Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiếng lòng bị nghe lén – Chương 7: Nam Cung Nguyệt

Tiếng lòng bị nghe lén

Tác giả: NHẬT HẠ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Huyền Thiên Tông, Vọng Nguyệt Phong.

Lục Xuyên đứng trước động phủ của sư tôn Nam Cung Nguyệt, hít sâu một hơi, rồi chậm rãi thở ra.

“Lại đến nữa rồi…”

Trong lòng hắn khẽ thở dài.

Theo cốt truyện nguyên tác, lần này sau khi hắn bắt cóc Lạc Khuynh Thành thất bại trở về, việc đầu tiên nên làm là đến chỗ sư tôn “tố khổ”, vu khống Diệp Thần có ý đồ bất chính với Lạc Khuynh Thành, còn bản thân thì anh dũng cứu người lại bị cắn ngược.

Đây chính là thao tác tiêu chuẩn của phản diện.

Đảo lộn trắng đen, kích hóa mâu thuẫn.

Sau đó Nam Cung Nguyệt sẽ tin hắn, sẽ ra mặt thay hắn, sẽ đi giao thiệp với Lạc Vân Tông, từng bước từng bước bị hắn kéo vào vũng bùn.

Đến cuối cùng, khi âm mưu của Lục Xuyên bại lộ, chúng bạn xa lánh, nàng vẫn còn đứng ra biện hộ cho hắn.

Lục Xuyên giơ tay, gõ lên cửa động phủ.

“Cốc cốc cốc.”

Âm thanh vang vọng giữa đỉnh núi trống trải.

“Vào đi.”

Trong động phủ truyền ra một giọng nói thanh lãnh, tựa như ngọc thạch va nhau, không vương chút khói lửa nhân gian.

Lục Xuyên đẩy cửa bước vào.

Bên trong động phủ rất giản dị.

Không có trang trí xa hoa, không có bày biện quý hiếm, chỉ có một chiếc giường hàn ngọc, một bộ bàn ghế đá, một giá kiếm, cùng một bức tranh thủy mặc treo trên tường.

Đơn giản đến mức không giống nơi ở của một cường giả Động Hư cảnh.

Nam Cung Nguyệt đang ngồi trước bàn đá, trong tay cầm một cuốn cổ tịch, nhưng ánh mắt lại không đặt trên trang sách.

Nàng nhìn về phía Lục Xuyên đang bước vào.

Lục Xuyên khom người hành lễ: “Đệ tử Lục Xuyên, bái kiến sư tôn.”

Hắn cúi đầu, trong lòng lại điên cuồng lẩm bẩm:

【Quả nhiên là gương mặt băng sơn, giống y hệt miêu tả trong nguyên tác.】

【Vị này… suốt ngày lạnh tanh như vậy, nội tiết không rối loạn mới lạ.】

Đầu ngón tay Nam Cung Nguyệt khẽ run lên.

Âm thanh này từ đâu ra?

Nàng chậm rãi đặt cổ tịch trong tay xuống, ngẩng đầu lên.

Đó là một gương mặt như thế nào?

Dù đeo khăn che mặt màu trắng, chỉ lộ ra đôi mắt và vầng trán, cũng đủ khiến bất kỳ ai thất thần.

Mày như núi xa phai, mắt như thu thủy kết sương.

Đường nét thấp thoáng dưới lớp khăn che tinh xảo đến mức tựa như tạo vật hoàn mỹ nhất của trời cao.

Làn da trắng đến gần như trong suốt, dưới ánh sáng của dạ minh châu trong động phủ, tỏa ra quầng sáng nhàn nhạt.

Nàng mặc một thân trường y màu nguyệt bạch, bên hông buộc dây lụa xanh, dáng người thướt tha, nhưng lại mang theo khí chất lạnh lẽo khiến người khác khó lòng đến gần.

“Trở về rồi?”

Nam Cung Nguyệt mở miệng, giọng nói vẫn lạnh nhạt.

“Vâng.”

Lục Xuyên cung kính đáp: “Đệ tử vừa trở về tông môn, đặc biệt đến thỉnh an sư tôn.”

