Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 2

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Về đến nhà An Nhiên có phần mệt mỏi, cái bụng vốn vừa rồi bị đói đến kêu vang,

bây giờ đã không còn thèm ăn nữa rồi, coi như hôm nay được mở mang kiến thức, cô

vẫn cho rằng cái gọi là cực phẩm nam nhân chỉ được bịa đặt ở trong tiểu thuyết,

thì ra tất cả đều có thực trong cuộc sống!

Vừa vào cửa, Lâm Tiểu Phân đang

ngồi xem tivi trong phòng khách, trên bàn trà bày đầy những sổ sách bà vừa mới

xem.

An Nhiên cúi đầu cứng nhắc gọi mẹ, da đầu cô có chút tê dại, gần đây mỗi

đêm đều như vậy, chắc sẽ lại bị giáo dục một phen nữa thôi.

Cố gia là một gia

đình rất bình thường, mẹ Cố – Lâm Tiểu Phân được nhận vào làm ở một xí nghiệp

quốc doanh, nên thường ngày cũng không quá bận rộn. Lúc còn trẻ Lâm Tiểu Phân là

một mỹ nhân phong tư trác tuyệt, hiện giờ tuy đã đứng tuổi nhưng bảo dưỡng rất

tốt, rõ ràng đã sáu mươi tuổi rồi nhưng nhìn qua cũng không có vẻ già mà gương

mặt còn ẩn chứa sự thanh nhã, trầm tĩnh trải qua năm tháng. Mà cha Cố – Cố Hằng

Văn là giáo sư cao trung dạy ngữ văn, có hơn ba mươi năm tuổi nghề, là giáo sư

tỉnh đặc biệt phân về, đã dạy dỗ ra rất nhiều người có tiếng tăm, bình thường

cũng được phụ huynh và học sinh kính yêu.

Thấy An Nhiên về, Lâm Tiểu Phân tắt

tivi, gật đầu với An Nhiên: “Tới đây, mẹ có chuyện hỏi con.”

An Nhiên miễn

cưỡng đi về phía bà, đặt túi xách trên bàn trà, ngồi xuống cạnh bà, xoay đi

ngoảnh lại cũng không nhìn thấy cha đâu, liền mở miệng hỏi: “Cha đâu, ngủ rồi

à?”

“Ở phòng sách soạn bài.” Lâm Tiểu Phân đưa mắt nhìn cô, khóe miệng chứa

đựng nụ cười.

An Nhiên cảm thấy tối nay mẹ có thâm ý khác, trong lòng có chút

bất an, nuốt mấy ngụm nước bọt, nói: “Mẹ, mẹ muốn hỏi gì thì trực tiếp hỏi

đi!”

“Thế nào, thằng bé đó con hài lòng không?” Lâm Tiểu Phân cũng không

quanh co lòng vòng mà trực tiếp hỏi.

“Người không tệ, nhưng con và anh ta

…chắc là không thích hợp được.” An Nhiên hết sức cố gắng nói chuyện uyển chuyển,

cô cũng không phải là một người thích nói xấu sau lưng người khác.

Nghe thế,

vẻ mặt Lâm Tiểu Phân đột nhiên trầm xuống, nói: “Cái gì là thích hợp hay không

thích hợp, người bình thường là thích hợp rồi, Nhiên Nhiên, thật ra thì chúng ta

nhìn người quan trọng nhất là nhìn nhân phẩm người ta, tiền tài hay diện mạo

cũng không quan trọng, người tốt mới là quan trọng nhất, đạo lý này con phải suy

nghĩ thật kĩ.”

“Không phải, mẹ, con, con với anh ta có thể thật sự không

thích hợp, giữa chúng con không có chuyện để nói, hơn nữa anh ta, anh ta cũng

chắc gì đã vừa ý con đâu.” An Nhiên giải thích.

“Nói linh tinh, bác Trương

vừa gọi điện cho mẹ, nói đối phương cảm thấy rất thích hợp, các con trò chuyện

rất suôn sẻ, nó thấy con cũng tốt, bảo mẹ dò hỏi thái độ của con.” Lâm Tiểu Phân

trách mắng.

An Nhiên mở to ánh mắt, trong lòng cảm thán hiệu suất làm việc

của nhân viên công chức bây giờ đều cao như thế ư, mới có từng đó thời gian mà

tốc độ chỉ còn kém người gọi điện trực tiếp hỏi tin tức thôi.

“Mẹ, con và anh

ta thực sự không thích hợp, anh ta muốn con đưa toàn bộ tiền lương cho mẹ anh

ta, hơn nữa buổi xem mắt hôm nay anh ta chỉ tốn có năm tệ, ngay cả cà phê cũng

là dùng vé cà phê miễn phí, con không thể kết hôn với một người con trai không

có chủ kiến và keo kiệt như thế.”

Lâm Tiểu Phân sửng sốt một cái, nhưng mà

ngay sau đó bà liền phản ứng lại, nói: “Con trai biết nghe lời cha mẹ là hiếu

thảo, hẹp hòi keo kiệt là biết chi tiêu tiết kiệm, chẳng lẽ con muốn tìm một

người vừa không biết hiếu thảo cha mẹ, ra ngoài còn tiêu tiền như nước

sao?”

“Mẹ!” An Nhiên có chút nổi cáu, giọng nói tăng lên âm lượng không ít so

với lúc trước, cô đứng lên, nói: “Con ở nhà chướng mắt mẹ thế sao, mẹ muốn nhanh

chóng gả con đi đến thế!”

