Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiếng Cười Trong Bóng Tối – Chương 37

Tiếng Cười Trong Bóng Tối

Tác giả: Vladimir Nabokov
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tờ Berliner Zeitung, có mẩu tin ngắn về tai nạn, được một người làm cùng văn phòng cho Paul xem, và ngay lập tức ông lái xe về nhà, sợ rằng Elisabeth cũng đã đọc được. Bà chưa đọc đến, cho dù kỳ lạ sao trong nhà lại có một tờ của số báo đó (tuy họ không thường đọc). Cùng hôm đó, ông đánh điện đến sở cảnh sát Grasse và cuối cùng liên lạc được với bác sĩ ở bệnh viện, bác sĩ trả lời rằng Albinus thoát khỏi nguy hiểm nhưng đã bị mù. Ông báo tin này cho Elisabeth một cách rất nhẹ nhàng.

Sau đó, đơn giản vì ông và anh rể có tài khoản ở cùng ngân hàng, ông tìm ra địa chỉ Albinus ở Thụy Sĩ. Người quản lý, một bạn làm ăn cũ của ông, cho ông xem những tấm séc đổ dồn về từ đó một cách đều đặn gấp rút, còn Paul thì kinh ngạc vì số tiền mặt Albinus rút ra. Chữ ký đúng là của ông, dù nó run rẩy quanh những nét uốn cong và lệch xuống đến thảm hại, tuy nhiên các con số lại được viết bằng một nét chữ khác hẳn – nét đậm, đầy nam tính, viết nhanh và bay b//ư//ớ//m, và không biết làm sao mà toàn bộ chuyện này lại thoáng mùi giả mạo. Ông tự hỏi có phải việc một người mù ký cái mà người ta bảo ký chứ không phải ký cái ông ta nhìn thấy đã gây nên ấn tượng kỳ quặc này. Kỳ quặc nữa là những khoản tiền lớn Albinus đòi – như thể ông, hay ai đó, đang vội vã điên cuồng lấy ra nhiều tiền nhất có thể. Và rồi một tấm séc gửi đến mà không đủ tiền thanh toán.

“Có chuyện gì đó điên rồ đang diễn ra,” Paul nghĩ ngợi. “Mình cảm thấy điều này rõ ràng đến tận xương tủy. Nhưng chính xác là chuyện gì vậy?”

Ông hình dung Albinus một mình với cô nhân tình nguy hiểm, hoàn toàn dưới quyền của cô ta, trong ngôi nhà tối tăm là sự mù lòa của ông…

Một vài ngày trôi qua. Paul cảm thấy bất an đến hãi hùng. Không chỉ là chuyện ông anh rể phải ký séc mà không nhìn thấy (dù sao, phung phí một cách có ý thức hay không thì đó cũng là tiền của ông ta – Elisabeth không cần đến số tiền đó và không còn Irma để lo nghĩ), mà còn là chuyện ông ta hoàn toàn bất lực trong cái thế giới độc ác mà ông đã mặc cho lớn rộng lên xung quanh mình.

Một buổi tối, khi Paul trở về nhà, ông thấy Elisabeth đang xếp đồ vào một chiếc va li. Kỳ lạ là bây giờ bà trông vui vẻ hơn nhiều tháng trước.

“Có chuyện gì thế?” ông hỏi. “Chị đi đâu à?”

“Không, em mới là người đi,” bà lặng lẽ đáp.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiếng Cười Trong Bóng Tối
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...