Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 22

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Nhiên nhìn bóng dáng anh biến mất sau cánh cửa, trái tim đang nảy lên liên

hồi, cuối cùng cũng thả lỏng.

Xoay người nhìn lại gian phòng này, vách tường

trắng như tuyết không dùng giấy dán tường hay đồ trang trí gì khác, giường rộng

một thước tám chỉ dùng một ga trải giường màu xám tro, tất cả các ngăn tủ góc

cạnh rõ ràng, trên ban công căn phòng đặt một bàn trà nhỏ cùng với ghế dựa bằng

mây, cả căn phòng mang đậm hơi thở lãnh đạm của phái nam.

An Nhiên mở tủ quần

áo màu trắng đen kia ra, một loạt âu phục và áo sơ mi cùng màu được treo chỉnh

tề, An Nhiên tìm được một áo phông mặc ở nhà, màu sắc vẫn đơn điệu nhàm chán như

thế. Tiện tay cầm một cái áo phông màu đen so ở trước ngực, xác thực là không

quá cỡ một người, thật có thể nhìn ra vóc dáng Tô Dịch Thừa rất tốt, không béo

không gầy, chẳng qua là anh rất cao, một mét tám, rõ ràng cao hơn nửa cái đầu so

với An Nhiên với một mét sáu bảy.

An Nhiên tìm tiếp, hầu như tất cả áo phông

đều cùng một cỡ, chọn nữa cũng không có cái nào thích hợp, cuối cùng chỉ có thể

lấy một cái, coi như tạm được.

Phòng tắm không rộng lắm, không có bồn tắm,

chỉ có một gian tắm rửa nho nhỏ, ngoài buồng tắm rửa là Lavabo được thu dọn vô

cùng sạch sẽ, trên Lavabo chỉ bày cốc cùng bàn chải đánh răng và một lọ sữa rửa

mặt cho nam giới, không nhìn thấy đồ dùng nữ giới.

An Nhiên chỉ tắm rửa qua

loa, thay cái áo phông của Tô Dịch Thừa, cái áo phông kia rộng rãi đến nỗi có

thể để cô mặc làm váy, mà còn thoải mái hơn so với tưởng tượng của cô.

Thật

ra thì hôm nay An Nhiên hơi mệt, hầu như không ngủ cả đêm hôm qua, chiều nay bên

công trường lại xảy ra chuyện như vậy, mệt mỏi và vô lực làm cô hơi buồn ngủ,

mặc dù thời gian cũng không tính là muộn.

Vén chăn, nằm dài trên giường,

trong chăn hình như còn thoang thoảng hương vị bạc hà vô cùng tươi mát, dễ chịu.

Cô nhắm mắt lại, không lâu sau An Nhiên liền ngủ thiếp đi.

Trong thư phòng,

Tô Dịch Thừa còn đang xử lý công văn, một chồng văn kiện chi chít chữ, xem thôi

cũng có chút nhức đầu, nhưng mà từ lúc ban đầu bước từng bước đến bây giờ, anh

đã sớm luyện được bản lĩnh đọc nhanh như gió.

Điện thoại trên bàn vang lên,

là điện thoại từ trong đại viện quân khu, chưa nghe anh cũng biết người gọi là

bà già trong nhà.

“Alo, mẹ.” Tô Dịch Thừa cầm di động lên nghe, người có chút

mệt mỏi tựa vào ghế, tay vuốt mi tâm.

“Dịch Thừa a, buổi tối mẹ nghe Dịch

Kiều nói chị dâu gì đó, con thật sự có đối tượng rồi?” Bên kia điện thoại Tần

Vân trực tiếp hỏi thẳng. Hôm qua bà còn tưởng rằng anh nói đùa, dù sao từ sau sự

kiện kia anh cũng không nói chuyện yêu đương gì nữa, thậm chí cũng ít tiếp xúc

với phái nữ, lại càng kéo dài hôn sự, bà dùng mọi cách giới thiệu đối tượng cho

anh nhưng chính anh không tiếp nhận làm bà sốt ruột muốn chết.

Tô Dịch Thừa

thầm than, sớm không nên kỳ vọng gì con bé Dịch Kiều kia có thể giữ kín chuyện

này, quả nhiên buổi trưa còn thề son sắt đảm bảo, bây giờ mới nửa ngày đã bán

đứng anh rồi, nhưng may mà chuyện của An Nhiên anh cũng không định giấu

giếm.

“Vâng, có đối tượng rồi, cho nên sau này mẹ không cần phải hao tổn tinh

thần vì hôn sự của con rồi.” Tô Dịch Thừa nói.

Tần Vân vừa nghe liền vui vẻ,

lại vội hỏi: “ai u, thật đúng a! là con gái nhà ai a? mấy tuổi? làm gì? Xinh đẹp

không?”

“Mẹ.” Tô Dịch Thừa bật cười, hơi bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ nói: “Chẳng

qua là con gái nhà bình thường, là một cô gái tốt.”

“Nhà bình thường thì bình

thường, cũng không sao cả, chủ yếu là gia thế trong sạch, nhân phẩm tốt.” Tần

Vân dặn dò.

