Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 59

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Tô Dịch Thừa trở về thì đã gần mười hai giờ đêm, buổi tối đi ăn cơm cùng mấy

người bên thị ủy và doanh nghiệp Giang Thành, bọn họ đều là khách hàng thường

xuyên trên bàn rượu, nên ăn cơm uống rượu, trò truyện về vô số chủ đề, nào là

kinh tế, chính trị gì đó, thậm chí có lúc còn đề cập đến phụ nữ. Cứ như thế,

thời gian trôi qua rất nhanh, đến khi rượu chè xong cũng đã đến nửa đêm.

Mang

theo mùi rượu mở cửa đi vào, sau cánh cửa khép lại là ánh đèn mờ mờ, Tô Dịch

Thừa ngẩn người, nhưng ngay sau đó khóe miệng từ từ kéo lên, trước kia khi trở

về chỉ đối mặt với căn phòng tối tăm tịnh mịch, bây giờ trở về thì biết phía sau

cánh cửa, có một chiếc đèn nhỏ, trong nhà có một người đang chờ mình, cảm giác

thật tốt đẹp.

Để cặp công văn xuống ghế sô pha ở phòng khách, đi thẳng vào mở

cửa phòng ngủ, trong phòng tối đen như mực, cũng không thấy người phụ nữ đáng lẽ

phải ngủ trên giường kia, anh có chút nghi hoặc nhíu mày, đi ra khỏi

phòng.

Nhìn thấy ánh sáng từ bên trong thư phòng qua khe cửa chưa được đóng

chặt chiết xạ ra bên ngoài, khẽ cong cong khóe miệng, đi về phía thư phòng, đẩy

cửa bước vào, anh thấy người nào đó đang nằm sấp lên trên bàn, đang ngủ ngốc

nghếch, gối mặt lên bản vẽ, trong tay còn cầm cái bút máy.

Tô Dịch Thừa cười

khẽ lắc đầu, cẩn thận chậm rãi rút cái bút trong tay cô ra, để sang một bên, sau

đó nhẹ nhàng đẩy cái ghế xoay, khom lưng ôm lấy cô, anh làm thế mà An Nhiên cũng

không tỉnh lại, chắc hẳn là rất mệt mỏi, cô ưm một cái, rồi lại tìm một vị trí

thoải mái trong lòng anh yên tâm ngủ tiếp.

Ôm cô về phòng ngủ, sau khi để cô

nằm ngủ ở trên giường, Tô Dịch Thừa mới lại quay lại thư phòng, thu dọn tài liệu

và bản vẽ trên bàn sách, nhìn bản vẽ cô đã hoàn thành gần một nửa, khiến anh

không nhịn được nhìn thêm vài lần, thiết kế đúng là đặc biệt, tòa nhà kia, trong

sự trang nghiêm cũng không thiếu sự tân tiến. Anh cũng không biết thiết kế này

tốt hay không tốt, dù sao anh không có chuyên môn đối với ngành kiến

trúc.

Sau khi thu dọn xong tất cả cho cô, Tô Dịch Thừa mới trở về phòng lấy

đồ ngủ, vào phòng tắm.

Tắm xong đi ra ngoài, thấy người trên giường mơ mơ

màng màng mở mắt ra, dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, nhìn thật lâu mới nhận ra anh,

ngáp nói: “Anh đã về rồi.”

“a.” Mơ mơ màng màng gật đầu, đứng dậy xuống

giường.

“Em đi đâu?” Nhìn bộ dáng của cô, Tô Dịch Thừa buồn cười

hỏi.

“Tắm.” Vừa nói vừa đi đến tủ quần áo, tiện tay lấy ra một bộ đồ ngủ,

nhìn cũng không nhìn anh, chuẩn bị đi về phía phòng tắm.

Cô không thấy rõ,

nhưng Tô Dịch Thừa đứng bên cạnh lại nhìn thấy rõ ràng rồi, nhìn bộ quần áo

trong tay cô, anh không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt, hỏi: “An Nhiên, em,

em dự định mặc cái này?”

An Nhiên bị hỏi thấy khó hiểu, sửng sốt một lúc lâu,

mới cúi đầu nhìn áo ngủ trong tay, vừa nhìn, buồn ngủ thoáng chốc biến sạch, hai

gò má đỏ bừng, trời, sao cô lại lấy bộ đồ ngủ mà lúc trước Lâm Lệ tặng cho,

nhanh chóng ném bộ quần áo phỏng tay kia vào tủ quần áo, lại vội vã lấy bộ đồ

ngủ bảo thủ của mình, cô cũng không quay đầu lại, đi thẳng vào phòng tắm, thầm

nhắc nhở mình, ngày mai thức dậy, nhất định phải ném cái thứ tai họa đó vào

thùng rác.

Tô Dịch Thừa buồn cười nhìn hành động hơi trẻ con của cô, lắc đầu

xoay người lên giường, tiện tay mở quyển tạp chí trên tủ đầu giường ra

xem.

