Tiểu Cẩu Phu Nhân – Chương 11
Tiểu Cẩu Phu Nhân
“Á…á…”.
Cô từ trên ghế giãy thế nào mà tụt xuống đất, hai đầu gối run rẩy quỳ trên nền đá hoa lạnh giá, cả người cô tựa như bị ai đó cắt từng nhát dao, đau đớn không từ ngữ nào tả được. Cô ôm chặt lấy tiểu huyệt của mình, hết gục xuống lại góc đầu lên nhìn anh cầu xin.
“Chủ nhân…a…chủ nhân …ư…ưm…van người…ức….đaụ..áaa …ức…em sai rồi…ưm…ưm…em…ưm…em không được rồi …aaaa”