“Mẹ thấy con căn bản là không quên được người kia.”

Lâm Tiểu Phân cũng đứng lên, có phần tức giận rồi, sắc mặt lạnh lùng rất khó

coi.

An Nhiên giống như bị chọc vào nỗi đau, sững sờ một chút. Hàm răng cắn

chặt vào môi, run lên một cái.

“Con nói xem làm sao mà con lại chưa chết lòng

như vậy chứ, mẹ nuôi con lớn thế này, con lại để một thằng con trai hành hạ mình

thành như vậy, lại còn định vì nó suốt đời không lấy chồng phải không, vậy con

thật làm mẹ và cha con quá thất vọng rồi! An Nhiên, con không thể chỉ sống vì

mình, con cũng phải nghĩ đến mẹ và cha con nữa, con người ta không thể sống vì

quá khứ, quan trọng hơn là nhìn về phía trước!” Lâm Tiểu Phân vừa mắng, lồng

ngực vừa kịch liệt phập phòng vì tức giận.

Hai người cứ đứng nhìn nhau như

vậy, thật ra thì Lâm Tiểu Phân cũng đau lòng con gái, bà chứng kiến toàn bộ con

đường tình yêu của con gái khi xưa, con gái luôn là miếng thịt trong lòng bà, cô

đau thương bao nhiêu thì bà cũng đau lòng thay cô bấy nhiêu, nhưng là người

không thể sống trong quá khứ, quan trọng hơn là còn tương lai sau này, việc hôn

nhân của cô vẫn kéo dài từ sau việc đó đến tận tuổi này, thực sự là không kéo

dài được nữa, nuôi con khôn lớn không cha mẹ nào là không muốn điều tốt đẹp nhất

cho con.

“Tối rồi, hai mẹ con còn tranh cãi cái gì.” Cửa thư phòng mở ra, Cố

Hằng Văn đi ra từ trong thư phòng, đầu tóc hơi bạc, đeo kính có tác phong học

giả.

Lâm Tiểu Phân tức giận ngồi trở lại ở ghế sô pha, bộ ngực vẫn phập phòng

vì còn tức.

Cố Hằng Văn liếc nhìn vợ và con gái, vừa rồi ở trong thư phòng

ông cũng nghe được ít nhiều chuyện cãi vã, nhấc chân đi đến chỗ An Nhiên, vỗ vỗ

bả vai con gái, nói: “Nhiên Nhiên, mẹ con cũng muốn tốt cho con, có lẽ cách làm

có hơi vội vàng nhưng con phải hiểu đó là tấm lòng của bà.”

An Nhiên cảm thấy

mắt nóng lên, cố gắng chịu đựng để mình không rơi nước mắt, có chút nghẹn ngào

nói câu xin lỗi với Lâm Tiểu Phân, sau đó túm lấy cái túi trên bàn trà chạy về

phòng mình, “phanh —!” một tiếng, đóng lại cửa.

Cố Hằng Văn liếc nhìn cửa

phòng nặng nề đóng lại, lắc đầu thầm than, ông quay đầu nhìn Lâm Tiểu Phân đang

ngồi trên ghế sô pha, rồi ngồi xuống cạnh bà, đưa tay ra kéo bả vai bà để bà tựa

vào vai mình, thở dài nói: “Đừng tức giận, trong lòng Nhiên Nhiên cũng đau khổ

lắm.”

Lâm Tiểu Phân dựa vào ngực chồng, không nhịn được mà rơi nước mắt, “Ông

nói xem, sao tôi lại sinh một đứa con gái ngốc nghếch như vậy chứ, vẫn không hết

hy vọng, thật ngu ngốc muốn chết, một chút cũng không chịu tỉnh mộng, thật tức

chết tôi mà!”

Cố Hằng Văn cười khẽ, vỗ bả vai nàng, nói: “Nhiên Nhiên giống

bà, cố chấp giống bà.”

Lâm Tiểu Phân rời khỏi ngực chồng, nhìn chồng, nói:

“Tôi sợ nó không may mắn như tôi, không gặp được một người đàn ông như

ông.”

Cố Hằng Văn cười khẽ, một lần nữa ôm vợ vào trong ngực, nói nhỏ bên tai

nàng: “Không đâu, Nhiên Nhiên sẽ gặp được.”

Trong phòng, An Nhiên dựa vào cửa

ngồi xuống, đầu tựa vào đầu gối, cả người co lại khóc thút thít. Trái tim thật

đau đớn, mẹ nói không sai, dù đã qua sáu năm, cô vẫn không quên được người con

trai kia, người từng cho cô một tình yêu trong sáng tốt đẹp, tuy nhiên cũng tàn

nhẫn làm tổn thương cô.

Cũng không biết đã khóc bao lâu, lúc An Nhiên cảm

thấy mình gần như đã chảy ra toàn bộ nước mắt chịu đựng mấy năm nay thì An Nhiên

quật cường lau mặt đi, mẹ nói không sai, cô không thể sống lưu luyến quá khứ đã

qua, cô còn có cha mẹ, cô phải nhìn về phía trước.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102: .2
Chương 103
Chương 103: .2
Chương 104
Chương 105
Chương 105: .2
Chương 106
Chương 107
Chương 107: .2
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: .2
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiên Hôn Hậu Ái
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...