Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Bạch Cốt – Chương 106

Tiểu Bạch Cốt

Tác giả: Long Thất
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Phong Nguyệt

Tần Cửu Tịch lặng lẽ che chắn cho Bạch Tiểu Cốc, rũ mắt nhìn nữ tử xa lạ nửa quỳ dưới đất.

Nữ tử vận hắc y, trên đầu có búi tóc, một thân gọn gàng, trông rất nhanh nhẹn dứt khoát, mặt mày trầm tĩnh.

Nàng ước chừng hai ba mươi tuổi, rất khó đoán được tuổi thật, tu vi khoảng tầng 3 Kim Đan.

Tu vi cỡ này ở Thập Nhị Tiên Sơn đã là không tầm thường, hơn nữa với công phu ẩn thân xuất thần nhập hoá kia, có muốn lẻn vào chủ phong của các đại tiên môn cũng như trở bàn tay.

Tần Cửu Tịch: “Ngươi là người phương nào?”

Hứa Nặc: “Đệ tử là Hứa Nặc, truyền nhân đời thứ 23 của Vấn Đạo Tông, cung nghênh tôn thượng trở về.”

Nghe thấy hai chữ Vấn Đạo, ánh mắt Tần Cửu Tịch đột nhiên sắc bén, kiếm pháp phá không, dừng trên cổ nữ tử thon gầy.

“Giang Kha là ai của ngươi?”

Hứa Nặc không hề nhúc nhích, tựa như luồng sát khí âm trầm trên cổ không tồn tại.

“Đệ tử là đại đồ tôn thứ 23 của Giang Kha sư tổ.”

Tần Cửu Tịch ngẩn người.

Bạch Tiểu Cốc đứng phía sau Tần Cửu Tịch, y túm chặt ống tay áo Tần Cửu Tịch, không dám thở một hơi nào.

Y không biết nữ tử trước mắt, cũng không biết Giang Kha là ai, càng không biết Vấn Đạo Tông là cái gì, y nghe Tần Cửu Tịch và Hứa Nặc đối thoại, trong lòng có chút bất an.

Y không cảm thấy nữ tử trước mắt sẽ tổn thương họ. Y chỉ cảm thấy sự tình mình không biết đang chôn dưới nước sâu, gió thổi một cái sẽ nhấc lên sóng dữ.

Bạch Tiểu Cốc nghe Hứa Nặc dùng chất giọng bình tĩnh ôn nhu kể lại chuyện xưa phủ bụi bảy ngàn năm trước.

Hoá ra…

Giang Kha chính là nam nhân trấn áp Tần Cửu Tịch ở Thất Tuyệt Tháp.

Bạch Tiểu Cốc nghe đến đây chợt tức giận.

Giang Kha là tên khốn, nhốt Cửu Đại Tịch suốt bảy ngàn năm— lẻ loi bảy ngàn năm, không thấy mặt trời bảy ngàn năm!

Đến khi Hứa Nặc nói ra hết thảy chân tướng, Bạch Tiểu Cốc chỉ còn lại cảm giác đau lòng…

Chuyện bảy ngàn năm trước, Tần Cửu Tịch cho rằng mình không còn nhớ rõ.

Hiện giờ mới nhận ra nó vẫn rõ ràng trước mắt.

Lúc hắn ra đời, thần chí đơn giản, có thiên tư trác tuyệt đến đâu thì cũng chỉ là một đứa trẻ không phụ không mẫu.

Lúc đó Ma tộc xuống dốc, đồng tộc hắn bị tàn sát gần như tuyệt chủng, sinh ra ở thời đại như vậy làm gì có thơ ấu tốt đẹp.

Chân ma tuổi nhỏ không ai chăm sóc, chẳng khác gì đứa nhỏ ba tuổi ở Nhân tộc không có phụ mẫu——

Ăn uống cũng thành vấn đề.

Tuy chân ma không ăn sát khí sẽ không chết nhưng sẽ không lớn, cũng không có sức mạnh tự bảo vệ mình, một khi bị tu sĩ theo dõi, chỉ có con đường chết.

Từ lúc chào đời, Tần Cửu Tịch đã phải lang thang mấy trăm năm.

Mấy trăm năm đó, hắn không ăn một ngụm sát khí nào, thân thể ngày càng suy yếu, có là chân ma cũng sắp không chống nổi nữa.

