Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 47

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiếc bút trong tay trượt mạnh một cái, nét vẽ vượt ra khỏi phạm vi quy định của

bản vẽ, thậm chí vì lực cầm bút quá lớn mà đầu bút khiến bản vẽ bị rách một vệt

dài.

An Nhiên thở dài một tiếng, cầm chiếc bút trong tay để lên trên bàn,

ngồi trên ghế xoay ngửa đầu, nhắm mắt lại, những hình ảnh không thể khống chế

được cứ nhảy ra trước mắt, có vui vẻ, có nước mắt. Cô còn nhớ rõ lần đầu tiên

hẹn hò, anh ta và cô sóng vai đi ven hồ nhỏ trong sân trường, anh ta cười nói

với cô kế hoạch tương lai sau này, cười nói anh ta nhất định phải mở một công ty

kiến trúc, xây nhiều nhà cao tầng, nói về lý tưởng, hoài bão của bọn họ, càng

nói hai người càng đi gần nhau, cũng không biết là tay người nào chạm phải tay

đối phương trước, mặt trời chiều ngả về tây, cuối cùng tay của anh ta nắm được

cô, sau đó mười ngón tay hai người đan xen nhau, cũng là dưới ánh nắng chiều hôm

đó, trong cái bóng phản chiếu của cái hồ nhỏ, anh ta hôn lên môi cô, khi đó cả

hai đều ngây thơ đơn thuần, chỉ có môi kề môi mà mặt đã đỏ rực lên như quả táo

chín, tim thì đập đến 180 nhịp.

Không muốn bị ký ức dẫn dắt, An Nhiên chợt mở

mắt ra, vò bản vẽ trên bàn thành một cục, dùng sức ném vào trong sọt rác. Mà

trong sọt rác đã có bảy, tám viên giấy, đây chính là kết quả phấn đấu cả chiều

nay của An Nhiên.

Cửa thư phòng được mở ra, Tô Dịch Thừa mặc tây trang chỉnh

tề cầm cặp công văn từ bên ngoài đi vào. Thấy thế, An Nhiên vội vàng đứng lên,

“anh, anh đã về rồi, muốn dùng thư phòng ư, em, em lập tức đi ra ngoài.” Nói

xong, cô đứng dậy thu dọn bản vẽ chuẩn bị đi ra ngoài.

“An Nhiên.” Tô Dịch

Thừa gọi cô lại, lắc đầu, nói: “anh không cần dùng thư phòng, đã làm xong việc ở

phòng làm việc rồi, em dùng thì cứ dùng, chúng ta là vợ chồng, em là nữ chủ nhân

của ngôi nhà này, không thể lúc nào cũng khách khí như vậy.”

An Nhiên dừng

lại, nhìn anh nói không ra lời, chẳng qua cô còn chưa quen.

Tô Dịch Thừa cười

cười với cô, để cặp công văn xuống, nới lỏng cà vạt trên cổ: “Anh đi tắm đã.”

Nói xong, anh rời đi thư phòng.

An Nhiên lại ngồi xuống, một lần nữa trải bản

vẽ ra bàn sách rộng rãi, cầm thước và bút vẽ chăm chú kẻ vẽ. Nhưng mà đầu óc

luôn không kiềm chế được mà nhớ lại cảnh trong phòng làm việc của Hoàng Đức Hưng

chiều nay, cô không biết tột cùng Mạc Phi muốn làm gì, trước kia chưa bao giờ

cảm thấy anh ta là người không buông tay được như vậy, hồi đó anh ta có thể xoay

người không quay đầu lại, thoải mái mà buông tay tình cảm bốn năm, như thế đến

hôm nay cần gì phải dây dưa không ngừng như thế. Anh ta là quá để ý vì cô khinh

thường anh ta sao, chẳng lẽ cô không có ai ngoài anh ta nên ngu ngốc đến mức vui

mừng vì anh ta đã quay đầu lại rồi làm lại từ đầu với anh ta sao? Chẳng lẽ anh

ta không hiểu trên đời này tình cảm đã đánh mất thì giống như thời gian đã trôi

qua, không bao giờ có thể quay ngược lại được nữa.

Thở dài một tiếng, An

Nhiên để cây bút trong tay xuống, tối nay sợ là không thể hoàn thành được bản vẽ

này rồi, suy nghĩ không dứt, không thể tĩnh tâm mà vẽ được, để bút vẽ xuống,

cuộn bản vẽ lại, cho cả vào trong tập tài liệu.

Đem đồ đã thu dọn xong vào

phòng ngủ, đúng lúc gặp Tô Dịch Thừa tắm rửa xong chỉ cuốn một cái khăn tắm đi

từ trong phòng tắm đi ra, bốn mắt nhìn nhau, An Nhiên thoáng chốc đỏ mặt lên,

mặc dù đã có những hành động thân mật rồi nhưng khi nhìn anh trần truồng An

Nhiên vẫn có chút xấu hổ, ánh mắt né tránh, để đồ đã thu dọn xuống, cô cảm thấy

hai người ở trong một phòng như vậy có chút lúng túng, ngẩng đầu, ánh mắt không

dám dừng trên người anh, hỏi: “Ăn tối chưa? có muốn em đi làm chút mì cho anh

không?”

