Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 52

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ra khỏi ‘Du Nhiên Cư’, An Nhiên đứng ở cửa chờ Tô Dịch Thừa, nhìn Tiếu Hiểu đưa

tay đón xe ở đằng trước, sau đó một chiếc xe taxi đột nhiên dừng lại, cô thấy

Mạc Phi mở cửa xuống xe, anh ta làm như là không nhìn thấy Tiếu Hiểu, đi thẳng

về hướng An Nhiên.

An Nhiên còn đang sững sờ chưa kịp phản ứng, thì trên tay

đột nhiên bị người ta kéo một cái, Mạc Phi kéo tay cô không mở miệng mà lôi kéo

cô về đi về phía xe taxi.

Đi vài bước An Nhiên mới mạnh mẽ phục hồi tinh thần

lại, giãy dụa khỏi tay anh ta, “Mạc Phi, anh làm gì vậy, anh bỏ tay ra!” Không

phải anh ta đã đi rồi ư, bây giờ còn quay lại làm gì?

Mạc Phi không nói lời

nào, khuôn mặt không vui, rõ ràng là đang tức giận. Sức nắm tay cô không hề giảm

bớt chút nào, mà ngược lại càng mạnh hơn.

“Mạc Phi, anh buông tay, anh có

nghe thấy không đó!” An Nhiên kêu to, cô thật sự là tức giận, hiện tại anh ta

làm thế này là có ý gì, tại sao phải động tay động chân với cô, bọn họ chẳng có

quan hệ gì cả, không phải sao!

Tiếng la hét của An Nhiên thu hút sự chú ý của

những người đi đường, mọi người muốn xem náo nhiệt liền đi về phía này, ngay cả

nhân viên Du Nhiên Cư cũng tò mò chen lấn mà nhìn. Tiếu Hiểu đứng bên cạnh, khóe

miệng hàm chứa ý cười, ánh mắt lộ rõ sự đố kỵ, không hề có ý tiến lên giúp

đỡ.

An Nhiên dừng lại không đi, muốn giãy tay khỏi tay anh ta: “Anh buông ra,

anh đây là có ý gì a?”

Mạc Phi nhìn cô, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, nhắm mắt

lại một cái rồi mở ra, một lúc lâu mới mở miệng nói: “Đi theo anh, anh có chuyện

muốn nói với em.”

“Tôi không có gì nói với anh, buông tay.” An Nhiên từ chối,

vẻ mặt quyết tuyệt.

Mạc Phi nhìn cô, không nói lời nào, lôi kéo cô xoay người

muốn đi. Mà Mạc Phi vừa quay đầu, đúng lúc đối diện với Tô Dịch Thừa đứng trước

mặt, không biết là anh đến từ lúc nào.

Nhìn anh ta cầm chặt lấy tay An Nhiên,

chân mày Tô Dịch Thừa hơi nhíu lại, có chút không vui nói: “Vị tiên sinh này,

vui lòng thả vợ tôi ra.”

Mạc Phi sửng sốt, kinh ngạc nhìn người đàn ông trước

mắt này, anh nhớ được anh ta chính là người đàn ông đến đón An Nhiên khi tan

việc lần trước.

“Dịch, Dịch Thừa.” Nhìn thấy anh, An Nhiên cuối cùng cũng yên

lòng, nhưng mà tủi thân thoáng chốc ập tới, sống mũi cay cay, khóe mắt bắt đầu

có chút nóng hổi, nước mắt lưu chuyển trong hốc mắt.

Tô Dịch Thừa cười cười

với cô, sau đó đi về phía cô, bắt được tay Mạc Phi, dùng lực khiến anh ta đau mà

buông An Nhiên ra, sau đó kéo An Nhiên, ôm cô vào trong ngực, vỗ nhẹ vào cô, nói

bên tai cô: “Không sao rồi.”

Mạc Phi nhìn chỗ bị anh niết qua một chút, sưng

thành một vùng, người đàn ông này không hề ôn hòa nho nhã như bề ngoài, vừa trải

nghiệm một chút, anh biết, nếu đánh nhau, anh nhất định không phải là đối thủ

của anh ta. Nhưng mà nhìn anh ta ôm An Nhiên như thế, anh không cam tâm, hồi

trước An Nhiên đã từng vùi đầu vào trong ngực anh như vậy, thậm chí tươi cười

với anh, nắm tay nhau cùng nói chuyện lý tưởng. Năm đó, anh mắc nợ cô, nhưng anh

chỉ là muốn thành công, chỉ muốn về sau có thể cho cô cuộc sống tốt đẹp hơn, mà

không phải cùng ra sức chạy khắp nơi cùng anh, anh thật sự không hề muốn làm cô

tủi thân. Cho nên sau khi về nước, nhìn kết quả điều tra về cô, biết sáu năm nay

bên cạnh cô không hề xuất hiện người đàn ông khác, trái tim anh kích động biết

bao nhiêu, anh biết cô đang đợi mình.