【Thỉnh an thỉnh an, lần nào cũng một bài như vậy.】

【Sư tôn người không thể đổi lời thoại chút sao? Ta nghe đến thuộc luôn rồi.】

【Mà nói mới nhớ, tấm khăn che mặt này đã đeo bao nhiêu năm rồi nhỉ? Từ ngày ta mười sáu tuổi hành lễ trưởng thành thì phải?】

【Lúc đó ta còn thấy lạ, đang yên đang lành sao lại đeo khăn, sau mới hiểu… là sợ tên nghịch đồ như ta sinh tà niệm?】

【Buồn cười! Lục Xuyên ta là loại người đó sao?】

【Dù sư tôn quả thật đẹp đến quá đáng… nhưng che suốt sáu năm rồi, không nóng sao? Giữa mùa hè thế này, đừng để nổi rôm sảy.】

Khóe mắt Nam Cung Nguyệt khẽ giật.

Nàng nhìn người đệ tử đang cung cung kính kính trước mặt, lại “nghe” thấy những ý nghĩ đại nghịch bất đạo trong lòng hắn.

Ảo thính?

Tâm ma?

Không.

Nàng khép mắt, ngưng thần, thần thức Động Hư cảnh quét qua bản thân.

Đạo tâm vững chắc, linh đài thanh minh, không có dấu hiệu sinh ra tâm ma.

Vậy thì âm thanh này…

Chẳng lẽ là tiếng lòng của Lục Xuyên?

Nàng mở mắt ra lần nữa, nhìn về phía hắn.

Lục Xuyên bị nàng nhìn đến có chút rờn rợn: “Sư tôn, trên mặt đệ tử có gì sao?”

“Không có.”

Nam Cung Nguyệt thu lại ánh mắt, giọng điệu vẫn bình thản: “Lần này xuống núi, mọi việc có thuận lợi không?”

Theo nguyên tác, lúc này Lục Xuyên nên bắt đầu biểu diễn.

Nhưng đời này…

“Cũng coi như thuận lợi.” Lục Xuyên thành thật đáp, “Có gặp Thánh nữ Lạc Khuynh Thành của Lạc Vân Tông, nói chuyện vài câu rồi trở về.”

【Thuận lợi cái gì!】

【Suýt nữa lại bị Diệp Thần tên kia một kiếm xuyên tim!】

【May mà ta thông minh, sớm buông xuôi, nếu không giờ này thi thể cũng lạnh rồi.】

Đồng tử Nam Cung Nguyệt khẽ co lại.

Diệp Thần?

Thiếu niên thiên tài của Lạc Vân Tông gần đây nổi danh ở Đông Hoang?

Lục Xuyên và hắn có ân oán?

Còn chữ “lại” là có ý gì?

Nam Cung Nguyệt muốn mở miệng hỏi những điều mình “nghe” được trong lòng Lục Xuyên, nhưng lời đến môi lại không thể thốt ra.

Hẳn là có cấm chế nào đó.

“Xuống núi lại đi tìm Lạc Khuynh Thành kia sao?”

Nam Cung Nguyệt hỏi.

“Không không, không phải… là…” Lục Xuyên muốn biện bạch, lại trở nên lúng túng.

“Rốt cuộc có hay không.”

“Có.” Lục Xuyên đành nói thật, “Đệ tử quả thực có đi gặp Lạc Khuynh Thành.”

“Chuyện của các ngươi, ta vốn không muốn can thiệp. Nhưng nghe người khác nói, ngươi đã bắt cóc Lạc Khuynh Thành, có chuyện này không?”

Lục Xuyên vội vàng xua tay: “Đệ tử nào dám, chắc chắn là lời đồn vô căn cứ.”

【Bắt cóc? Đùa gì vậy!】

【Nếu không phải ta buông xuôi từ sớm, giờ này răng cũng đã bị đánh rụng mấy cái rồi.】

【Có kinh nghiệm từ mấy đời trước.】

【Loại nữ nhân của thiên mệnh chi tử, có cởi sạch đưa tới trước mặt ta cũng không thèm.】

【Đời này ta khôn rồi, gặp nữ chính là tránh xa.】

Ngón tay Nam Cung Nguyệt vô thức siết chặt lại.

Mấy đời trước?

Chẳng lẽ Lục Xuyên đã luân hồi rất nhiều lần?

Chuyện này… thật sự quá kỳ quái.

Ánh mắt nàng dần trở nên sắc bén.

