Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Bạch Cốt – Chương 110

Tiểu Bạch Cốt

Tác giả: Long Thất
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Phong Nguyệt

Tần Cửu Tịch: “…”

Hắn cũng chỉ là con ma hơn bảy ngàn tuổi, làm sao từng nghe những câu lộ liễu ấy, trái tim đập thình thịch không thôi.

Bạch Tiểu Cốc lén nhìn hắn, thấy chủ nhân không còn tức giận như vậy, không ngừng cố gắng: “Đáng tiếc vừa rồi người búng một cái, cốt đã quên mất, người có muốn…”

Tần Cửu Tịch ngắt lời y: “Ngươi…”

Hắn chỉ nói được một chữ, sau đó không biết phải nói gì tiếp theo.

Hỏi thẳng? Hắn không làm được.

Không hỏi? Trong lòng như có mèo cào, một khắc cũng không chịu nổi.

Bạch Tiểu Cốc mơ hồ nhận ra, y thử mở miệng: “Chủ nhân, không phải người ghen chứ?”

Tần Cửu Tịch: “………………”

Bạch Tiểu Cốc trợn mắt: “Người ghen thật!”

Tần Cửu Tịch nghiến răng nghiến lợi: “Câm miệng.”

Bạch Tiểu Cốc cười cong mắt, nói: “Khi sư phụ và sư huynh hôn ta, ta chỉ là tiểu cốt đầu không có da thịt, khi đó sư huynh cũng chỉ là hoả hồ chưa hoá hình.”

Lại nói, sau khi sư huynh có thể hóa hình, hình như không hôn y nữa…

Bạch Tiểu Cốc ngọt ngào nói: “Sau khi cốt biến thành người, người là người đầu tiên nhìn thấy cốt, nắm tay cốt, ôm cốt, hôn cốt!”

Đúng rồi, Bạch Tiểu Cốc vội nói: “Thân thể cốt cũng do người nặn từng chút một.”

Nghĩ đến đây, lòng y như được bôi mật, miệng càng ngọt hơn: “Cốt thích chủ nhân, không phải thích bình thường.”

Có những câu y nói ra miệng, có những câu y nói trong lòng…

Bất kể là nói ở đâu, đều tiến thẳng vào tai Tần Cửu Tịch, rồi bay thẳng tới tâm can, khiến trái tim hắn mềm nhũn.

Giọng Tần Cửu Tịch hơi khàn: “Không giống bình thường chỗ nào?”

Hắn biết rõ nhưng vẫn muốn xác nhận lại.

Gò má Bạch Tiểu Cốc ửng đỏ, ậm ừ một hồi, chà tay xấu hổ nói: “Giống như sư phụ thích Hứa Nặc tỷ tỷ…”

Tần Cửu Tịch giật mình: Nhóc xương khô hiểu thật.

Bạch Tiểu Cốc thấp thỏm, y ngẩng đầu nhìn Tần Cửu Tịch: “Chủ nhân thì sao?”

Tần Cửu Tịch: “…”

Bạch Tiểu Cốc luống cuống: “Người không…”

Hu hu, đã nói sẽ vĩnh viễn ở bên nhau, chẳng lẽ chủ nhân…

Tần Cửu Tịch bỗng nhiên tới gần, đằng sau Bạch Tiểu Cốc là cây tùng thô to, không thể lùi nữa, đương nhiên y cũng không muốn lùi.

Tần Cửu Tịch cúi đầu, khẽ chạm vào môi y.

Bạch Tiểu Cốc: “!!!”

Trên mặt Tần Cửu Tịch vẫn bình tĩnh, chỉ có vành tai ửng đỏ, hắn không dám nhìn Bạch Tiểu Cốc, thấp giọng hỏi: “Ngươi thích ta?”

Bạch Tiểu Cốc: “Ừm…”

Tần Cửu Tịch lại hỏi: “Thích thân mật hơn một chút?”

Bạch Tiểu Cốc thẹn thùng: “Đúng vậy.” Chỉ hai chữ mà thôi, âm thanh nhỏ nhẹ, mang theo mê hoặc vô hình.

