Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Hầu Gia – Chương 25

Tiểu Hầu Gia

Tác giả: Túy Tiếu Phù Sinh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong Phong Hà Điện, Thục phi đối diện gương đồng tỉ mỉ chải chuốt. Cẩn thận vẽ xong lông mày, đắp lên một tầng phấn thật mỏng, cuối cùng lại nhấp một chút son. Nhìn vào gương kiểm tra từ trên xuống dưới, thấy tư thái trang dung* không chút nào không ổn, cuối cùng cũng xem như hài lòng, lúc này mới nhìn sang Như Mạt, cười tủm tỉm hỏi: “Tối nay Hoàng thượng muốn tới Phong Hà Điện này của bổn cung, ngươi giúp ta nhìn xem, hôm nay trang dung của bổn cung như thế nào?”

(*khuôn mặt trang điểm.)

Như Mạt tiến lên một bước, cầm lên lược gỗ nhẹ nhàng giúp Thục phi chải mái tóc dài của nàng, nhìn trong gương đồng chiếu ra khuôn mặt đã được xử lý tỉ mỉ, cười nói: “Nương nương sinh ra đã đẹp, chính là không ăn diện trang điểm, trong hậu cung này cũng chưa chắc có người hơn được a.”

Lời này tuy rằng khó tránh khỏi có chút nịnh nọt đắc ý, nhưng giờ khắc này, liền nói trúng tâm ý của Thục phi.

Nhếch môi cười cười, chỉ nói: “Vẫn là nha đầu ngươi miệng ngọt, sẽ nói vài câu dễ nghe khiến bổn cung vui vẻ.”

“Nương nương đây là oan uổng chết nô tỳ rồi.” Tay Như Mạt vô cùng khéo léo, mái tóc đen dài ở trong tay nàng, cũng chỉ xuyên qua vài cái, liền búi xong một bộ Vọng tiên cửu hoàn kế* vô cùng xinh đẹp. Chọn một trâm cài tóc nhẹ nhành xuyên qua giữa búi tóc, cười nói: “Ai mà không biết trong tam cung lục viện, người Thánh thượng sủng ái nhất, chính là Thục phi nương nương người đây? Trong một tháng, Thánh thượng có bảy, tám ngày đều ở lại nơi này của Nương nương —— ngay cả Hoàng hậu nương nương, cũng tuyệt đối không có phần này sủng ái a.”

(*望仙九鬟髻 tóc búi chín vòng, một kiểu tóc búi của phi.)

Lời này vừa nói ra, vui vẻ trên mặt Thục phi càng sâu, giơ tay vuốt ve mái tóc đã được Như Mạt cẩn thận búi xong, không khỏi đắc ý nói: “Quả thật như thế. Ngay cả tú nữ họ Chu, trước kia được Thánh nâng lên mỹ nhân đệ nhất tuyệt sắc Giang Nam, ngày hôm sau, không phải cũng đến Phong Hà Điện của Bổn cung?”

Như Mạt cười cất lược gỗ trên tay, hỏi: “Hôm nay Nương nương mặc bộ đồ nào? Hôm qua Thượng y viện* vừa đưa tới vài bộ quần áo mới may xong, có một bộ màu hồng nhạt, nô tỳ nhìn thấy cực hợp với Nương nương.”

(*尚衣院 chăm lo đến phục sức trong cung.)

“Vậy thì lấy bộ đó.” Thục phi nhẹ gật đầu, đang định dặn dò chút nữa, bỗng nghe thấy bên ngoài truyền vào một tiếng hô bén nhọn “Hoàng tượng giá đáo”, đôi mắt đẹp sáng lên, vội vàng nói với Như Mạt: “Thất thần làm gì a, còn không mau đổi ngoại sam cho Bổn cung?”

Như Mạt đáp “Vâng” một tiếng, cúi đầu vội vàng giúp Thục phi mang quần áo tới đổi, sau đó trước khi Đức Vinh Đế tiến đến, liền nhanh chóng lui ra ngoài đứng canh.

Đức Vinh Đế đi vào trong phòng, thấy chính là một mỹ nhân tuyệt sắc quang thải chiếu nhân (*chói lọi, hình dung người hoặc sự vật vô cùng mỹ hảo, khiến người chú ý, kính ngưỡng.) đang dựa giường mỉm cười nhìn ông. Dưới ánh nến mờ nhạt lại khiến khuôn mặt vốn đã tinh xảo của Thục phi tăng thêm ba phần m//ô//n//g lung huyền ảo, phối với một thân váy dài xếp tua, giống như tiên tử không cẩn thận rơi xuống phàm trần, uyển chuyển động lòng người.

Nhất là búi tóc Vọng tiên cửu hoàn xinh đẹp rũ xuống hai bên gò má, còn có váy dài xếp tua màu hồng phấn dưới thân, nhìn qua, hoảng hốt, lại có vài phần bóng dáng của Hoàng hậu Duệ Mẫn đã qua đời.

Trong không khí tràn ngập mùi lãnh hương nhàn nhạt, Đức Vinh Đế ngửi thấy mùi lãnh hương này, cảm thấy thân thể của mình dần dần nóng lên: “Ái… phi?”