Lục Xuyên bị nhìn đến toàn thân không được tự nhiên: “Sư tôn, người còn có điều gì dặn dò sao?”

“Ngươi bị thương?” Nam Cung Nguyệt đột nhiên hỏi.

“À? Không có ạ.”

“Lại đây.”

Giọng nàng không cho phép cự tuyệt.

Lục Xuyên đành cắn răng bước tới.

Nam Cung Nguyệt đưa tay ra, hai ngón tay đặt lên cổ tay hắn.

Ngón tay lạnh lẽo chạm vào da, Lục Xuyên khẽ run.

【Ta đi… tay sư tôn sao lại lạnh như vậy?】

【Nhiệt độ này… chẳng lẽ thật sự là băng sơn thành tinh?】

【Nhưng da lại khá mịn… ta đang nghĩ cái gì vậy! Tội lỗi tội lỗi!】

Đầu ngón tay Nam Cung Nguyệt khẽ run lên.

Nàng cố nén xúc động muốn một chưởng đánh bay nghịch đồ, thần thức thăm dò vào trong cơ thể Lục Xuyên.

Linh hải dồi dào, kinh mạch thông suốt, quả thật không có dấu hiệu bị thương.

Nhưng…

Thần thức của nàng dạo một vòng bên ngoài thức hải của Lục Xuyên, rồi chợt dừng lại.

Đây là…

Tu vi của Lục Xuyên?

Vì sao lại mạnh đến vậy?

Hắn không phải Linh Hải cảnh, mà đã là Thông Huyền cảnh?

Nam Cung Nguyệt trong lòng chấn động.

Đệ tử của mình ra sao, nàng còn không rõ sao?

Bảo Lục Xuyên tu luyện, chẳng khác nào giết hắn.

Suốt ngày lêu lổng…

“Gần đây, ngươi có cảm thấy điều gì không ổn không?” Nam Cung Nguyệt thu tay lại, hỏi.

“Không ổn?” Lục Xuyên nghĩ một chút, “Không có, ăn ngon ngủ kỹ.”

“Hiện tại ngươi rốt cuộc là tu vi gì?”

Nghe vậy, Lục Xuyên biết không giấu được nữa.

Hắn đành nói thật, nói ra mình đã đạt tới Thông Huyền cảnh.

Hô hấp của Nam Cung Nguyệt chợt ngưng lại.

Không khí trong động phủ, lập tức lạnh đi vài phần.

Nàng hỏi hắn vì sao tu vi tăng nhanh như vậy.

Lục Xuyên liền trổ hết diễn kỹ, nói rằng trong mộng có cao nhân chỉ điểm tu hành các loại…

“Ngươi nói cái gì?”

Giọng Nam Cung Nguyệt vẫn bình tĩnh, nhưng Lục Xuyên có thể cảm nhận rõ nhiệt độ xung quanh đang hạ xuống.

Hắn vội vàng giải thích: “Tu hành trong mộng… hình như gọi là Đại Mộng Thiên Tiên Quyết!”

Hoàn toàn là bịa đặt.

【Xong rồi xong rồi, bị sư tôn nhìn ra rồi!】

【Biết thế tu luyện thêm mấy loại liễm khí quyết, giờ lộ tẩy, không giả làm phế vật được nữa.】

【Sư tôn tốt như vậy, chắc sẽ không làm khó ta đâu nhỉ?】

Nam Cung Nguyệt trầm mặc.

Nàng nhìn Lục Xuyên, đứa trẻ do chính tay nàng nuôi lớn.

Phụ mẫu hắn, là sư huynh sư tỷ thân thiết nhất của nàng.

Năm đó trong một lần thám hiểm bí cảnh, nếu không có hai người liều chết cứu nàng, nàng đã sớm vẫn lạc.

Trước khi lâm chung, sư huynh đã giao đứa trẻ còn trong tã lót là Lục Xuyên cho nàng.

“Nguyệt nhi, thay chúng ta chăm sóc tốt cho nó.”

Câu nói ấy, nàng ghi nhớ trong lòng.

Cho nên nàng nuông chiều hắn, dung túng hắn, dù tư chất hắn không phải đỉnh tiêm, nàng vẫn dốc hết tài nguyên bồi dưỡng.