Lúc đó Tần Cửu Tịch gặp Giang Kha, một tu sĩ thoạt nhìn không quá thông mình.

Giang Kha liếc mắt một cái nhận ra thân phận của hắn, song gã ta không vạch trần, gã ta thu nhận Tần Cửu Tịch, nói với hắn: “Nếu con trai ta không chết đói, chắc cũng lớn như ngươi.”

Tần Cửu Tịch cười nhạo: “Bổn tọa lớn hơn ngươi 200 tuổi!”

Giang Kha ôn hòa cười: “Tuổi tác không tính là gì.”

Lúc đó Tần Cửu Tịch chỉ là một hạt đậu, bị những lời này chạm tới chỗ đau.

Nếu hắn không đói, sao lại đến nỗi không lớn?

Tu sĩ này có biết hắn là ai không?

Trong quá trình ở chung, Tần Cửu Tịch phát hiện Giang Kha không chỉ thoạt nhìn không quá thông minh, thực tế cũng không quá thông minh.

Giang Kha không quá thông minh, lại rất ra dáng phụ thân.

Gã ta thật lòng coi Tần Cửu Tịch là con mình, dù hắn là Ma tộc cũng chăm sóc hắn tận tình.

Sát khí trong trời đất không nhiều lắm, Giang Kha nghĩ mọi cách kiếm cho Tần Cửu Tịch ăn.

Tần Cửu Tịch không thích trở thành con của Nhân tộc nhỏ hơn mình hai trăm tuổi, nhưng hắn thật sự rất đói, nhịn nữa sẽ đói chết.

Chân ma trên thế gian càng lúc càng ít dần, hắn không thể chết ấm ức như vậy!

Giang Kha không chỉ cho hắn ăn, còn dạy hắn kiếm thuật, tuy ở trong mắt Tần Cửu Tịch, kiếm thuật của gã ta không ra gì.

Nể tình gã ta cho hắn ăn, Tần Cửu Tịch miễn cưỡng học theo, thuận tiện chỉ điểm gã.

Giang Kha nhiều lần kinh ngạc: “Ngộ tính thật cao!”

Tần Cửu Tịch cười lạnh: “Là ngươi quá ngu xuẩn.”

Giang Kha không tức giận, ngược lại xoa tóc đen của hắn: “Dẫu sao ngươi cũng là ma thần…”

Tần Cửu Tịch gạt tay gã ta: “Ngươi đã biết thân phận bổn tọa thì không nên l* m*ng như vậy!”

Giang Kha ôm bụng cười to.

Bọn họ chỉ ở chung chừng trăm năm, Tần Cửu Tịch luôn chán ghét Nhân tộc, nhưng không chán ghét Giang Kha.

Giang Kha coi hắn như con ruột, cho hắn ôn nhu và quan tâm của trưởng bối mà hắn chưa từng nghĩ tới.

Nếu chỉ có vậy, có lẽ hơn trăm năm nữa Tần Cửu Tịch sẽ coi Giang Kha là phụ thân, đáng tiếc hết thảy chỉ là một hồi âm mưu.

Giang Kha lừa hắn.

Lừa hắn hồn phách ly thể, lừa hắn bước vào trận pháp, lừa hắn bị trấn áp trong Thất Tuyệt Tháp suốt bảy ngàn năm.

Nghĩ vậy, Tần Cửu Tịch hận không thể thiên đao vạn quả gã ta.

Chẳng qua Giang Kha đã hồn phi phách tán hơn sáu ngàn năm trước rồi.

Chết vì bảo vệ Tần Cửu Tịch.

Giọng Hứa Nặc run run, nói ra sự bảo hộ lâu dài từ bảy ngàn năm trước của Vấn Đạo Tông.

Từ vị sư tổ đầu tiên, kéo dài 23 đời, kiên trì trước sau như một.

Bảy ngàn năm trước Nhân tộc quật khởi, đảo lộn cách cục thế giới.

Chân ma bị đuổi xuống thần đàn, thậm chí bị bao vây diệt trừ đến chết, Nhân tộc thời nay sớm đã quên lịch sử.

Thần không còn là thần.

Ma trở thành tà ác cần phải thanh từ.

Hai chữ chân ma đã tiêu tán trong trời đất từ lâu.