“Vâng, con biết.” Tô Dịch Thừa gật đầu.

“A Thừa, con đã về

chưa a, nếu không, nếu không bây giờ đưa cô gái kia về thẳng nhà cho mẹ xem một

chút.” Tần Vân thực sự có chút không chờ được rồi, nghĩ đến nhà người khác ở

trong viện, lúc con trai ba mươi hai tuổi đã có cháu để đưa đi học, mà nhà bà

thì, dù bà nhọc lòng nhiều năm như vậy cũng không thấy bóng dáng nào.

“Mẹ!”

Tô Dịch Thừa thật sự không có cách với mẹ, nói gió thì nhất định phải có mưa,

“Mẹ, mẹ xem bây giờ là lúc nào rồi, con mệt mỏi cả ngày hôm nay, cũng vừa về, vả

lại, hiện tại An Nhiên mệt mỏi, đã ngủ rồi, ngày mai đi, ngày mai con đưa An

Nhiên về nhà.” Đột nhiên nghĩ đến cái gì, ánh lại nói: “ách, tối mai con còn có

hoạt động, như vậy đi, ngày kia, ngày kia con nhất định sẽ đưa cô ấy về gặp cha

mẹ và ông, lần này mẹ yên tâm con —”

“Từ từ, đợi đã.” Không đợi Tô Dịch Thừa

nói xong, Tần Vân hình như đã nghe ra có cái gì không đúng, vội vàng ngắt lời

anh, hỏi: “Con nói nó mệt mỏi? Ngủ rồi?”

Tô Dịch Thừa nghe vậy, tức khắc biết

bà muốn hỏi cái gì, nhưng mà anh thật sự là dở khóc dở cười, sao anh lại không

biết từ bao giờ mà mẹ anh lại trở nên tân tiến như vậy, tư tưởng còn nhanh hơn

thanh niên nhiều, cười khổ, hỏi: “Mẹ, mẹ nghĩ nhiều rồi?”

“Ai nha, mẹ không

nghĩ gì, là con tự nói a.” Tần Vân cười to giải thích, lại hỏi: “Con trai, con

nói bây giờ cô gái kia đang ở trong nhà con?”

“Dạ, nhưng mà không phải như mẹ

nghĩ.” Mặc dù suýt chút nữa là đúng nhưng cuối cùng lại không thành.

“Được

được được, mẹ biết, mẹ không nghĩ nhiều.” Tần Vân cười ha ha nói, tâm tình rất

tốt, “Được rồi được rồi, không còn sớm nữa, mẹ cũng muốn đi ngủ, con cũng nghỉ

sớm một chút đi, đừng làm mình mệt quá.”

Khóe miệng Tô Dịch Thừa có chút co

quắp, nhất là cái câu đừng làm mình mệt của mẹ, ai, anh đang muốn đây!

Ngắt

điện thoại xong, đã không còn tâm tư xem văn kiện, nghĩ tới mấy câu mập mờ của

mẹ vừa rồi, lại nhớ tới sự mềm mại khi ôm cô vào trong ngực, một luồng khí nóng

từ dưới bụng dâng lên, “đáng chết!” Tô Dịch Thừa khẽ nguyền rủa, bỏ giấy tờ

trong tay ra, đi thẳng ra phòng tắm bên ngoài, bây giờ, anh như đang rơi vào

đống lửa vậy.

Tắm xong, một lần nữa trở lại phòng ngủ, đẩy cửa đi vào, thấy

An Nhiên nằm nghiêng một bên, ngủ yên tĩnh, hô hấp đều đặn. Tô Dịch Thừa vén

chăn ở phía khác của giường, khẽ nâng đầu cô lên, đưa tay qua cổ cô, để cô gối

đầu lên mình, sau đó một cánh tay khác vòng đến thắt lưng cô, kéo cô vào trong

ngực mình.

An Nhiên hình như thực sự mệt mỏi, ngủ rất say, cho dù Tô Dịch

Thừa làm một loạt động tác này cũng không làm cô tỉnh.

Trong bóng tối khóe

miệng Tô Dịch Thừa khẽ cong lên, cúi đầu hôn lên trán cô, sau đó ngửi mùi hương

tóc cô, nhắm mắt cùng cô ngủ.

Một đêm này An Nhiên ngủ vô cùng yên ổn, không

mơ cũng không tỉnh lại. Có điều người đang ngủ say bị đánh thức là một chuyện

rất kinh khủng.

Tiếng chuông cửa vang vọng ầm ĩ, thậm chí còn xen lẫn tiếng

gõ cửa “thùng thùng…”, An Nhiên thoắt cái chồm dậy. Mắt cũng chưa mở ra, vén

chăn, chuẩn bị xuống giường.

Phía sau có một lực đạo kéo cô, kề sát tai cô

nói: “Em ngủ tiếp đi, anh ra mở cửa.”

Nghe vậy, tất cả mơ màng do vừa ngủ dậy

lập tức tiêu tan, cô chợt mở mắt ra, nhìn người đàn ông cười như không cười

trước mắt kia, không khỏi trợn trừng mắt, hoảng sợ hỏi: “Tô Dịch Thừa, sao anh

lại ở đây!”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...