Dù tính cách hắn ngang ngược, hành sự bá đạo, nàng cũng luôn đứng ra che chở.

Bởi vì nàng đã hứa, phải để hắn thành tài.

Nhưng hiện tại…

Những “tiếng lòng” nàng nghe được, rốt cuộc là chuyện gì?

“Lục Xuyên.”

Nam Cung Nguyệt đột nhiên lên tiếng.

“Đệ tử có mặt.”

“Năm nay ngươi, đã hai mươi hai tuổi.”

“Vâng.”

“Nếu tính theo phàm nhân, cũng đến lúc thành gia lập nghiệp.”

Nam Cung Nguyệt chậm rãi nói: “Ngươi có phải muốn sớm cùng Lạc Khuynh Thành thành thân không?”

Lục Xuyên sững người.

Chuyển đề tài nhanh vậy sao?

“Không… không có.” Hắn thành thật đáp. 【Thành thân sớm? Đùa gì vậy!】

【Ta là phản diện, thành thân cái gì? Không phải hại người sao?】

【Hơn nữa Lạc Khuynh Thành là dành cho Diệp Thần? Ta dám đụng vào, chết còn nhanh hơn!】

Nam Cung Nguyệt nheo mắt.

Chết định sẵn?

Phản diện?

Dành cho Diệp Thần?

Những từ này kết hợp lại, khiến trong lòng nàng dâng lên một cảm giác bất an.

“Cô nương Lạc Khuynh Thành kia, ngươi thấy thế nào?” Nam Cung Nguyệt hỏi tiếp.

“Năm đó ta và sư tôn của nàng đã có lời hứa hôn, nghĩ ra nàng cũng không dám nuốt lời.”

“Lạc Khuynh Thành…” Lục Xuyên cười gượng, “là thiên chi kiêu nữ, ta cảm thấy mình không xứng.”

【Xứng cái gì mà xứng!】

【Người ta là một trong hậu cung của nam chính Diệp Thần, ta mà dám có ý nghĩ gì, hắn là người đầu tiên giết ta.】

【Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Lạc Khuynh Thành quả thật xinh đẹp, dáng người cũng tốt, cái eo cái chân… dừng lại dừng lại!】

Sắc mặt Nam Cung Nguyệt lạnh xuống.

“Ngươi hiện tại là Thông Huyền cảnh, trong lớp trẻ cũng là đỉnh tiêm, sao lại không xứng?”

“Ta nghe nói gần đây, ngươi vì Lạc Khuynh Thành thân cận với sư đệ Diệp Thần mà sinh phiền não?”

“Có phải chuyện này ảnh hưởng đến tâm tình của ngươi không?”

“Không, không có, sư tôn, người đừng nghe người khác đồn thổi. Lạc Khuynh Thành và sư đệ thân cận là vì tu luyện, tuyệt đối không phải tình cảm nam nữ, hai người họ không có quan hệ gì.”

【Bây giờ chưa có, nhưng sau này sẽ là phu thê.】

【Trong nguyên tác, sau khi Diệp Thần anh hùng cứu mỹ nhân, Lạc Khuynh Thành liền động lòng, sau đó trải qua một loạt sự kiện, cuối cùng hữu tình nhân thành quyến thuộc.】

【Còn ta, chính là kẻ làm bàn đạp thúc đẩy tình cảm của bọn họ, tiêu chuẩn phản diện công cụ.】

Công cụ?

Bàn đạp?

Tay Nam Cung Nguyệt đặt lên bàn đá.

Mặt bàn thanh kim cứng rắn, lặng lẽ nứt ra một khe nhỏ.

“Sư tôn?” Lục Xuyên phát hiện có gì đó không ổn.

“Không có gì.” Nam Cung Nguyệt buông tay, “Ngươi về trước đi, nghỉ ngơi cho tốt. Chuyện Lạc Khuynh Thành, ta sẽ cùng sư tôn nàng bàn bạc, sớm định ngày hôn kỳ cho hai người.”

【Trời ơi, sư tôn, người đừng bàn nữa, người đang tăng tốc cái chết của ta đấy.】

【Nếu người đẩy nhanh hôn lễ, Diệp Thần sẽ trực tiếp diễn màn xông vào lễ đường cướp dâu kinh điển.】

【Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.】

“Vâng, đệ tử cáo lui.”