“Bệ hạ.” Người ấy khẽ gọi, đôi mắt đẹp chớp chớp, muốn nói lại thôi, tiếng kêu ngọt ngào mềm mại khiến toàn bộ huyết dịch của Đức Vinh Đế gần như là lập tức sôi trào.

Chợt vài bước đi tới, ôm vai Thục phi, khí lực lớn đến độ gần như muốn bẻ gãy xương cốt của nàng, đầu tựa ở cần cổ nàng, cười nhẹ hỏi: “Hôm nay dùng hương gì a, như thế nào câu nhân như vậy? Trẫm đều sắp nhịn không được nữa rồi.”

“Cũng chỉ là lãnh hương bình thường mà thôi, thần thiếp ngược lại không cảm thấy có gì khác ngày thường…. Có lẽ là do phương thức chế ra lãnh hương này của người điều hương (*điều hương sư)? Cụ thể thần thiếp nhưng lại không rõ.” Thục phi đau gần chết, nhưng trên mặt vẫn là tươi cười, mềm mại không xương dựa vào trên người Đức Vinh Đế, chỉ nhẹ nhàng thở ra: “Bệ hạ… Bệ hạ… đừng nói những thứ đó nữa, chúng ta —— ”

Đức Vinh Đế cảm thụ hơi thở ướt át bên tai, hô hấp của bản thân cũng càng thêm dồn dập, thoáng rời khỏi chút mê loạn nhìn khuôn mặt Thục phi, ngón tay xẹt qua lông mày của nàng, dường như là giật mình trong chốc lát, miệng rồi lại nhẹ nhàng phun ra một cái tên nhỏ đến mức không thể nghe thấy, sau đó là sửng sốt, mặt lộ ra chút âm trầm, sau đó, mới không đợi Thục phi phản ứng, bỗng nhiên đưa tay bế ngang nàng, thô lỗ đi về phía giường.

Đức Vinh Đế ở trên giường đã quen duy ngã độc tôn (*chỉ biết có mình), trong hành động chỉ cầu chính mình sảng khoái, từ trước đến nay không để ý đến cảm thụ của phi tần. Chỉ có điều đêm nay, trình độ bạo ngược của ông so với ngày xưa lại càng lớn. Thục phi có đến mấy lần sắp chịu không nổi, nhưng nhớ đến lúc sau bản thân còn cầu ân điển về thăm nhà, rốt cuộc, thẳng đến khi bị làm cho hôn mê, nhưng vẫn cắn răng cái gì cũng không dám kêu.

Âm thanh ái muội vang lên cả một đêm, một mình Như Mạt lẳng lặng đứng canh ngoài phòng. Thẳng đến khi sắc trời dần sáng, tiếng ồn kia mới dần ngừng lại, lúc này liền vén rèm tiến vào phòng trong. Cẩn thận rắc chút bột phấn màu trắng xuống lư hương bên dưới, cũng chỉ trong khoảnh khắc, mùi thơm vốn đã có chút phai nhạt lại dần dần nồng đậm, u lãnh rồi lại ái muội, giống như có thể khiến người ta nghiện đến triền miên nhập cốt.

Nhìn khói trắng lượn lờ phía trên đỉnh, ngón tay Như Mạt nhẹ nhàng xẹt qua lư hương, giống như đang làm một nghi thức kỳ quái vẽ ra một bức đồ đằng (*hình xăm, vật tổ), quay đầu nhìn về phía giường, hồi lâu, tươi cười cực mỏng, đưa tay đậy nắp lư hương, xoay người, lai nhẹ nhàng lui ra ngoài.

Mà cùng lúc đó, Đông Cung.

“Trên tay ngươi đang cầm cái gì vậy?” Văn Nhân Cửu nhìn Lạc Kiêu vừa từ Thiên Điện đi tới, mở to mắt, nhàn nhạt hỏi.

“Cái này?” Lạc Kiêu cúi đầu nhìn xuống bồ câu màu xám tro trong tay mình, cười cười nói, “Này là mới bắt được ở trước phòng Điện hạ. Xem ra, hẳn là có người muốn thông qua thứ này truyền lời cho Điện hạ.”

Nói xong, tay còn lại đưa tới một mảnh giấy.

Mảnh giấy rất nhỏ, phía trên chỉ rải rác vài chữ đơn giản. Nhưng mà mấy chữ này, rồi lại có chút ý tứ sâu xa.

“Từ đây Quân vương không tảo triều*.” (*Lên triều buổi sáng.)

Văn Nhân Cửu nhìn bảy chữ kia một hồi, sau đó tùy ý vo tròn mảnh giấy, “Cô mới nghe nói hôm qua Phụ hoàng bởi vì sủng ái Thục phi, thân thể mệt mỏi không thể vào triều, cũng chỉ một lúc, Đông Cung này của Cô thế nhưng liền đến một phong thư như vậy.” cười như không cười, nhìn Lạc Kiêu nhẹ nhàng nói: “Xem ra, không chỉ là Đế Kinh, Cô nghĩ, trong Hoàng cung Đại Càn này, sợ là cũng không được thái bình.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Hầu Gia
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...