỏ nhìn cô nương lớn lên, coi nàng như khuê nữ mà yêu thương. Hài tử nhà mình luôn thấy tốt, do đó lời khen có chút quá sự thật.

“Cô nương, lại chờ vài năm nữa, cô nương tất sẽ là nhất đẳng tuyệt sắc trong quận, há có thể dùng 'đẹp vô ngần’ là miêu tả được. Lại nghe thơ, thập phần không tồi, ngày sau cô nương có thể lại có chút tài danh.”

Khương Viện ngẩn ra, liền biết bà hiểu lầm. Bài thơ này cũng không phải khen ‘’đẹp vô ngần", mà là gửi gắm tình cảm núi sông.

“Thơ này không phải người như ta có thể làm ra được. Nghĩ tới là hợp với cảnh này, liền mượn tới dùng thôi.”

“Thôi ma ma ngài xem. Ngài khen ngợi như vậy, da mặt cô nương mỏng, làm sao không biết xấu hổ mà nhận đây?” Hạ nhân trong Đào Hoa Ổ đều biết, cô nương nhà mình từ nhỏ thích đọc sách ngâm thơ, làm câu đối đã tính là gì, chỉ nghĩ nàng đang khiêm tốn mà thôi.

Khương Viện cười mỉm, kệ các nàng trêu ghẹo.

Nàng không nghĩ tới danh lợi, càng sẽ không mượn thơ từ kiếp trước mà khoe khoang. Nàng đã làm sáng tỏ, tin hay không là chuyện của người ta.

Cuộc sống cứ trôi qua như vậy cũng tốt. Ấm áp yên lặng, cười cười nói nói. Thay đổi thời không, cũng không phải không thể sống tốt.

Thất cô nương Khương gia không biết, rừng trúc phía sau thạch đình có mấy người đang nghỉ chân ở đây. Thấp thoáng sau cành lá, vừa lúc có thể nhìn thấy nha hoàn bà tử bên kia, mỗi lời nói cử động, đều thu vào đáy mắt.