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng Lục Xuyên vẫn cung kính đáp.

Sau đó như được đại xá, vội vàng hành lễ lui ra.

Cửa động phủ khép lại.

Nam Cung Nguyệt một mình ngồi trước bàn đá, rất lâu không động đậy.

Dưới lớp khăn che, đôi môi nàng mím chặt.

“Diệp Thần…”

“Thiên mệnh sở quy…”

“Phản diện công cụ…”

“Nếu ngươi dám động đến Lục Xuyên — đứa trẻ ta nuôi lớn từng ngày từng bữa…”

“Ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã sinh ra.”

Nàng thấp giọng lặp lại những từ ấy, ánh mắt càng lúc càng lạnh.

Lục Xuyên từ Vọng Nguyệt Phong đi xuống, thở dài một hơi.

“Cuối cùng cũng lừa qua được rồi.”

Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán.

Vừa rồi trong động phủ, hắn luôn cảm thấy ánh mắt sư tôn nhìn mình có chút kỳ quái.

Chẳng lẽ phát hiện ra điều gì?

Không thể nào.

Chuyện lộ tiếng lòng… quá vô lý, sư tôn có nghĩ nát óc cũng không đoán ra được.

“Đại sư huynh!”

Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Lục Xuyên quay đầu, liền thấy tiểu sư muội Tô Thanh Tuyết đang tung tăng chạy tới.