Lúc này điện thoại bên cạnh vang lên, Tô Dịch Thừa liếc nhìn số gọi tới,

là dãy số xa lạ, chân mày cau lại, không biết đã muộn thế này ai còn gọi điện

đến, nhưng mà vẫn đưa tay nhấc lên, ”Alo, ai vậy?”

Bên kia điện thoại im

lặng, một lúc lâu cũng không nói gì.

Tô Dịch Thừa nhíu mày, lạnh lùng nói:

“Nói đi.”

Lần này bên kia điện thoại vẫn không có người lên tiếng, nhưng

không im lặng như vừa rồi, lần này, truyền đến tiếng khóc nức nở, là tiếng khóc

của một người phụ nữ.

Tô Dịch Thừa nhớ được cái thanh âm này, từng có một

khoảng thời gian dài, chủ nhân của thanh âm này và anh gắn bó với nhau như hình

với bóng. Nhưng mà những điều này là đã quá khứ, không liên qua gì đến hiện tại

nữa.

Tô Dịch Thừa không nói gì nữa, đưa tay muốn cúp điện thoại, cũng trong

nháy mắt trước khi cúp máy, như là biết anh muốn ngắt máy, người bên kia lên

tiếng: “Dịch Thừa, đừng cúp, là em.”

“Có chuyện gì sao.” Tô Dịch Thừa mặt

không chút thay đổi hỏi, giọng nói không hề có độ ấm và tình cảm gì.

“Dịch

Thừa, em, em đã trở về.” Lăng Nhiễm thê lương nói.

“Ừ.” Tô Dịch Thừa đáp lại

qua loa, không hề tỏ thái độ gì với việc cô ta trở về, bởi vì đối với anh, cô ta

không hề qua trọng nữa.

“Dịch Thừa, chúng ta, chúng ta gặp mặt được không?”

Lăng Nhiễm nói, giọng nói mang theo tia cầu xin.

“Không cần thiết.” Tô Dịch

Thừa từ chối, nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm dừng lại, biết An Nhiên

hẳn là đã tắm xong, anh cũng không muốn vì cuộc điện thoại này mà khiến cô có

hiểu lầm không cần thiết, nên dứt khoát nói: “thật xin lỗi, đã quá khuya rồi,

tôi không muốn cô gọi điện đến làm vợ tôi hiểu lầm cái gì, cứ thế đi, tạm biệt.”

Nói xong căn bản không đợi cô ta trả lời, liền quyết đoán cúp điện thoại.

An

Nhiên vừa lau tóc vừa đi ra ngoài, nhìn người vẫn ngồi trên giường chưa ngủ,

hỏi: “Sao còn chưa ngủ?”

Tô Dịch Thừa cười cười với cô, nói: “Chờ em.”

An

Nhiên sắc mặt ửng đỏ, không biết là vì vừa tắm xong hay vì lời này của anh, quay

đầu tránh ánh mắt anh, lau tóc qua quýt, rồi lên phía bên kia giường, quay lưng

lại, không nhìn đến anh, nhắm hai mắt, chỉ hi vọng mình ngủ nhanh lên một

chút.

Tô Dịch Thừa cười cười, tắt đèn nằm xuống sau lưng cô, từ phía sau ôm

lấy cô, mười ngón tay đan xen nhau. Trước kia quen nằm một người, cứ nghĩ là sẽ

không quen ngủ cùng người khác, nhưng cảm giác ôm ấp thật quá tốt đẹp, bây giờ

mỗi đêm mà không ôm cô thì lại không quen rồi.

“Em, ngày mai em có cuộc họp

thường kỳ, không, không thể đến muộn.” Đưa lưng về phía anh, An Nhiên vội vã

nói.

Tô Dịch Thừa vùi đầu ở hõm vai cô, buồn cười, cô sợ anh nhiều như thế

sao, chẳng qua anh chỉ muốn ôm cô mà thôi.

“Em, em mệt mỏi, đi ngủ trước.”

Thấy anh chỉ cười không đáp, An Nhiên vội vàng tỏ rõ lập trường của mình, cô rất

sợ người đàn ông này, phải nghĩ biện pháp để điều chỉnh lại việc sinh hoạt vợ

chồng này mới được, nếu không sớm muộn gì cô cũng bị anh dày vò chết.

Cười

một lúc lâu, Tô Dịch Thừa mới nói nhỏ: “Ngủ đi, anh ôm em.”

Nghe vậy, An

Nhiên mới yên tâm, từ từ nhắm mắt, ở trong lòng anh ngủ thiếp đi.

Tô Dịch

Thừa nhìn ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, trong đêm tối cả gian phòng an

tĩnh chỉ còn tiếng hô hấp của cô, cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cô, sau đó nhắm mắt

lại, cứ như thế ngủ say trong tiếng hô hấp của cô.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 59

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...