Tần Cửu Tịch không nhịn được, ban nãy chỉ lướt qua, lần này hắn giữ eo Bạch Tiểu Cốc, ép y ngửa đầu nhìn hắn, còn hắn hơi cúi đầu, in lên cánh môi xinh đẹp mỹ miều.

Môi răng giao triền k*ch th*ch đến nỗi Bạch Tiểu Cốc mở to mắt, đầu óc trống rỗng, chân eo nhũn ra, không thể đứng vững.

Sau khi có thân thể, y cần phải hô hấp, lúc này y không thể thở được, như một con cá đuối nước—— Rõ ràng ở trong nước, lại không chống nổi sóng biển mãnh liệt.

“Ưm…”

Tần Cửu Tịch thoáng buông y ra.

Hai mắt Bạch Tiểu Cốc ươn ướt, cánh môi nhạt màu như gỗ đỏ dính sương sớm, vừa mỏng manh vừa diễm lệ.

Tần Cửu Tịch không dời mắt được, suýt chút nữa lại muốn tiến lên hôn, ai ngờ Bạch Tiểu Cốc lắp bắp hỏi: “Không phải chủ nhân không song tu với cốt sao?”

Tần Cửu Tịch: “…”

Bạch Tiểu Cốc ngẩng đầu nhìn hắn, lông mi run rẩy, vừa thẹn thùng vừa chờ mong.

Tần Cửu Tịch khẽ hít một hơi, chọt trán y: “Ai muốn cùng ngươi song tu?”

Bạch Tiểu Cốc trợn to mắt: “Vậy vừa rồi người…”

Tần Cửu Tịch: “…”

Bạch Tiểu Cốc khiếp sợ: “Người chơi lưu manh sao?”

Tần Cửu Tịch nhìn chằm chằm y: “Nói hươu nói vượn!”

Bạch Tiểu Cốc ấm ức: “Quả nhiên người muốn bội tình bạc nghĩa.”

Lung tung cái gì thế!

Tần Cửu Tịch hận không thể cạy đầu y ra, xem y suy nghĩ gì!

Ờ, không cần cạy, hắn vốn có y thể nghe thấy tiếng lòng của tiểu cốt đầu.

Nghĩ nghĩ, Tần Cửu Tịch bỗng nhướng mày hỏi: “Không phải ngươi muốn trộm tu vi bổn toạ chứ?”

Bạch Tiểu Cốc bừng tỉnh: “À đúng! Song tu còn có thể trộm tu vi người, vừa rồi cốt không nghĩ đến chuyện này, trộm tu vi như thế nào? Chủ nhân mau hôn cốt cái nữa, cốt nhất định sẽ… Ai da!”

Y nhắm mắt, chu môi, không chờ được một nụ hôn, ngược lại chờ đến một cái búng trán!

Bạch Tiểu Cốc che trán trừng hắn.

Tần Cửu Tịch: “Được rồi.”

Giọng điệu cứng ngắc, Bạch Tiểu Cốc lại ấm ức, nhỏ giọng nói: “Người… bội tình bạc nghĩa.”

Tần Cửu Tịch nhìn chằm chằm y.

Bạch Tiểu Cốc: “Hức!”

Tần Cửu Tịch nhân lúc y bí bách, hỏi: “Rốt cuộc ngươi có biết song tu là gì không?”

Bạch Tiểu Cốc chớp chớp mắt: “Không phải là giống vừa rồi như vậy… ôi…” Y vừa nghĩ tới là lập tức xấu hổ!

Tần Cửu Tịch: “………”

Bạch Tiểu Cốc lại tức tối: “Người cứ nói ta sẽ trộm tu vi người, nhưng rốt cuộc phải…”

Tần Cửu Tịch nhìn bộ xương ngốc nghếch không hiểu gì, bỗng nhớ tới quyển sách cừu tinh cho hắn ở Chiêu Diêu Sơn.

Khó trách loại sách này tồn tại, nếu đám tiểu tinh quái không có phụ mẫu hướng dẫn, thật đúng là không hiểu gì cả.