“Cái quỷ gì vậy?”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Hệ thống dẫn vào cửa, chịu chết tại cá nhân
Chương 2: Tiếng lòng?
Chương 3: Chiến tranh lạnh? Ngươi tưởng là chiến tranh nóng?
Chương 4: Diệp Thần tới, lại nằm
Chương 5: Nhà ta mèo còn biết lộn nhào
Chương 6: Tiểu sư muội Tô Thanh Tuyết
Chương 7: Nam Cung Nguyệt
Chương 8: Ngươi đối với A, ta nếu không thì lên
Chương 9: Sư huynh, ngươi phải ngủ cùng ta
Chương 10: Xong rồi, nha đầu này có kim thủ chỉ
Chương 11: Cơm này không ăn không được sao
Chương 12: Phòng cháy phòng trộm phòng khuê mật
Chương 13: Nghĩ lập đổ ước, xin lỗi, tông môn không cho đánh bạc
Chương 14: Liễu Mị Nhi
Chương 15: Thiếu chủ, muôn vàn lần không thể sống mái với nhau a
Chương 16: Ngư Long Cửu Biến!
Chương 17: Diệp Thần thắng, nhưng thiệt lớn
Chương 18: Người ta không cho ngươi mượn tiền, lại trách ta sao?
Chương 19: Nâng giá hàng, có nghĩ tới sức mua của nam chính không?
Chương 20: Giải thạch
Chương 21: [Thần nguyên thạch] mở, kim quang chợt hiện
Chương 22: Mang ngọc có tội, ắt khiến lòng người dậy sóng
Chương 23: Hai kẻ bệnh kiều, bão tố diễn kỹ
Chương 24: Vạn Thú Sơn
Chương 25: Đại Hà Kiếm Quyết
Chương 26: Bí mật của Vân Thanh Dao
Chương 27: Nam chính chật vật ra trận, nữ chính tập thể ghét bỏ
Chương 28: Ba ngày sau khảo thí?
Chương 29: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được
Chương 30: Dạ tập đại sư huynh? Nội dung cốt truyện này không đúng!
Chương 31: Trừng phạt hay là phúc lợi?
Chương 32: Hạ Thanh Tuyền
Chương 33: L//i//ế//m chó bản thân tu dưỡng
Chương 34: Lục Xuyên ra tay kinh công chúa
Chương 35: Ta không muốn cuốn a! Sư tôn nhất định phải ta trang bức!
Chương 36: Nhân vật phản diện phách lối
Chương 37: Đạo tử? Thôi vậy, đồ nhi ta lười
Chương 38: Khảo giáo
Chương 39: Cưỡng hôn???
Chương 40: Nam chính sắp toang?
Chương 41: Hẹn tại phòng tắm, cùng nhau tắm rửa?
Chương 42: Mây Nghê
Chương 43: Chính ma bất lưỡng lập
Chương 44: Sư muội vừa tới, vị hôn thê lại đến, còn cho người ta đọc sách không
Chương 45: Kịch bản của ta… toàn bộ sập rồi
Chương 46: Ma đạo tông môn môn chủ?
Chương 47: Tiên thiên kiếm thể Tiêu Vân
Chương 48: Diệp Thần triệt để hắc hóa
Chương 49: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 50: Cùng Lục Xuyên so sánh như thế nào?
Chương 51: Chuẩn bị xuất phát
Chương 52: Tô Thanh Tuyết hầu bao
Chương 53: Lục Xuyên nghĩ thông suốt
Chương 54: Lãnh Vô Ngân
Chương 55: Ba người đi
Chương 56: Tiến vào bí cảnh
Chương 57: Bí cảnh quỷ dị
Chương 58: Bình nguyên đại chiến
Chương 59: Tiểu đội người thứ tư
Chương 60: Độc chiến Hắc Giao
Chương 61: Hèn hạ đánh lén
Chương 62: Chữa thương
Chương 63: Thân như tỷ muội?
Chương 64: Hỏa Diệm Sơn
Chương 65: Hổ Sát Toái Nhạc Quyền
Chương 66: Tương Tây tứ quỷ
Chương 67: Thức thời
Chương 68: Hỏa linh xuất hiện, băng hỏa đạo đồng tử
Chương 69: Khích bác ly gián
Chương 70: Thủ hộ thú
Chương 71: Ngư ông đắc lợi?
Chương 72: Đạt tới đồng minh
Chương 73: Kiếm Trủng
Chương 74: Tam phương hội chiến
Chương 75: Trảm tướng lập uy
Chương 76: Nhiên Huyết
Chương 77: Còn có ai?!
Chương 78: Khiến thiếu chủ phải lăn
Chương 79: Rời đi Kiếm Trủng
Chương 80: Ban thưởng tới tay
Chương 81: Long Tượng Trấn Ngục
Chương 82: Tiểu thuyết rối loạn
Chương 83: Tóc đỏ lão quái, lúc tuổi già bất tường
Chương 84: Thiên Tôn tàn hồn, truyền thừa tặng cho
Chương 85: Bí cảnh bên ngoài, chấn nhiếp quần hùng
Chương 86: Trở về tông môn, tam nữ lưu luyến không rời
Chương 87: Hàn Kiếm Sơn Trang, Lãnh Tuyết Ngưng
Chương 88: Chiến thắng trở về
Chương 89: Dính nhân tinh
Chương 90: Diệp Thần cụt một tay, mẫu nữ chung hầu?
Chương 91: Lạc Khuynh Thành lọt vào ngoài ý muốn?
Chương 92: Tin dữ truyền đến, quyết ý phó hiểm