Ánh mắt nam tử dừng trên người nàng, trầm tư thật lâu, không nói lời nào.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tiểu Thất nhà họ Khương
Chương 2: Lướt qua
Chương 3: Vô tình gặp gỡ ở trong núi
Chương 4: Cơm chay
Chương 5: Giao phong
Chương 6: A Ly mất tích
Chương 7: Thủ đoạn
Chương 8: Thất thủ
Chương 9: Nhục nhã
Chương 10: A Ly đổi chủ
Chương 11: Đồng thị
Chương 12: Ý đồ làm mai
Chương 13: Khương Nam
Chương 14: Đề phòng phu nhân
Chương 15: Chọn phe
Chương 16: Quyền quý
Chương 17: Lộc Sơn quan học
Chương 18: Công tử Ngọc Khu
Chương 19: Không trốn tránh
Chương 20: Gặp mặt
Chương 21: Bất mãn
Chương 22: Chữa trị
Chương 23: Ăn đậu hủ của thế tử
Chương 24: Mất hầu bao
Chương 25: Cứu vãn
Chương 26: Bao dung và đề phòng
Chương 27: Mưu tính
Chương 28: Che chở cho nàng
Chương 29: Nghe gió mà động
Chương 30: Vô sỉ
Chương 31: Bị thương
Chương 32: Dụng tâm của Khương thất
Chương 33: Bị phạt
Chương 34: Phạt thêm hai ngày
Chương 35: Tự kiểm điểm
Chương 36: Một viên kẹo ngọt
Chương 37: Bảo vệ
Chương 38: Chia xa
Chương 39: Lên đường
Chương 40: Bảo vật
Chương 41: Dự đoán trước tình hình
Chương 42: Nàng hãy yên tâm
Chương 43: Bảo vệ Khương gia
Chương 44: Cầm đèn
Chương 45: Hầu hạ
Chương 46: Trợ ngủ
Chương 47: Dừng chân
Chương 48: Một bát mì
Chương 49: Sự việc xảy ra đột ngột
Chương 50: Chớp mắt một cái
Chương 51: Người của phủ Triệu Quốc công
Chương 52: Khởi đầu
Chương 53: Tai họa ập đến
Chương 54: Xuân ấm
Chương 55: Đẹp chỗ nào?
Chương 56: Ứng phó với hắn hai việc
Chương 57: Đọc kinh
Chương 58: Lời chỉ điểm của hắn
Chương 59: Biến số
Chương 60: Đột nhập ban đêm
Chương 61: Cách một lớp cửa sổ
Chương 62: Mọi thứ đều có ngoại lệ
Chương 63: Thế tử anh minh
Chương 64: Hải đường xuân sắc
Chương 65: Hoa hải đường nở rộ
Chương 66: Người không thể tránh khỏi
Chương 67: Vô thức ăn ý
Chương 68: Dương Liễu Y Y
Chương 69: Chuyện nhà
Chương 70: Cân nhắc hai bên
Chương 71: Gặp gỡ đêm khuya
Chương 72: Công tử Đan là ai?
Chương 73: Cuộc trò chuyện đêm khuya ở Lộc Sơn
Chương 74: Âm thanh của tự nhiên
Chương 75: Tình ý miên man
Chương 76: Mỹ ngọc tự nhiên
Chương 77: Nhìn trúng cái nào?
Chương 78: Manh mối đầu tiên
Chương 79: Tuyệt nhiên không nhắc đến
Chương 80: Cùng du ngoạn (1)
Chương 81: Cùng du ngoạn (2)
Chương 82: Du ngoạn cùng nhau (3)
Chương 83: Du ngoạn cùng nhau (4)
Chương 84: Cùng du ngoạn (5)
Chương 85: Khởi đầu của mọi thứ
Chương 86: Mời Thế tử ăn dưa?
Chương 87: Niềm tin không cần nói ra
Chương 88: Bước đầu vào học quán
Chương 89: Ăn miếng trả miếng
Chương 90: Có thể chơi xấu mà
Chương 91: Cách giải quyết
Chương 92: Nhập học
Chương 93: Nhập học
Chương 94: Mơ hồ lo lắng
Chương 95: Tránh nặng tìm nhẹ
Chương 96: Cái kết cho kẻ lắm mồm
Chương 97: Hương Lai Độ
Chương 98: Yêu ai yêu cả đường đi
Chương 99: Thế tử hơi thắng một bậc
Chương 100: Không thể chối cãi
Chương 101: Sườn núi
Chương 102: Tiểu Thất cãi lại
Chương 103: Nàng là ai?
Chương 104: Làm việc nghiêm túc
Chương 105: Cùng một người
Chương 106: Đôi mắt của hắn
Chương 107: Tia hy vọng le lói
Chương 108: Cổ vũ nàng
Chương 109: Ấm lạnh
Chương 110: Bí mật sâu kín
Chương 111: Chợt ấm lại lạnh
Chương 112: Quân tâm hoà thuận vui vẻ
Chương 113: Bỗng chợt nhớ ra
Chương 114: Chí hướng của mỗi người
Chương 115: Như ẩn như hiện
Chương 116: Dạy học tùy theo năng lực
Chương 117: Tiểu Thất lại bị phạt
Chương 118: Chính là điều phiền nhiễu nhất
Chương 119: Khó chịu
Chương 120: Liễu ám hoa minh
Chương 121: Mây tan trăng sáng
Chương 122: Lời hứa âm thầm
Chương 123: Bám riết không tha
Chương 124: Biến cố Khương thị
Chương 125: Định mệnh an bài
Chương 126: Ngôi miếu đổ nát
Chương 127: Ngoại truyện - Kiếp này đã qua (1)
Chương 128: Phiên ngoại - Kiếp này đã qua (2)
Chương 129: Ngôi miếu đổ nát (2)
Chương 130: Ngôi miếu đổ nát (3)
Chương 131: Ngôi miếu đổ nát (4)
Chương 132: Vị thế tử nào?
Chương 133: Tại sao lại khác?
Chương 134: Khi cừu non gặp sói
Chương 135: Tinh mắt
Chương 136: Mưa dầm thấm lâu
Chương 137: Ai cũng có toan tính
Chương 138: Sai một ly
Chương 139: Khương Dục không phải dạng vừa