Tô Dịch Thừa nhìn ra cô không tự nhiên, thật ra thì buổi tối anh ăn

rồi, cùng ăn với mấy cán bộ cơ sở, nhưng mà nhớ lại bộ dạng món mì ngày đó cô

làm cho anh, thật là nhớ nhung, liền gật đầu nói: “được, cứ làm món mì rưới sốt

cà chua lần trước đi”

An Nhiên gật đầu, đi ra phòng bếp. Thật ra thì cô không

có ý kiến gì cả, trừ mì rưới sốt cà chua, cô không biết làm món gì khác, dĩ

nhiên, món này cô làm cũng không ngon cho lắm.

Khi Tô Dịch Thừa mặc đồ xong

đi ra ngoài thì An Nhiên vẫn đang bận rộn trong phòng bếp. Tựa vào bàn ăn nhìn

cô bận bịu vì mình, trong lòng ánh có loại cảm giác bình yên không nói nên

lời.

Nhìn An Nhiên bận rộn xào nấu, nhớ lại trước kia cũng từng có một người

con gái làm tất cả vì anh. Anh từng cho là người con gái kia là người nắm tay

anh đến hết cuộc đời, nhưng không ngờ lại có kết cục như thế. Anh từng cho là cả

đời này anh sẽ không kết hôn, nhưng không biết xúc động thế nào lại lựa chọn kết

hôn chớp nhoáng như vậy. Hồi đó anh từng cầm chiếc nhẫn đã chuẩn bị để đeo lên

cho người đó, không ngờ lại đổi lại sự phản bội đau đớn nhất. Từ đó anh bắt đầu

từ chối tình yêu, thậm chí từ chối tình bạn, chứ đừng nói đến hôn nhân.

Gặp

được An Nhiên, anh mới biết thì ra hôn nhân có thể rất đơn giản, không cần yêu

nhau, thích hợp mới là quan trọng nhất, thậm chí không cần đám cưới, cũng không

cần nhẫn cưới.

Nghĩ đến đó, Tô Dịch Thừa thậm chí không biết mình vào phòng

bếp như thế nào, như thế nào mà ôm cô từ sau lưng, cằm đặt lên bả vai cô, hô hấp

ấm áp phả vào vành tai cô, anh thậm chí có thể cảm giác được thân thể trong

lòng bị anh ôm trở nên có chút cứng ngắc. Nhìn mặt cô từ từ nóng lên, anh không

khỏi có chút buồn cười, da mặt người phụ nữ này không khỏi quá mỏng rồi, không

chịu được một chút trêu chọc, bây giờ nghĩ lại, thậm chí khó có thể tin được

chính cô là người mở miệng yêu cầu kết hôn ngay lần đầu tiên gặp mặt. Anh cảm

thấy có phần hiếu kỳ, lúc đó cô lấy đâu ra dũng cảm đó.

“Mì, mì rất nhanh là

xong, anh, anh ra ngồi bên kia đi, lập tức, lập tức thì ăn được.” Bị anh ôm từ

phía sau, An Nhiên nói lắp bắp, trong lòng thật không bản lãnh, nên cũng hồi hộp

muốn chết.

“Ừ.” Tô Dịch Thừa lên tiếng trả lời, nhưng không có buông cô ra,

cái mũi ngửi da thịt của cô, trên người cô có mùi thơm mát dễ chịu sau khi tắm

xong giống của anh.

Động tác của An Nhiên có chút cứng ngắc, đưa tay tắt bếp,

sau đó lấy bát trút mì trong nồi ra.

“Nha!” Cái bát mì kia suýt nữa thì rơi

từ trên tay cô xuống, anh.. cái tay của anh để ở đâu thế!

“Tô, Tô Dịch Thừa!”

An Nhiên gọi anh, nhắc nhở anh, tay của anh nên có chừng mực một chút.

Dịch Thừa không nói lời nào, ôm lấy cô, tay bắt đầu thăm dò, giờ phút này anh

đâu quản được cái bát mì này nữa, anh đã tìm được bữa ăn khuya tốt hơn nhiều, mà

còn khẳng định là món ăn ngon. Không chỉ một lần, An Nhiên từng hỏi anh tại sao

lại đồng ý lời cầu hôn hoang đường kia của cô, thật ra thì cũng không chỉ một

lần anh tự hỏi mình, mỗi lần đáp án của anh và của cô đều giống nhau, thích hợp,

thật ra thì đúng là thích hợp. Nhưng mà người thích hợp làm vợ chồng đâu chỉ có

một mình cô?

Anh nghĩ có lẽ ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã thích, một

loại thích nhàn nhạt, không tính là yêu thích.

Đêm nay bát mì rưới sốt cà

chua của An Nhiên cuối cùng đến nửa đêm mới vào bụng của người khác, mà khi đó

An Nhiên đã sớm mệt mỏi đến mức cả người vô lực, ngủ mê man trên giường rồi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...