Ngay cả nhánh phụ của Ma tộc cũng không thể không chạy xuống lòng đất kéo dài hơi tàn.

Thời gian phong bế ký ức thật, ‘chân thật’ đã hoàn toàn thay đổi.

Chỉ có Giang Kha sáng lập Vấn Đạo Tông, đứng trên dòng thời gian, quật cường chờ đợi tín ngưỡng quay về.

Giang Kha không nói cho Tần Cửu Tịch biết——

Gã ta là Nhân tộc được chân ma nuôi lớn.

Gã ta tư chất ngu dốt, đầu óc không linh hoạt, nhưng chân ma nhận nuôi gã ta vẫn coi gã ta như con ruột, chưa bao giờ chê sinh mệnh ngắn như kiến của gã ta, dốc lòng chiếu cố, quan tâm hết mực.

Sau đó…

Chân ma đó bị Nhân tộc g*t ch*t.

Phụ Thần của gã ta ngã xuống thần đàn, gã ta chỉ có thể khóc lóc thảm thiết.

Giang Kha là Nhân tộc mà lại căm thù Nhân tộc.

Gã ta muốn trả thù những con người lòng lang dạ sói, muốn chấn vấn những kẻ phản đồ đó——

Nếu không có ma thần che chở, làm gì có Thập Nhị Tiên Sơn bây giờ?

Nếu không có ma thần khởi động hỗn độn thiên địa sơ khai, sao Nhân tộc có cuộc sống hạnh phúc sung sướng như bây giờ?

Ma thần không mong họ tri ân báo đáp.

Nhưng họ không thể lấy oán trả ơn!

Giang Kha tràn đầy căm thù nhặt được Tần Cửu Tịch, vị ma thần cuối cùng trong trời đất.

Hắn như một đứa trẻ ba tuổi, non nớt như thiếu niên Nhân tộc.

Giang Kha nhớ tới Phụ Thần nhận nuôi mình…

Gã ta nhìn Tần Cửu Tịch bằng ánh mắt tràn đầy từ ái.

Gã ta nói với hắn: “Nếu con trai ta không chết đói, chắc cũng lớn như ngươi.”

Giang Kha không có con trai, nhưng gã ta muốn bảo vệ hắn.

Bảo vệ ma thần tuổi nhỏ như vị đại nhân kia bảo vệ gã ta.

Thất Tuyệt Tháp là một nhà giam cỡ lớn, cũng là nơi trốn tránh cuối cùng mà Giang Kha dùng hết tính mạng sắp xếp, mưu tính, tranh giành từ tay tu sĩ Nhân tộc.

Tần Cửu Tịch bị nhốt ở Thất Tuyệt Tháp.

Lẻ loi bảy ngàn năm.

Nhưng dẫu sao cũng tồn tại.

Trong Thất Tuyệt Tháp nhốt vô số hung thú, ẩn chứa vô số trân bảo, dụ dỗ vô số tu sĩ xâm nhập…

Đây là vòng tuần hoàn mà Giang Kha viết xuống.

Chỉ cần có người tiến vào Thất Tuyệt Tháp, sát khí trong đó sẽ cuồn cuộn không ngừng.

Chỉ cần có sát khí, Tần Cửu Tịch sẽ có thể từ trưởng thành.

Thế nào cũng có ngày, sát khí tích luỹ trong tháp sẽ giúp Tần Cửu Tịch phá tan xiềng xích.

Thế nào cũng có ngày, chân ma hoàn toàn trưởng thành có thể thoát ly uy h*p của Nhân tộc.

Thế nào cũng có ngày, ma thần sẽ tự do lần nữa.

Giang Kha để lại một phong thư tay, Hứa Nặc giao cho Tần Cửu Tịch.

“Ta nghe Phụ Thần nói, người từng bế quan suốt bảy ngàn năm…”

“Bảy ngàn năm đối chân ma không dài, đúng không?”

“Nếu rất dài …”

“Xin lỗi.”

“Để ngươi một mình lâu như vậy.”

“Xin lỗi, cha tình nguyện để ngươi đau khổ, cũng muốn ngươi sống sót…”

“Sống sót mới có thể gặp được nhiều người quan trọng, sống sót mới có thể gặp thêm những người quan trọng, sống sót mới có thêm lý tưởng đáng bảo vệ.”

