Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 31

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vì sao bị thương?” Tô Dịch Thừa nghiêm mặt hỏi, vẻ mặt kia không có vẻ ôn nhuận

bình thường mà có nhiều phần nghiêm nghị hơn, thấy thế An nhiên không khỏi có

phần sợ hãi.

An Nhiên chợt rút tay lại, cố gắng ngồi dậy, nhìn anh, ngượng

ngùng đáp: “Không, không cẩn thận va đập.” Cô mới không dám nói cho anh biết,

thật ra là vì sợ anh đến đây làm gì cô cho nên mới giả bộ ngủ, mà trong quá

trình giả vờ ngủ này, rất bi kịch là tay đập vào góc tủ để lại khối sưng đỏ và

máu ứ đọng này.

Tô Dịch Thừa nhìn cô, một lúc lâu cũng không nói gì, An Nhiên

bị nhìn có chút đứng ngồi không yên, định mở miệng nói gì thì anh xoay người một

cái, vén chăn lên xuống giường. Để lại An Nhiên một mình sững sờ ngồi đó, trong

chốc lát không hiểu tình hình như thế nào.

Đến khi Tô Dịch Thừa quay về, trên

tay có thêm một lọ thuốc mỡ, vẫn vẻ mặt không có gì thừa thãi như trước, một

mạch kéo cái ghế trong phòng đến đầu giường, ngồi xuống, đưa tay kéo tay cô đến,

sau đó nhẹ nhàng bôi thuốc mỡ lên khối sưng tấy trên tay cô.

Có lẽ không

khống chế được sức lực, dù động tác của Tô Dịch Thừa rất nhẹ nhàng, nhưng khi

đụng vào An Nhiên vẫn bị đau, tay bị anh nắm vô ý thức khẽ run lên, “a—!” bậc ra

tiếng xong, liền cắn chặt răng.

Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày, hỏi: “Đụng

đau?”

An Nhiên mím môi, cực lực lắc đầu, gương mặt khẽ đỏ lên.

Tô Dịch

Thừa thu hồi ánh mắt, lại bóp thêm một chút thuốc mỡ lên đầu ngón tay, lần này

động tác của anh càng nhẹ hơn, vẻ mặt càng chăm chú.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc

của anh, bỗng An Nhiên thấy hình ảnh có chút lẫn lộn, hình ảnh lúc này và hình

ảnh trong trí nhớ đột nhiên chồng chéo lên nhau, cô còn nhớ rõ sáu năm trước

cũng từng có một người thiếu niên chu đáo thoa thuốc cho cô như vậy, nhưng mà cô

không cứng rắn cắn răng chịu đựng nói không đau như hiện tại, mà làm nũng, khóc

lóc kể lể mình đau như thế nào, thảm như thế nào với người thiếu niên đó, rồi

đổi lại ánh mắt đau lòng yêu thương của người đó, sau đó trong lòng cô sẽ chê

cười anh ngu ngốc, dễ mắc lừa như vậy.

Tô Dịch Thừa bôi xong thuốc mỡ, sau đó

đậy nắp lại, để sang một bên, quay đầu lại thấy An Nhiên đang cúi đầu ngây ngốc

nhìn tay mình, ánh mắt mờ mịt, như là đang suy nghĩ cái gì.

“An Nhiên?” Tô

Dịch Thừa khẽ gọi, chỉ thấy cô vẫn duy trì tư thế đó, như là không nghe

được.

“An Nhiên?” Tô Dịch Thừa nhìn cô gọi lần nữa, lần này An Nhiên nghe

thấy, cô ngẩng đầu, sững sờ nhìn anh, trong hốc mắt còn hàm chứa nước mắt do vừa

nhớ lại quá khứ.

“Sao vậy?” Tô Dịch Thừa bị nét mặt của cô dọa sợ, rõ ràng

anh thấy động tác của anh đã rất nhẹ rồi, chẳng lẽ lại làm cô đau rồi?

An

Nhiên lấy lại tinh thần, giơ tay lên lau nước mắt, lắc đầu: “Không có gì, cảm

ơn.”

Tô Dịch Thừa nhìn ra là cô có tâm sự, đoán là nghĩ đến điều gì không nên

nghĩ đến, nhưng cô không nói anh sẽ không hỏi, có những vết thương mà phải đợi

thời gian chậm rãi làm lành, đạo lý này anh hiểu rõ.

Ngồi xuống, nhìn cô chằm

chằm một lúc lâu, Tô Dịch Thừa mới mở miệng: “An Nhiên, chúng ta nói chuyện một

chút.”

An Nhiên nhìn anh, hỏi: “Nói chuyện gì?”

“An Nhiên, anh muốn nói

cho em rõ, anh cũng là một người đàn ông bình thường, có dục vọng cũng là bình

thường, điều này em hiểu chứ?” Tô Dịch Thừa nhìn vào mắt cô nói.