Tần Cửu Tịch chưa kịp tiêu huỷ quyển sách kia, dứt khoát ném cho Bạch Tiểu Cốc.

Bạch Tiểu Cốc: “???”

Tần Cửu Tịch: “Xem đi.”

Bạch Tiểu Cốc sợ nhất đọc sách, y hỏi: “Là thuật pháp gì? Người dạy ta không được sao? Ta thích nghe người giảng, không muốn đọc…”

Chưa kịp nói chữ “chữ”, Bạch Tiểu Cốc đã nhìn thấy “ minh họa” trong sách!

Ê ê…

Bạch Tiểu Cốc đỏ bừng má, tay cầm sách run run, lắp ba lắp bắp: “Bọn họ, bọn họ đang làm cái gì?!”

Người đưa sách cho Bạch Tiểu Cốc là Tần Cửu Tịch, người hối hận cũng là Tần Cửu Tịch.

Không đợi Bạch Tiểu Cốc mở trang sau, Tần Cửu Tịch đã tịch thu sách.

Đầu Bạch Tiểu Cốc đầy dấu chấm hỏi, vẻ mặt mờ mịt.

Tần Cửu Tịch bỏ sách vào Càn Khôn Châu, bình tĩnh nói: “Không cần xem.”

Bạch Tiểu Cốc: “Cốt chưa…”

Tần Cửu Tịch: “Chờ ra khỏi bí cảnh, bổn tọa dạy ngươi.”

Bạch Tiểu Cốc: “!”

Tuy không hiểu lắm, nhưng sau khi nhìn thấy bức hoạ, Bạch Tiểu Cốc cũng lờ mờ nhận ra, vừa nghe thấy Tần Cửu Tịch muốn dạy y, y vừa xấu hổ vừa bồn chồn, hận không thể rời khỏi bí cảnh ngay và luôn, kế đó nhanh chóng học… song tu đại pháp!

Bạch Tiểu Cốc cố gắng xua tan xấu hổ, hỏi: “Người không sợ cốt trộm tu vi người?”

Tần Cửu Tịch: “Ngươi trộm còn ít?” Leng keng, cốt liên từ ống tay áo hắn tuột xuống.

Bạch Tiểu Cốc hiểu ý hắn.

Đúng rồi, không cần song tu y cũng đã trộm tu vi của chủ nhân từ lâu, chủ nhân cũng không hề tức giận.

Suy ra y có thể song tu cùng chủ nhân!

Tốt quá, song tu còn có thể tăng cảnh giới.

Nhất tiễn song điêu, nhất cử lưỡng tiện, một chủ lưỡng dụng, một cốt trộm vui!

Phía trước là thành ngữ, phía sau…

Tần Cửu Tịch lười sửa đúng bộ xương ngốc.

Việc cấp bách bây giờ là rời khỏi “bí cảnh”, chờ xong việc, bọn họ sẽ có thể ở an cư ở Thiên Ngu Sơn, đến lúc đó Tần Vịnh và hỏa hồ ly cũng đều sẽ tỉnh lại, cái tên Vấn Đạo Tông chắn chắn không thể dùng nữa, gọi là Thiên Ngu Môn cũng không tệ.

Bạch Tiểu Cốc sẽ là chưởng toạ Thiên Ngu Sơn, còn hắn ở sau màn thay y xử lý công việc.

Sau này Thiên Ngu Sơn không cần quan tâm tư chất đồ đệ, hợp ý là được—— Dù sao tư chất tốt hay xấu đều là rác trong mắt hắn.

Nhân tộc tu hành vốn là nghịch thiên, được mấy người có tư chất tốt?

Tần Cửu Tịch lại nghĩ đến thân thể Bạch Tiểu Cốc, tuy có vỏ Xích Đề làm máu thịt, nhưng dẫu sao cũng thiếu linh căn, tu hành không tiện.

Trong thân kiếm Vấn Đạo có một thần vật, bị Giang Kha luyện thành linh căn.

Thật ra Tần Cửu Tịch không cần, vừa hay có thể chuyển cho Bạch Tiểu Cốc.