Thế nhưng, chỉ trong mấy ngày nay,

người đàn ông này xuất hiện bên cạnh cô, tự xưng là chồng cô, sáu năm, hai nghìn

một trăm ngày đêm, anh không cam lòng thua chỉ trong mấy ngày qua!

“Anh buông

cô ấy ra!” Mạc Phi hung hăng nhìn Tô Dịch Thừa, hai tay bên sườn nắm thật

chặt.

Tô Dịch Thừa giương mắt nhìn anh ta, nhưng cũng chỉ là nhìn thoáng qua,

liền cúi đầu nhìn An Nhiên trong lòng, ôm cô, nói nhẹ bên tai cô: “Được rồi, anh

lấy xe đến rồi, chúng ta về nhà.”

An Nhiên ở trong ngực anh gật đầu, cô cảm

ơn anh xuất hiện kịp thời như thế, cũng cảm ơn lúc này anh không hỏi gì

cả.

Tô Dịch Thừa ôm lấy cô xoay người chuẩn bị rời đi, nhưng lại bị Mạc Phi

chặn lại, quay đầu, thấy mắt anh ta đỏ ngầu, cực kỳ dữ tợn.

“Tôi yêu cầu anh

buông cô ấy ra.” Mạc Phi hung hăng nhìn Tô Dịch Thừa, dằn chậm từng câu từng

chữ.

Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày, vừa định mở miệng, thì An Nhiên trong ngực

đột nhiên ngẩng đầu thật mạnh, nhìn Mạc Phi, hít một hơi thật sâu, nói: “Mạc

Phi, tại sao anh muốn anh ấy phải buông tay, anh ấy là chồng của tôi, anh là thế

nào của tôi, nói trắng ra, hiện tại chúng ta cũng chỉ là bạn học, thậm chí không

tính là bạn bè, muốn làm rõ ra chút nữa, anh cũng chẳng qua chỉ là bạn trai cũ

của tôi, hơn nữa đã là sáu năm trước! Năm đó anh không hề quan tâm tôi mà xoay

người bỏ đi, bây giờ anh còn lằng nhằng nữa là ý gì? Anh nghĩ rằng đối với một

người đã phản bội lại tình yêu, tôi còn đứng yên ngu ngốc chờ anh quay lại ư,

anh vừa ích kỷ, vừa muốn tôi tiếp tục chờ anh sao, tôi nói cho anh biết, Mạc

Phi, không có gì là mãi dừng lại một chỗ bất động, thời gian không để cho tôi

ngu ngốc như vậy? Anh quay lại sẽ thấy Giang Thành này trong sáu năm qua đã thay

đổi như thế nào, sáu năm này thành phố đã phát triển thế nào, vật đã như vậy,

thì tình cảm con người cũng chẳng khác gì, cho nên từ giây phút anh lựa chọn

chia tay xoay người bỏ, thì chúng ta đã không còn cơ hội nữa rồi.”

An Nhiên

nói xong một hơi, không hề dừng lại, Tô Dịch Thừa vẫn ôm cô, thậm chí có thể cảm

giác được cô vì tức giận mà hơi run lên. Anh biết lúc này mình nói gì cũng đều

không cần thiết, nên càng ôm cô chặt hơn nữa, để cô tựa vào mình, để cho cô sự

dựa dẫm.

Mạc Phi sững sờ nhìn cô, cô nói rất đúng, một câu anh cũng không

phản bác được. Nhưng bảo anh cứ buông tay như vậy, anh lại không cam lòng, tại

sao anh có thể cam tâm, anh yêu cô, từ đầu đến cuối chỉ yêu duy nhất một mình

cô!

An Nhiên không nhìn nữa, xoay người nói với Tô Dịch Thừa: “Chúng ta,

chúng ta về nhà đi.”

Tô Dịch Thừa cười nhạt gật đầu với cô, ôm cô xoay

người.

“An Nhiên, đừng đi…” Trong nháy mắt An Nhiên xoay người, Mạc Phi kéo

tay cô.

Tô Dịch Thừa quay đầu, lạnh giọng nói: “Mạc tiên sinh, xin tự trọng.”

Nói xong, liền đưa tay kéo An Nhiên đi thẳng đến xe đã dừng ở bên cạnh.

Mạc

Phi nhìn người đàn ông kia ôm cô ngồi vào trong xe, nhìn xe của bọn họ rời đi,

biến mất trong dòng xe cộ giữa bóng đêm mờ mịt.

Sau khi An Nhiên và Tô Dịch

Thừa rời đi, người xung quanh vây xem cũng dần dần tản đi, Mạc Phi xoay người có

chút thất hồn lạc phách, đúng lúc chống lại ánh mắt của Tiếu Hiểu đứng bên cạnh

nở nụ cười như có như không. Không hề dừng ánh mắt lại lâu, bước chân nhanh về

phía xe taxi bên kia, liền bảo lái xe rời đi.

Tiếu hiểu nắm di động, khóe

miệng nửa cong lên nhìn xe taxi mà Mạc Phi ngồi biến mất ở góc đường, sau đó

nhìn hình ảnh vừa chụp trong điện thoại di động, nụ cười trên khóe miệng càng

đậm thêm

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...