Mặt An Nhiên

bỗng đỏ rực, tất nhiên cô hiểu dục vọng kia có nghĩa là gì, cô cũng biết đây là

nghĩa vụ vợ chồng mà cô nên ra sức hoàn thành, anh có yêu cầu cũng không quá

đáng. Lúc này nếu anh đã nói ra rồi, như vậy sẽ không có chuyện cô còn tiếp tục

từ chối, nhưng mà… Nhưng mà cô thật, thật sự chưa chuẩn bị xong!

Nghĩ thế,

thân thể An Nhiên bất giác nghiêng đi.

Tô Dịch Thừa nhìn gương mặt cô hồng

như quả cà chua, thật là vừa bực mình vừa buồn cười, hình tượng của anh thật xấu

xa thế sao, mà làm cô hoang mang và sợ sệt như vậy.

Bất đắc dĩ khẽ thở dài,

đột nhiên anh thấy không biết nên tiếp tục cuộc nói chuyện này nữa, rõ ràng là

nói chuyện là công việc anh chạm trán nhiều nhất, nhưng lúc này anh có phần

không biết làm sao để mở miệng. Có lẽ anh thật nên đi tìm người cha là ủy viên

chính ủy của anh để ông truyền thụ mấy kỹ xảo nói chuyện.

Cuối cùng anh nhìn

cô, bất đắc dĩ lắc đầu, “Quên đi, không sao cả.” Đứng dậy cất cái ghế vào chỗ

cũ, sau đó vòng sang bên kia giường vén chăn, lên giường. An Nhiên sững sờ nhìn

một loạt động tác của anh, trong lòng thấy có chút áy náy, muốn mở miệng nói gì

đó, rồi lại không biết nói như thế nào, cuối cùng cô thầm hạ quyết tâm, lần sau,

nếu lần sau anh có đòi hỏi, dù bản thân mình chuẩn bị chưa xong thì cô cũng sẽ

không từ chối, né tránh nữa.

“Ngủ đi.” Tô Dịch Thừa nhàn nhạt nói, sau đó tắt

đèn nằm xuống. An Nhiên gật đầu, cũng nghiêng người nằm xuống.

Trong bóng

tối, hai người nằm hai bên giường, ở giữa chừa ra một khoảng trống lớn.

An

Nhiên nắm góc chăn ở mép giường, mở to mắt, không ngủ được. Ngủ cùng người xa

lạ, cô vẫn hồi hộp. Đương nhiên trừ hôm qua ra, vì lúc đó cô ngủ say rồi nên

không biết rõ.

Nghe thấy tiếng hít thở của người đàn ông bên kia giường dần

dần ổn định. Lòng bất an của An Nhiên cũng dần yên tâm lại, cô buồn ngủ, ánh mắt

cũng từ từ khép lại, hô hấp cũng từ từ nhẹ nhàng.

Vào thời điểm An Nhiên suýt

chút nữa là ngủ, đột nhiên Tô Dịch Thừa ở bên cạnh xoay người một cái, nhẹ tay

khoác ngang lên hông cô, một tay khác vắt qua cổ cô để cô gối đầu lên cánh tay

của anh.

Vì một loạt động tác này của anh, mà theo bản năng thân thể An Nhiên

cứng đờ, ý niệm buồn ngủ cũng dần tiêu tan, cả người giật mình một cái, không

dám nhúc nhích, nhắm mắt lại, khi đang chuẩn bị ‘xả thân vì nghĩa’ thì nghe bên

tai là hơi thở ấm áp của anh, sau đó tiếng nói ôn nhuận vang lên bên tai

cô.

“An Nhiên, nếu em không muốn anh sẽ không ép buộc, anh chẳng qua chỉ muốn

ôm em ngủ, yên tâm đi.”

Trong bóng tối, An Nhiên mở mắt ra, sững sờ, vì lời

nói của anh mà không khỏi cảm động, trong lòng càng có cảm giác áy náy, một lúc

lâu sau mới ấp úng mở miệng: “Thật xin lỗi, tôi còn chưa chuẩn bị xong.”

Dịch Thừa gật đầu, ôm chặt người cô hơn nữa, “Anh biết, anh biết, không vội, anh

không ép em, chờ em chuẩn bị xong thì nói cho anh là được rồi, không sao

cả.”

“Vâng…” An Nhiên ấp úng đáp lại, thân thể trong lòng anh cũng từ từ thả

lỏng.

Tô Dịch Thừa ôm cô, chỉ thấp giọng nói: “Ngủ đi.”

Ý niệm buồn ngủ

vây lấy, không bao lâu sau, An Nhiên ngủ ngon lành trong lòng anh.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...