Chương 140: Sinh sôi không ngừng
Chương 141: Hát vang tiến bước
Chương 142: Nỗi đau như khoét tim
Chương 143: Bên này mất bên kia được
Chương 144: Bà cháu đấu pháp
Chương 145: Bà cháu đấu pháp 2
Chương 146: Bất ngờ cực lớn
Chương 147: Tri kỷ khó cầu
Chương 148: Cao thấp thấy rõ
Chương 149: A Viện, ngoan một chút
Chương 150: Hắn làm nàng hốt hoảng
Chương 151: Tình đã đậm sâu
Chương 152: Đời này không đổi
Chương 153: Nỗi lo của Chu Chuẩn
Chương 154: Một yêu cầu
Chương 155: Không cho phép ngài vô lễ
Chương 156: Thu ý nồng
Chương 157: Tự mình đắn đo
Chương 158: Không thể chờ được nữa
Chương 159: Bóng câu qua cửa sổ
Chương 160: Tặng quà
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164: Hắn đang bàn chuyện nghị thân
Chương 165: Người kinh thành đến
Chương 166: Lòng quân tựa biển sâu
Chương 167: Trong thư hắn nói gì?
Chương 168: Nàng có nhớ hắn không?
Chương 169: Sự dung túng của Tiểu Thất
Chương 170: Lạc mất cún con
Chương 171: Không còn cách cứu vãn
Chương 172: Nước chảy hoa trôi
Chương 173: Còn nhỏ mà….
Chương 174: Miệng quạ đen
Chương 175: Lòng dạ thấp thỏm
Chương 176: Không thèm nhìn hắn
Chương 177: Giận dỗi
Chương 178: Nụ sen chớm nở
Chương 179: Móc tim móc gan
Chương 180: Lại muốn giở trò gì?
Chương 181: Tự chuốc khổ
Chương 182: Danh chính ngôn thuận
Chương 183: Chột dạ
Chương 184: Tình đầu ý hợp
Chương 185: Ngọt ngào với hắn
Chương 186: Xấu hổ
Chương 187: Hắn cũng căng thẳng
Chương 188: Những gì chàng trao
Chương 189: Thật nực cười
Chương 190: Thay đổi
Chương 191: Dò la
Chương 192: Bỏ tối theo sáng
Chương 193: Sát ý
Chương 194: Ma cao một trượng
Chương 195: Đêm ấm áp
Chương 196: Sóng gió
Chương 197: Phong ba
Chương 198: Tiểu Thất ngày càng tiến bộ
Chương 199: Người quen
Chương 200: Không làm gì được
Chương 201: Cố gắng
Chương 202: Khó khăn
Chương 203: Không thất thố
Chương 204: Kiếm chuyện
Chương 205: Tìm cách
Chương 206: Phạt trước đã
Chương 207: Kéo dài thời gian
Chương 208: Chỉ hươu bảo ngựa
Chương 209: Vô lễ
Chương 210:
Chương 211:
Chương 212: Trút giận
Chương 213: Kiểm tra
Chương 214: Đón người
Chương 215: Sắc xuân tươi đẹp nhất
Chương 216: Vui vẻ
Chương 217: Không cho ai dòm ngó nàng
Chương 218: Bắt nạt
Chương 219: Quy tắc
Chương 220: Kế bẩn
Chương 221: Tùy cơ ứng biến
Chương 222: Ép người quá đáng
Chương 223: Tự giải quyết cho tốt
Chương 224: Tiểu Thất, Thế tử sao có thể là kẻ ăn chay?
Chương 225: Cung Tâm Kế
Chương 226: An tâm
Chương 227: Bản quan ưng ý
Chương 228: Nhậm chức
Chương 229: Khương nữ quan
Chương 230: Còn ngẩn ra đó làm gì?
Chương 231: Chàng vừa mới uống rượu sao?
Chương 232: Trách nhiệm
Chương 233: Gió xuân âm thầm lướt qua bờ liễu
Chương 234: Dõi theo nàng
Chương 235: Tiểu Thất, thủ đoạn của Thế tử nàng cứ từ từ mà lĩnh hội
Chương 236: Tình này dạt dào biết ngỏ cùng ai
Chương 237: Ngại ngùng
Chương 238: Cái gọi là "Lùi mà cầu thứ yếu"
Chương 239: Định lực
Chương 240: Những chuyện nàng không biết
Chương 241: Có chỗ nào không hiểu không?
Chương 242: Quan phục
Chương 243: Sánh bước cùng hắn
Chương 244: Lời không hợp ý, nửa câu cũng là thừa
Chương 245: Ra oai
Chương 246: Đời người khó được, biết đủ là vui.
Chương 247: Tủi thân chứ
Chương 248: Sự đường đột bất ngờ
Chương 249: Nhà của hắn
Chương 250: Cứ việc tìm Chu Chuẩn mà nói
Chương 251: Mèo a Ly
Chương 252: Chú mèo ranh được yêu lây
Chương 253: Khương trạch
Chương 254: Đi đường nhớ cẩn thận một chút
Chương 255: Nguy hiểm
Chương 256: Say rượu
Chương 257: Phải nghe lời đấy
Chương 258: Bất lực
Chương 259: Bướng bỉnh
Chương 260: Thử thách
Chương 261: Con ma men hay quên
Chương 262: Đại nhân
Chương 263: Hắn không vội
Chương 264: Tòa lầu sắp đổ?
Chương 265: Trêu ghẹo nàng
Chương 266: Lo lắng
Chương 267: Chó chê mèo lắm lông
Chương 268: Nếu không muốn, cứ việc đẩy ra

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Thất Bên Cố Đại Nhân
Chương 3: Vô tình gặp gỡ ở trong núi

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3: Vô tình gặp gỡ ở trong núi
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...