Chương 93: Huyết Sát Môn trưởng lão đêm khuya đến thăm
Chương 94: Đi tới Huyết Sát Môn
Chương 95: Diệp Thần không cam tâm
Chương 96: Diệp Thần VS Lục Xuyên
Chương 97: Bại?
Chương 98: Trận phá huyết sát, chân tướng phơi bày
Chương 99: Diệp Thần chết?
Chương 100: Lạc Vân viện binh đến, Huyết Sát chịu thua
Chương 101: Vinh quy Huyền Thiên, Đạo Tử đại điển
Chương 102: Tình thầy trò
Chương 103: Hầu bao chi bí, Thanh Tuyết tâm tư
Chương 104: Lãnh Tuyết Ngưng mời tiến rừng trúc
Chương 105: Băng phách kiếm quyết, rừng trúc luận kiếm
Chương 106: Đại Hạ sóng gió nổi lên
Chương 107: Xuất phát, mục tiêu Đại Hạ
Chương 108: Tiêu Vân, ta tới
Chương 109: Đạo tử giáng lâm, kiếm chấn tứ phương
Chương 110: Ngăn cản trăm vạn quân
Chương 111: Đại Trận Đối Chọi
Chương 112: Ba ngày không gặp, lau mắt mà nhìn??
Chương 113: Phân Thân?
Chương 114: Ngăn Cản Nhất Kích Của Bốn Trưởng Lão, Chấn Kinh Toàn Trường
Chương 115: Huyết Vân Áp Cảnh, Ma Môn Viện Binh Đến
Chương 116: Không Chạy Thì Là Kẻ Ngốc
Chương 117: Gọi người? Chẳng lẽ chỉ mình ngươi biết?
Chương 118: Cuối cùng trảm thiên mệnh, hồi báo phong phú
Chương 119: Huyết hải thịnh yến, ma môn cuồng hoan
Chương 120: Phân thân giết đến điên cuồng, bản thể vui đến phát điên
Chương 121: Sau chiến tranh yên tĩnh
Chương 122: Khải hoàn đại thắng
Chương 123: Cung đình khánh công yến
Chương 124: Bí mật Vũ triều
Chương 125: Long huyết dục trứng, sư ân trầm trọng
Chương 126: Hướng sư nghịch đồ
Chương 127: Nguyệt Hoa Tiên Tử
Chương 128: Dưới vách núi
Chương 129: Động huyệt?
Chương 130: Phục Ma Đại Trận
Chương 131: Ma ý tặng lễ, hệ thống hộ chủ
Chương 132: Trâu già gặm cỏ non, đừng có nói
Chương 133: Vị hôn thê ngờ tới
Chương 134: Tu vi đột phá
Chương 135: Trung Châu Tô gia?
Chương 136: Tô gia khiêu khích
Chương 137: Ngang tay?
Chương 138: Ai muốn mang đi ta đồ nhi?
Chương 139: Lưỡng nan lựa chọn
Chương 140: Sư tôn dị thường
Chương 141: Nghe Khúc Ở Lầu Xanh Giải Khuây Nỗi Cô Tịch
Chương 142: Mai Phục
Chương 143: Một Địch Mười Ba Pháp Tướng?
Chương 144: Bọ Ngựa Bắt Ve, Chim Sẻ Đứng Sau
Chương 145: Ngươi Giúp Ta Chống Lôi!
Chương 146: Lôi Phách Động Hư
Chương 147: Trảm Sát Động Hư, Phân Thân Phản Phệ
Chương 148: Thiên Kiêu Thành
Chương 149: Diệp Tinh Thần
Chương 150: Vạn Pháp Thiên Thê
Chương 151: Các Hiển Thần Thông
Chương 152: Bỉ Ổi?
Chương 153: Chúng Nhân Nghị Luận
Chương 154: Tiến Vào Quan Thứ Hai
Chương 155: Tích Phân
Chương 156: Quỷ Sát Tông
Chương 157: Giết người đoạt điểm
Chương 158: Thừa cơ đánh lén?
Chương 159: Tam phương hội chiến?
Chương 160: Diệp Tinh Thần tới rồi
Chương 161: Diệp Thần tử, là người thông minh a
Chương 162: Bảng Tiềm Long
Chương 163: Thánh Linh Trì
Chương 164: Thanh Ly Tiên Tử Kình Hấp Linh Khí
Chương 165: Thổ Dân Vạn Pháp Bí Cảnh
Chương 166: Thanh La
Chương 167: Tiểu Nữu Này Ta Muốn Rồi
Chương 168: Thanh Mộc Tộc
Chương 169: Tiến Vào Ma Thú Sâm Lâm
Chương 170: Cường Giả Hôi Lân Tộc
Chương 171: Dung Hợp Cánh Tay Kỳ Lân
Chương 172: Ma Long, Ma Phượng
Chương 173: Phần Thiên Hỏa Sơn
Chương 174: Niềm Vui Ngoài Ý Muốn
Chương 175: Bên Trong Khe Nứt Núi Lửa
Chương 176: Động Dụng Đạo Đồng, Kết Hạ Thiện Duyên
Chương 177: Phượng Vũ?
Chương 178: Vạn Mộc Phần Thiên Trận
Chương 179: Dụ Địch Thâm Nhập, Hỏa Hải Phần Thiên
Chương 180: Thần Thụ Truyền Thừa, Thanh Lô Kế Vị
Chương 181: Tân Tộc Trưởng
Chương 182: Tộc trưởng lựa chọn, màn dạo đầu của báo thù
Chương 183: Hôi Cốt lão nhân, ngươi chính là dưỡng liệu tốt nhất của ta
Chương 184: Long Phượng đại chiến
Chương 185: Kỳ Lân biến

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiếng lòng bị nghe lén
Chương 7: Nam Cung Nguyệt

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7: Nam Cung Nguyệt
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...