“Ngươi xem, cha sống, nên mới gặp ngươi.”

Tần Cửu Tịch nắm chặt thư tay đã ố vàng, mu bàn tay nổi lên gân xanh, quanh thân toả ra sát khí nồng nặc, cỏ xanh khô héo tức thì, Hứa Nặc nửa quỳ trước mặt hắn bị hàn khí đông lạnh đến sắc mặt trắng nhợt.

Phản bội, bảo vệ.

Tử vong, tồn tại.

Cha?

Ngu xuẩn tự cho là đúng!

“Chủ nhân…” Bạch Tiểu Cốc ôm lấy cánh tay hắn.

Tần Cửu Tịch hơi giật mình.

Bạch Tiểu Cốc nghe thấy ngọn nguồn, không khỏi nhớ tới sư phụ mình.

Nhớ tới câu nói trước khi hôn mê của sư phụ —— Sống sót mới có thể gặp thêm những người quan trọng, sống sót mới có thêm lý tưởng đáng bảo vệ.

Giống nhau như đúc.

Bạch Tiểu Cốc nhẹ giọng nói: “Người xem, ta gặp người.”

Lòng ngực lạnh lẽo âm u của Tần Cửu Tịch lập tức như được rót một hơi nóng.

Ngọt ngào, mềm mại.

Như nguồn suối rót đầy mật.

Tần Cửu Tịch nhìn về phía Bạch Tiểu Cốc.

Bạch Tiểu Cốc ngửa đầu nhìn hắn: “Chủ nhân, đừng khóc.”

Tần Cửu Tịch: “………”

Chân ma sẽ không khóc.

Nước mắt của họ là một trong những mệnh hồn.

Rơi nhiều…

Sẽ chết.

Tần Cửu Tịch chọc y: “Gà nướng khét.”

Bạch Tiểu Cốc: “!!!”

Tâm trạng áp lực Tần Cửu Tịch bởi vì biểu tình của tiểu gia hoả mà biến mất: “Không ăn được gà nướng, bổn tọa sẽ uống canh xương hầm.”

Bạch Tiểu Cốc vội nói: “Canh xương hầm không ngon! Đừng uống canh xương hầm! Ôi, gà nướng của cốt …” Y vội vàng đi xem gà nướng, bánh hoa da heo nướng, giò heo nướng…

Tần Cửu Tịch nhìn về phía Hứa Nặc vẫn còn đang quỳ: “Vấn Đạo ở đâu?”

Hứa Nặc lấy một thanh trường kiếm trắng từ trong Càn Khôn Châu ra.

Nàng dâng trường kiếm lên trước mặt Tần Cửu Tịch.

Tần Cửu Tịch nắm lấy chuôi kiếm.

Sức mạnh quen thuộc dũng mãnh xông vào lòng bàn tay hắn, luồng khí uyển chuyển vờn quanh thân kiếm, đen đặc va chạm sáng trong, đây là một thanh thần kiếm có thể chống lại sát khí.

Bàn tay Tần Cửu Tịch hơi dùng sức, hắc khí dồi dào xâm nhập thân kiếm.

Quanh thân kiếm trắng nồng nặc khí đen, va chạm mãnh liệt rồi nổ ầm một tiếng!

Trường kiếm biến mất trong hư không.

Thân thể hoả hồ ngã xuống đất.

Bạch Tiểu Cốc ở đằng xa nào còn lo lắng khét hay không khét, vội vàng chạy ra: “Chủ nhân…”

Sương đen tan đi, một nam nhân anh tuấn tóc đen da trắng, thân vận hắc y, chậm rãi mở đôi mắt dài hẹp.

Bạch Tiểu Cốc: “!”

Tần Cửu Tịch nhìn về phía Bạch Tiểu Cốc.

Bạch Tiểu Cốc khẽ hít một hơi, giọng nói trong trẻo tràn đầy thăm dò: “Chủ, chủ nhân?”

Tần Cửu Tịch: “Ừm.”

Sau một chút xa lạ, trong mắt Bạch Tiểu Cốc toàn là hâm mộ: “Chủ nhân! Người rất rất đẹp mắt!”

Dáng vẻ của sư huynh đã đỉnh nhất, chủ nhân lại đẹp hơn sư huynh…

Nhiều lần như vậy!

Hết chương 106

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Bạch Cốt
Chương 106

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...