Còn làm sao có thể nhẹ nhàng chuyển dời…

Tần Cửu Tịch không tài nào tưởng tượng nỗi có ngày mình cần phải song tu.

Thu hồi suy nghĩ, Tần Cửu Tịch kéo Bạch Tiểu Cốc ra khỏi rừng cây.

Lúc này, Hứa Nặc đã ăn sạch giò heo hầm đậu tương, giò heo nướng, bánh hoa da heo nướng, gà ăn mày…

Trọng điểm là ăn nhiều như vậy mà vẫn lịch sự văn nhã, khuôn mặt xinh đẹp và ngón tay nuột nà đều sạch sẽ, không hề dính mỡ.

Bạch Tiểu Cốc khâm phục!

Hứa Nặc thấy bọn họ ra, vội vàng hành lễ.

Tần Cửu Tịch xua tay, nói: “Ta phó thác y cho ngươi.”

Hứa Nặc sắc mặt nặng nề, trấn định nói: “Đệ tử nhất định không phụ phó thác.”

Tần Cửu Tịch gật đầu: Giao Bạch Tiểu Cốc cho Hứa Nặc, hắn yên tâm.

Tần Cửu Tịch lại nhìn về phía Bạch Tiểu Cốc, Bạch Tiểu Cốc cũng đang nhìn hắn.

Sau đó sương đen bốc lên, sương mù tan đi, thần kiếm vô phẩm mộc mạc trang nhã xuất hiện.

Tần Cửu Tịch hóa thành hắc ảnh, hắn vẫn giữ nguyên bộ dáng cũ, chỉ là thân hình nhạt rất nhiều, nhìn kỹ sẽ có thể nhận ra đây không phải thực thể.

Tần Cửu Tịch ra hiệu Bạch Tiểu Cốc cầm Vấn Đạo.

Bạch Tiểu Cốc vội vàng ôm Vấn Đạo vào lòng, cẩn thận như ôm trân bảo hiếm có.

Tần Cửu Tịch: “…”

Bạch Tiểu Cốc nhìn hắn: “Cốt làm không đúng sao?”

Tần Cửu Tịch: “Ngươi phải dùng nó g*t ch*t ta.”

Bạch Tiểu Cốc căng thẳng, hơi dùng sức ôm Vấn Đạo—— Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn có chút sợ hãi.

Tần Cửu Tịch: “Có ai dùng kiếm như ngươi?” Dứt lời, hắn lại nói, “Nắm lấy chuôi kiếm.”

Bạch Tiểu Cốc do dự nửa ngày mới buông tay ôm Vấn Đạo, chuyển sang nắm lấy chuôi kiếm Vấn Đạo: “Như vậy sao?”

Tần Cửu Tịch: “Ừm.”

Tuy Bạch Tiểu Cốc cực kỳ chết nhát, nhưng bề ngoài đủ để doạ người.

Bạch Tiểu Cốc có diện mạo gió mát trăng thanh, chỉ cần không nói lời nào sẽ thanh lãnh tự phụ, Vấn Đạo trắng như tuyết và mái tóc trắng lập loè sao trời hợp lại càng tăng thêm sức mạnh.

Tần Cửu Tịch suy nghĩ, lấy một bộ bạch vân cẩm y từ Càn Khôn Châu ra: “Đi thay.”

Bạch Tiểu Cốc biết mặc, đẹp thì đẹp, chẳng qua… Y nhỏ giọng nói: “Tay áo quá dài…” Khó mặc!

Y chưa dứt lời, Tần Cửu Tịch khẽ nhướng mày.

Bạch Tiểu Cốc sợ—— sợ hắn không dạy mình song tu.

“Được rồi được rồi…” Y mặc là được.

Bạch Tiểu Cốc ôm y phục đi về phía rừng cây, đi được một nửa bỗng dừng lại: “Chủ nhân!”

Tần Cửu Tịch: “Hửm?”

Bạch Tiểu Cốc cực kỳ thông minh: “Người mặc giúp ta đi!”

Tần Cửu Tịch: “……”

Lá gan Bạch Tiểu Cốc to ra: “Người không giúp, cốt không mặc!”

Hết chương 110

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Bạch Cốt
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...